Chương 96: Toàn Là Tài Nguyên
【Oan Hồn – Yêu Muội
Cấp: 30
Máu: 30000
Tấn công: 3000
Kỹ năng 1: Oán Khí Quấn Thân
Kỹ năng 2: Thông Linh】
Quái vật cấp 30, ngoài trông hơi tội nghiệp ra thì cũng bình thường.
“Thơm quá?”
Khương Thời Nguyện chợt nghĩ ra điều gì, cô nhanh chóng lấy từ trong ba lô ra chiếc 【Bánh Sức Hút Thánh Quang】.
Chiếc bánh tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ và hương thơm quyến rũ, trông thật lạc lõng giữa khung cảnh âm u này.
Ánh mắt của oan hồn Yêu Muội lập tức bị chiếc bánh thu hút, cô bé vứt bỏ nắm bánh gạo trên tay, mặt mày say đắm bay tới.
Đối phương càng lúc càng bay gần, Khương Thời Nguyện thậm chí có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương ập tới, theo bản năng, toàn thân cô không kìm được nổi da gà.
“Em gái nhỏ, em muốn ăn miếng bánh này không?”
Vừa hỏi xong, cô đã thấy hơi sai sai, sao mình lại giống như một bà cô quái dị đang dùng đồ ăn để dụ dỗ trẻ con thế nhỉ?
Oan hồn Yêu Muội nghe xong cười vui vẻ, khóe miệng nứt to đến tận mang tai, để lộ hai hàng răng đen nhánh và sắc nhọn.
Cô bé giơ bàn tay phải đang thối rữa chỉ vào chiếc bánh, mặt đầy mong đợi hỏi: “Cái này... cho Yêu Muội à?”
“Ừm.”
Khương Thời Nguyện gật đầu.
“Đưa chị ra khỏi đây, chị sẽ mời em ăn bánh, được không?”
Cô đưa 【Bánh Sức Hút Thánh Quang】 trong tay ra trước mặt đối phương lắc lư.
Cả chiếc bánh to bằng bàn tay, thân bánh mềm mại, co giãn, nhìn đến nỗi con bé tham ăn không chớp mắt, hai dòng lệ máu trào ra từ hốc mắt, rơi xuống đất tạo thành những lỗ nhỏ xèo xèo.
Thấy con nhỏ này không từ chối ngay, có nghĩa là nó thực sự có thể làm được, chỉ là còn chút do dự.
Khương Thời Nguyện nở một nụ cười vô hại, “Em gái nhỏ, em nhất định biết cách ra khỏi đây đúng không?”
“Nhưng mà......”
Oan hồn Yêu Muội liếm ngón tay, nghiêng đầu: “Bị TA biết sẽ giận dữ!”
“Yên tâm, chị sẽ không để ai biết đâu.”
Khương Thời Nguyện giơ ngón út tay trái ra, “Chúng ta ngoắc tay nhé!”
Khoảnh khắc oan hồn vừa rít lên vừa nắm lấy tay cô, vàng mã đột nhiên bay xuống như tuyết rơi.
Sau một hồi trời đất quay cuồng, mùi hôi thối và khói hương chợt biến thành hương thơm của tre và gạch ngói, Khương Thời Nguyện phát hiện mình đã rời khỏi bãi tha ma, đang đứng trong một con hẻm tối tăm.
Ra dễ dàng vậy sao?
Khương Thời Nguyện nhìn quanh quất, hai bên tường hẻm cao vút, khe tường phủ đầy rêu xanh, con đường đá lát dưới chân lồi lõm, còn đọng từng vũng nước mưa.
Ngoại trừ con bé tham ăn trước mặt ra, mọi thứ trông đều rất bình thường.
Oan hồn Yêu Muội đã tiêu hao không ít pháp lực mới cưỡng ép đưa con người trước mắt ra ngoài, giờ đây cả hồn thể có chút lỏng lẻo, nhưng vì miếng điểm tâm chưa từng thấy mà trông có vẻ ngon đó, cô bé cảm thấy đáng giá.
Chỉ là, mặt đầy mong đợi, cô bé lại thấy đối phương không những không đưa bánh cho mình mà còn cất đi!
Quả nhiên! Con người đều không đáng tin!
Trong tích tắc, con quỷ nhỏ vốn hơi dễ thương bỗng trở nên dữ tợn, cơ thể biến dạng dữ dội, phát ra tiếng rít chói tai: “Mày là đồ lừa đảo! Tao ghét lừa đảo!”
Nói xong, liền lao về phía Khương Thời Nguyện.
Chỉ số của con oan hồn nhỏ trước mặt cô chẳng đáng kể.
Đối phương còn chưa kịp xông tới, cô đã lấy từ trong ba lô ra một món ăn khác 【Tháp Trái Cây Kem】.
Miếng tháp trái cây này tuy chỉ là món cấp hai bình thường, nhưng không chứa bất kỳ thuộc tính thần thánh quang minh nào, và điểm số cũng cao tới 90!
So với 【Bánh Sức Hút Thánh Quang】 có tạo hình hơi đơn giản trước đó, tháp trái cây không chỉ màu sắc phong phú, tạo hình tinh xảo, mà còn thêm rất nhiều trái cây tươi kết hợp với kem béo ngậy, thậm chí còn rắc đầy đường màu, chỉ nhìn thôi đã thèm nhỏ dãi.
Con bé tham ăn lập tức ngừng tấn công, biến trở lại dáng vẻ ban đầu.
Đôi mắt đen kịt lúc này dường như lấp lánh những vì sao, cứ thế nhìn chằm chằm vào món tráng miệng, khóe miệng không kiềm được chảy nước dãi.
Trông thật ngây thơ, đâu còn dáng vẻ dữ tợn của con quỷ dữ lúc nãy.
Khương Thời Nguyện thấy vậy, dịu dàng nói: “Cái lúc nãy em không ăn được, ăn vào sẽ bị thương, cái này thì không sao, tuy phẩm cấp thấp hơn một chút, nhưng cũng rất ngon, và còn ngọt lắm lắm nữa ~~”
Oan hồn Yêu Muội ngoan ngoãn nhận lấy tháp trái cây, giọng trẻ con: “Cảm ơn chị.”
Nói xong, liền quay người từ từ biến mất trong bóng tối.
“Ồ, còn lễ phép đấy chứ.”
Sau khi xác nhận con bé tham ăn đã hoàn toàn biến mất, Khương Thời Nguyện quay người đi ra con đường chính bên ngoài, cố gắng nhớ lại nội dung công lược mình đã thuộc.
Vốn dĩ sau khi vượt qua bãi tha ma thành công, mọi người sẽ đến lối vào làng, rồi lại kích hoạt cốt truyện.
Vậy, vấn đề bây giờ là:
Nếu lỡ bỏ qua cốt truyện ở cổng làng mà vào thẳng trong làng thì phải làm sao?
Bước ra khỏi con hẻm là đường chính của làng, Khương Thời Nguyện nhanh chóng đi dạo một vòng dọc theo con đường này.
Cô phát hiện cả ngôi làng toàn là nhà gạch ngói xanh, tuy trông có vẻ đã cũ kỹ, nhưng cũng khá nguyên vẹn, nằm xen kẽ hai bên đường chính.
Thoạt nhìn, nơi đây dường như chẳng khác gì một ngôi làng bình thường.
Tuy nhiên, chỉ cần quan sát kỹ, sẽ thấy cả ngôi làng yên tĩnh đến đáng sợ, không có tiếng gà gáy chó sủa, không có tiếng trẻ con nô đùa, cũng không thấy bóng dáng người dân làm việc.
Là một phó bản kinh dị kiểu Tung Của, những điều trên cũng khá bình thường, nhưng vấn đề là ngay cả giọt nước trên mái hiên và lá cây trên cây cũng đứng yên, thậm chí bụi trong không khí cũng lơ lửng bất động.
Mọi thứ đều đứng yên, như thể đã bị nhấn nút dừng.
“Chẳng lẽ là do chưa bắt đầu cốt truyện?”
Thì ra khi không có người chơi, phó bản đều đứng yên như vậy sao?
Khương Thời Nguyện đi về phía cổng làng, suy nghĩ nghiêm túc xem tiếp theo mình nên làm gì.
Đột nhiên, một mảng màu xanh lam lọt vào tầm mắt cô, nổi bật giữa khung cảnh toàn màu xám đen trắng.
“Ting! Phát hiện nguyên liệu nấu ăn hiếm gần đó: Lân Linh U Diễm”
Cái gì thế?
Ma trơi lại là nguyên liệu nấu ăn hiếm sao???
Khương Thời Nguyện rẽ vào một con đường đất nhỏ bên cạnh, đi tới trước đám ma trơi đơn độc này.
【Lân Linh U Diễm
Phẩm cấp: C
Độ hiếm: ✩
Giới thiệu: Nhiệt độ thấp, cháy ổn định, ứng dụng rộng rãi, khi dùng làm nhiên liệu nấu ăn, có thể kích thích ra hương vị đặc biệt của nguyên liệu, món ăn nấu ra có xác suất rất nhỏ đạt được hiệu quả tinh thần.】
Thật luôn!
Thì ra ma trơi ven đường không ai để ý lại là tài nguyên hiếm......
Lúc này Khương Thời Nguyện mới nghĩ ra, hình như đúng là chưa có người chơi chức nghiệp đầu bếp nào từng cày phó bản cấp bốn trở lên, nên những tài nguyên này căn bản không ai có thể phát hiện, càng không ai biết phải thu thập.
Nói cách khác, tất cả các phó bản cao cấp thực ra đều là một kho tài nguyên khổng lồ???
Vậy còn đi theo cốt truyện làm gì!
Cứ cướp sạch...... à không, thu thập hết tài nguyên trong làng đã rồi tính!
Từ giây phút này, cả ngôi làng hoàn toàn thay đổi trong mắt Khương Thời Nguyện.
Nơi mà cô từng cho là vừa kỳ quái vừa chán ghét, giờ đây lại trở nên vô cùng thân thiết và đáng yêu, nhìn thế nào cũng thấy thích!
