Chương 26: Vạn năm qua, người đứng đầu âm tu, Ngu Ký Bạch
Ôn Hy đứng dậy, khom người chắp tay: “Cảm ơn tiền bối đã khai đạo hôm nay, con sẽ tiếp tục cố gắng.”
[Ừm.]
Ôn Hy chọt chọt tay: “Vậy sau này con có chuyện gì còn có thể tìm ngài không? Con sẽ không thường xuyên làm phiền ngài đâu… Con, chỉ là cảm thấy dùng linh lực điều khiển mấy cây cỏ này rất thú vị.”
“Con muốn cảm nhận nhiều hơn về đạo pháp này.”
[Cũng không có gì lợi hại.]
Trên gương mặt non nớt của Ôn Hy tràn đầy khâm phục: “Sao lại không ạ, con thấy tiền bối siêu lợi hại, con chưa từng nghe Vạn Tượng Tiên Sinh nói ai có thể linh hoạt điều khiển linh lực như vậy.”
[Thiên phú của con cũng rất cao, tiếp tục tu luyện đi.]
[Có chuyện gì có thể tìm ta, nhưng ta chưa chắc nghe thấy.]
Ôn Hy: “Vâng!”
Nửa đêm về sau, Ôn Hy không còn cảm nhận được linh lực ba động nữa, cô trấn tĩnh tâm thần, chuyên tâm tu luyện.
——————
Hôm sau sau khi tan học, Ôn Hy lập tức đứng dậy rời lớp đầu tiên, gọi Lý Tri Uyên ở hành lang.
Ôn Hy chắp tay hành lễ: “Vạn Tượng Tiên Sinh, con có vài chuyện muốn thỉnh giáo ngài.”
Lý Tri Uyên quay đầu, hơi nghi hoặc nhìn Ôn Hy, đứa nhỏ này vốn thích một mình chui vào Tư Điển Ti nghiên cứu, đây là lần đầu tiên sau giờ học tìm mình.
Lý Tri Uyên: “Ừm, đến thư phòng của ta đi.”
Ôn Hy gật đầu, ngoan ngoãn đi theo sau Lý Tri Uyên.
Sau khi cửa phòng đóng lại, Lý Tri Uyên nhìn Ôn Hy, giọng điệu bình hòa: “Chỗ nào nghi hoặc?”
Ôn Hy: “Vạn Tượng Tiên Sinh, con muốn hỏi, trong Thanh Vân Đạo Viện… có vị phong chủ nào là âm tu không? Hoặc có tu sĩ âm tu không ạ?”
Lý Tri Uyên sửng sốt, cau mày không nói gì.
Ông không trực tiếp trả lời câu hỏi của Ôn Hy, mà hỏi ngược lại: “Sao lại hỏi vậy? Con đã gặp ai sao?”
Nghe vậy, Ôn Hy liền biết vị tiền bối kia tuyệt đối không đơn giản, trước khi moi được thân phận thật của người đó, cô tuyệt đối không thể để người ta biết mình tối nào cũng chạy ra Vị Ương Lâm nói chuyện với một thần bí nhân.
Lỡ như người đó là tội nhân bị Thanh Vân Đạo Viện giam giữ thì sao?
Dù cô rất muốn ôm đùi đại lão, nhưng cũng không thể tự rước họa vào thân.
Ôn Hy: “Không ạ, chỉ là con tìm được một cuốn sách trong Tư Điển Ti, trong đó nhắc đến âm tu. Thanh Vân Đạo Viện là môn phái lớn nhất Khải Minh Châu, con rất tò mò tại sao trong viện dường như không có tu sĩ âm tu?”
Lý Tri Uyên lại trầm mặc một lát rồi mới mở miệng: “Âm tu… trước đây cũng có, còn bây giờ… nếu sau này con muốn tu tập âm luật, chúng ta sẽ đưa con đến Vạn Âm Môn, ở đó đều là âm tu, môn chủ tu vi Hóa Thần hậu kỳ, giáo học cũng tạm được…”
Ôn Hy liên tục xua tay: “Không không không, con chưa có ý định đó, chỉ là tò mò hỏi thôi – ý ngài nói ‘trước đây cũng có’ là sao ạ?”
Lý Tri Uyên thở dài: “Thanh Vân Đạo Viện vốn có sáu đại phong, trong đó đệ lục phong nằm ở hướng đông nam Thanh Vân Phong, phong chủ của nó chính là chủ tu âm luật.”
Ôn Hy chớp mắt, chờ Lý Tri Uyên nói tiếp.
Lý Tri Uyên vốn định nói qua loa vài câu là xong, nhưng nhìn ánh mắt trông chờ của Ôn Hy, không tự chủ được lại nói thêm vài câu.
“Người đó, ông ấy… thôi, nếu con thực sự tò mò muốn tìm hiểu, có thể đến Tư Điển Ti, tìm cuốn ‘Khải Minh Châu Danh Nhân Dật Sự Lục’ tập thứ hai mươi lăm.”
Ôn Hy: “Con đã thấy bộ sách này, vậy tôn hiệu của vị tiền bối đó là gì ạ?”
Lý Tri Uyên cụp mắt: “Ông ấy không có tôn hiệu, tên là…”
“Ngu Ký Bạch.”
Ôn Hy mắt sáng lên, khom người chắp tay: “Đa tạ tiên sinh giải đáp, đệ tử xin cáo lui trước.”
Nhìn Ôn Hy rời đi, Lý Tri Uyên gãi gãi mặt, có chút cảm khái lẩm bẩm: “Gặp Ký Bạch rồi sao? Cũng… tốt thôi…”
Ôn Hy chạy một hơi đến cửa Tư Điển Ti, đăng ký xong liền chạy thẳng lên tầng hai, dưới sự quét của Tiểu Minh, không lâu sau đã tìm được ‘Khải Minh Châu Danh Nhân Dật Sự Lục’ tập thứ hai mươi lăm, cô lật mục lục tìm tên Ngu Ký Bạch.
Mở ra chỉ thấy một câu ngắn ngủi –
[Ngu Ký Bạch, hậu nhân Cửu Huy Ngu thị, Thiên Mộc linh căn, căn trị chín mươi tám, chi tiết xem phụ tập 3.]
Tiểu sử của Ngu Ký Bạch lại nhiều đến mức cần phải mở riêng một cuốn?
Ôn Hy ngồi xếp bằng xuống, tiện tay lật vài trang, phát hiện trong sách còn có tranh minh họa, khó trách dày như vậy, thật là tinh xảo vô cùng.
Đại khái xem qua, Ôn Hy lại lật về trang đầu chăm chú đọc.
Trang đầu là gia thế của Ngu Ký Bạch, tiếp theo là từng hàng sự tích ngắn gọn mà chi tiết của ông.
[Ngu Ký Bạch, người cuối cùng của thế gia âm tu ẩn thế Cửu Huy Ngu thị, Thiên Mộc linh căn, có dung mạo như tiên giáng trần, đuôi mắt có nốt ruồi, giọng nói như gió mát, trên mai có một lọn tóc xanh bẩm sinh.]
Ôn Hy ngước mắt, trong đầu tưởng tượng dung mạo Ngu Ký Bạch – ừm –
Chắc chắn là một mỹ nhân.
Cô cúi mắt tiếp tục đọc.
[Mười ba tuổi dẫn khí nhập thể, nghe gió reo trúc hú đều thành âm luật, trong phạm vi trăm dặm tầng mây tụ lại, lâu không tan.]
[Mười bốn tuổi nhập học Thanh Vân Đạo Viện, đoạt hạng nhì Thanh Vân Bảng khóa thứ chín trăm năm mươi mốt, sau khi nhập viện một tháng liền trúc cơ, chủ tu âm tu, phụ trợ trận tu.]
[Cùng năm thành công triệu hồi bản mệnh vũ khí, Vạn Hác Ninh Quang Cầm, vào đầu Thiên Khí Bảng đương đại. Khi cầm hiện ra, các nhạc cụ đều bi minh, có long ngâm hòa theo, bảy dây tự sinh hỗn độn đạo văn, xứng là thần khí.]
[Hai mươi mốt tuổi kết đan, cùng năm với Ôn Chấp Ngọc, Diệp Sơ Hoài du lịch bên ngoài, chém giết Huyễn Yểm cấp Kim Đan hậu kỳ, cứu một thành bách tính Phong Nguyệt Thành. Khi đó Huyễn Yểm bày vạn tâm ma vây thành mấy ngày, Ngu Ký Bạch nhắm mắt gảy đàn, bảy dây xé trời, trên trời lưu quang đổ ngược, ma chướng tiêu sạch.]
Sau trang này có một bức họa, không biết do ai vẽ, không vẽ rõ ngũ quan Ngu Ký Bạch, chỉ là một bức viễn cảnh mờ ảo.
Ngu Ký Bạch mặc một chiếc áo xanh thuần khiết, ngồi ngay ngắn trên tường thành, mái tóc đen dài nửa buộc sau đầu, nửa xõa trước ngực, cúi đầu đàn tấu, cây cầm trong tay người đàn ông phát ra ánh sáng xanh dịu nhẹ, khí chất quanh người ôn hòa trầm tĩnh.
Ngu Ký Bạch đứng trên đầu thành, tựa như vị thần bi ai.
Phía sau ông, là bình minh vừa ló dạng.
[Năm mươi hai tuổi bước vào Nguyên Anh, bảy mươi tuổi cùng Ôn Chấp Ngọc, Diệp Sơ Hoài đồng xông Ma Uyên, cùng nhau tiêu diệt thành chủ Phong Hài Thành của Ma Uyên, tấu vang ‘Đọa Nghê Thường’ dẫn động cửu tiêu lôi bạo, trong phạm vi Ma tộc đều diệt.]
[Trong bốn mươi năm sau đó, ba người trấn thủ biên cảnh, bảo vệ vô số bách tính Khải Minh Châu.]
Ôn Hy tỉ mỉ lật xem tiếp, hết trang này đến trang khác…
Toàn là Ngu Ký Bạch ở nơi nào phá trận mê gì, chém yêu ma gì, bảo vệ bao nhiêu bách tính…
Dường như ông chưa từng nghỉ ngơi…
Người đàn ông ấy luôn hào khí ngút trời, sáng tạo hết kỳ tích này đến kỳ tích khác.
[Một trăm mười tuổi dùng âm phá chướng, thẳng vào Hóa Thần, ở Bắc Minh Hải ngộ ra tam thiên âm sát vạn tượng. Thiên kiếp giáng xuống, ông dẫn dây đàn làm dẫn, luyện cửu trọng tử tiêu lôi kiếp thành thanh âm linh đeo bên mình.]
[Cùng năm từ chối tôn xưng do thiên đạo ban tặng, một mình ngồi trên đỉnh Thanh Vân Phong tấu khúc ‘Đại Hoang’, trên tầng mây dường có thanh long thải phượng ngậm mây mà đến, cuối cùng dẫn thiên địa vạn vật đồng tấu, được thiên đạo thừa nhận, kế nhiệm Khải Minh Châu âm luật ngự chủ.]
[Một trăm sáu mươi tuổi, tự sáng tạo ‘Vạn Tượng Lưu Âm Quyết’, dùng cầm âm khắc họa thiên địa pháp tắc, phàm người nghe, đều nói ‘một khúc kết thúc, như trải ba kiếp’.]
Sau đó lại là hơn mười trang công tích, Ôn Hy từng trang lật, càng xem càng chấn động.
Cô đang lật xem sự tích của một thiên tài.
Thiên tài khó xuất hiện trong mấy trăm năm.
