Chương 37: Rừng Mokka 8
Thu hết đống nguyên liệu vào kho, còn năng lượng nguyên thạch thì Lăng Mặc tìm một cái hộp để cất riêng.
Nhìn không gian xanh tươi tràn đầy sức sống, trong lòng Lăng Mặc dâng lên một cảm giác mãn nguyện khó tả, có lẽ đây chính là thứ gọi là cảm giác an toàn.
Trước đó khi thu thập nguyên liệu trong rừng, phần lớn cô đều giữ lại rễ, mục đích là để thử xem có thể trồng sống trong không gian hay không.
Lăng Mặc trồng từng cây còn nguyên rễ xuống đất, bên ngoài xếp một vòng Thủy Mộc Thạch.
Bận rộn cả một đêm, đến khi Lăng Mặc từ trong không gian bước ra thì trời đã sang ngày thứ hai.
Lúc này trời mới tờ mờ sáng, vừa ra ngoài, Lăng Mặc đã ngửi thấy một mùi hăng hắc.
Theo hướng mùi truyền tới nhìn sang, chà, một bãi phân to đùng.
Lúc này cô mới phát hiện, thực vật xung quanh dường như đã bị giẫm đạp, thấy vậy, Lăng Mặc lập tức rời khỏi nơi nguy hiểm này.
Trước khi đi, Lăng Mặc quay đầu nhìn bãi phân kia một cái, vung tay lên, thu thẳng vào không gian.
Trong rừng, những loài động vật yếu ớt đều cố gắng che giấu khí tức của mình, nhưng chỉ có một loại động vật là con mồi, đó chính là kẻ săn mồi.
Bởi vì không có thiên địch, cho nên bọn chúng không cần che giấu khí tức.
Giống như những thợ săn đỉnh cao như sư tử sẽ dùng nước tiểu để đánh dấu lãnh thổ của mình.
Lúc này khu rừng vô cùng yên tĩnh, nhưng may là Lăng Mặc đã quen với bầu không khí như vậy, thỉnh thoảng vẫn tò mò, một khu rừng lớn như vậy mà ngay cả một con chim cũng không có, có phải hơi bất thường không.
Nghĩ không ra thì thôi, bí mật trên đời này nhiều lắm, không cần thiết phải biết mọi thứ, huống chi bọn họ đợi đến khi trò chơi kết thúc sẽ rời đi, không cần phải lãng phí thời gian cho những chuyện như vậy.
Những con vẹt cô thả ra ngày hôm qua hôm nay lần lượt đã quay về.
Dưới sự dẫn đường của bọn vẹt, Lăng Mặc tìm thấy một rừng thông, có những cây cao tới hai tầng lầu, những bông hoa hướng dương có quả to hơn cả một chiếc xe, những quả óc chó to bằng đầu người, còn có cả những quả hạt dẻ to bằng nắm tay.
Trong lúc đó cô còn quét sạch không biết bao nhiêu là kho lương của động vật nào đó, nhặt hạt dẻ đến mức tay suýt chuột rút.
Dù đã cố gắng tránh né, nhưng Lăng Mặc vẫn gặp phải một số người chơi, những người này thấy Lăng Mặc tay không, trong mắt không khỏi lóe lên một tia thất vọng.
Tất nhiên cũng có người thử kéo cô vào nhóm.
Lăng Mặc nhìn cô gái váy trắng trước mặt, người mà cô đã gặp một lần.
Lúc này chiếc váy trắng của cô ta đã trở nên bẩn thỉu, dính đầy cành khô lá mục và đồ đạc, mùi nước hoa hăng hắc trước đó cũng không còn.
“Cô dựa vào cái gì mà từ chối bọn tôi?” Cô gái váy trắng tức giận chất vấn.
“Dù sao thì giỏ đựng rau của cô cũng không còn nữa, chi bằng giúp bọn tôi hoàn thành trò chơi, mọi người đều là đồng loại, nên giúp đỡ lẫn nhau, làm người không thể ích kỷ như vậy.”
Lăng Mặc trực tiếp bị lời nói của người này làm cho tức giận đến bật cười, đạo đức giả đểu giả gì đây, tiếc là cô không có đạo đức.
Còn giúp đỡ lẫn nhau, sợ là coi cô là kẻ ngốc bị lợi dụng miễn phí thì có.
Mồm mép lải nhải như bôi phân vậy.
Đám bạn sau lưng cô gái váy trắng thấy Lăng Mặc dầu muối không ăn, đều lộ ra ánh mắt chẳng lành.
Có vẻ như định dùng thủ đoạn cưỡng ép để ép cô khuất phục, dù sao cũng chỉ là một kẻ chắc chắn sẽ mất tư cách trò chơi, bọn họ chẳng để vào mắt.
Chỉ cần trò chơi này kết thúc, bọn họ sẽ là người của hai thế giới, hiện tại bọn họ chỉ đang phát huy chút giá trị còn lại của cô mà thôi.
Lăng Mặc thấy vậy lùi lại hai bước, cô gái váy trắng tưởng cô sợ, ngẩng cao cằm đầy kiêu ngạo chuẩn bị nói gì đó.
Nhưng ngay giây tiếp theo, một thứ đen thui đã bịch thẳng vào mặt cô ta, ngay sau đó một mùi hăng hắc xộc vào khoang mũi.
Những người bạn khác của cô gái váy trắng cũng gặp phải tình cảnh tương tự, tất cả đều bị một thứ đen thui bịch vào mặt, mùi hăng hắc gần như khiến bọn họ nghẹt thở.
Những người này rất nhanh đã ý thức được đây là do Lăng Mặc giở trò, đủ loại thiên phủ đủ màu sắc ném về phía chỗ cô vừa đứng.
Nhưng mà, lúc này Lăng Mặc đã chạy biến từ lâu, cùng biến mất còn có những chiếc giỏ đựng rau trên tay bọn họ.
Người không phạm ta, ta không phạm người, Lăng Mặc không phải người tốt lành gì, nhất là trong cái thời đại này.
Đã kết thù với những người này rồi, vậy thì dứt khoát trừ cỏ tận gốc, khiến bọn họ mất tư cách thi đấu, sau này không thể trở thành kẻ địch của cô.
Đợi đến khi chạy ra được một quãng khá xa, xác nhận phía sau không có ai đuổi theo, Lăng Mặc mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, cô rốt cuộc không nhịn được mà bật cười, không ngờ bãi phân kia lại nhanh chóng có chỗ dùng như vậy.
Hơn nữa cô còn thành công mở khóa một cách tấn công mới.
Đã nói tinh thần lực phối hợp với không gian có thể trực tiếp cách không lấy vật, vậy thì trực tiếp cách không đưa vật cũng có thể được.
Tìm một bụi cỏ chui vào, sau đó lách người vào không gian.
Sau khi chuyển toàn bộ điểm tích lũy trên những chiếc giỏ đựng rau khác sang cho mình, thứ hạng của cô đã thành công lên đến vị trí thứ tư.
Lăng Mặc “chậc” một tiếng, quả nhiên buôn bán không vốn nhanh thật, trực tiếp cướp điểm tích lũy của người khác nhanh hơn nhiều so với việc tự mình thu thập từng chút một.
Mình cướp giỏ đựng rau của những người đó, bọn họ khẳng định sẽ liều mạng tìm kiếm tung tích của cô.
Lăng Mặc cởi bộ quần áo màu xanh quân đội trên người ra, tắm rửa xong thay một bộ đồ thể thao màu đen, khẩu trang đen, mũ lưỡi trai đen, găng tay hở ngón, sau đó lại đeo lên tai một chiếc khuyên tai hình thánh giá rất bắt mắt.
Xem ra lần này không thể buộn cỏ lên người được, bị những người đó nhìn thấy rồi, chỉ có thể đổi cách ngụy trang khác.
Từ trong không gian bước ra lần nữa, vừa lúc một con vẹt đuôi dài tìm thấy cô, Lăng Mặc tính toán, không tính con vẹt đuôi dài này, hẳn là vẫn còn năm con chưa về.
Theo con vẹt đuôi dài, Lăng Mặc càng đi càng cảm thấy có gì đó không đúng, tháo khẩu trang xuống, trong không khí tràn ngập mùi bạc hà.
Hồi nhỏ ở trại trẻ mồ côi Lăng Mặc đã có bạc hà, cho nên tuyệt đối không thể ngửi nhầm.
Cô gọi con vẹt đuôi dài quay lại, ra hiệu đợi một lát rồi hẵng đi tiếp.
Bạc hà là một thứ tốt, không chỉ có thể đuổi muỗi, mà còn có thể hãm nước uống nữa.
Theo mùi hương, Lăng Mặc cuối cùng cũng tìm được nguồn gốc của mùi, chỉ là bạc hà trước mắt có vẻ hơi khác so với tưởng tượng của cô.
Cũng to quá đi mất.
Lá thôi mà đã có thể đắp làm chăn cho cô rồi.
Bất quá, theo kinh nghiệm của Lăng Mặc, dưới những cây khổng lồ thường ẩn giấu năng lượng nguyên thạch.
Nhìn dáng vẻ phát triển của bạc hà, e là số lượng cũng không ít.
Lăng Mặc trước tiên tìm một vị trí thích hợp trong không gian, chuẩn bị thử xem có thể trực tiếp di chuyển cả mảng bạc hà này sang đó không.
Theo sự biến mất của cây bạc hà đầu tiên, Lăng Mặc biết mình đã thành công, bất quá cân nhắc đến tinh thần lực của mình có hạn, cô chỉ di chuyển mấy cây lớn nhất vào không gian, tưới nước xong, xung quanh rải Thủy Mộc Thạch.
Số còn lại toàn bộ bị cô dùng liềm chặt hết rồi thu vào kho.
Mà theo sự biến mất của bạc hà, dao động thuộc về năng lượng nguyên thạch dưới lòng đất cũng dần dần lộ ra.
Như thường lệ dùng tinh thần lực vơ sạch toàn bộ năng lượng nguyên thạch, lúc rời đi, mùi bạc hà trong không khí đã tan biến gần hết.
