Chương 37: Dịu dàng cái con khỉ
Chẳng bao lâu, Lăng Tuyệt đứng trước mặt mọi người với một dấu tay in hằn trên trán.
Dấu tay vừa đỏ vừa to, Ôn Hy không thể nào lờ đi được, cô nhìn quanh, nhưng phát hiện mọi người đều coi chuyện này chẳng có gì lạ.
Ôn Hy: …
Phong cách của Tử Tiêu Phong đúng là hào phóng thật nhỉ.
Lăng Tuyệt: “Theo lệ cũ, chạy hai mươi vòng quanh phong trước!”
Ôn Hy yếu ớt lên tiếng: “Bằng chân ạ?”
Không gọi xe – à không, không ngự kiếm gì đó sao?
Lăng Tuyệt mỉm cười: “Sư muội muốn dùng tay cũng được.”
Ôn Hy: “… Vậy vẫn là chân đi!”
Ôn Hy cột thanh kiếm ra sau lưng, có chút hiểu tại sao Lãnh Thiên Song lại bảo cô chọn một thanh mộc kiếm mang theo, hóa ra là chạy mang tạ.
Cô bước theo sau đội ngũ.
Vòng đầu, Ôn Hy vừa chạy vừa quan sát phong cảnh Tử Tiêu Phong, với một người kiếp trước chưa từng ra khỏi nhà như cô, sự tò mò thực sự rất khó kìm nén.
Vòng thứ hai, Ôn Hy bắt đầu xem xét những cảnh vật chi tiết hơn, như có mấy cây tùng, bên cạnh tùng có những bông hoa nhỏ màu xanh không rõ tên, không biết gọi là gì.
…
Từ vòng thứ tư, Ôn Hy bắt đầu điều động linh lực mộc hệ trong cơ thể để chống đỡ đôi chân ngày càng nặng nề, hơn nữa đường nhỏ trên Tử Tiêu Phong gồ ghề, đầy đá vụn, giẫm lên rất đau chân.
Vòng thứ bảy, dù có linh lực nuôi dưỡng, Ôn Hy cũng bắt đầu khó thở, phổi rất khó chịu, cô chỉ còn cách vận chuyển linh lực nhanh hơn.
Vòng thứ mười hai, Ôn Hy đã bắt đầu mơ hồ, thần trí lang thang, cô phải thừa nhận phương pháp Lãnh Thiên Song nghĩ ra thực sự rất thích hợp cho tu sĩ vừa Trúc cơ hoặc sắp Trúc cơ.
Đầu tiên, nếu muốn cầm được mộc kiếm thì phải không ngừng truyền linh lực vào tay, và để chạy hết quãng đường, phải liên tục vận chuyển và điều động linh lực.
Làm một chuỗi như vậy, có thể nâng cao đáng kể khả năng nắm bắt và điều động linh lực trong cơ thể.
Phương pháp rất tốt, nhưng cô sắp chết mất.
Tai Ôn Hy chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc và tiếng tim đập như sấm, cảnh vật xung quanh đã không còn nhìn rõ, cô chỉ có thể cố gắng nhìn vào góc áo đỏ của người phía trước để phán đoán có cần rẽ hay không.
Chết người mất, kiếp trước cô là bệnh nhân mà…
Đúng là tra tấn chứ chẳng chơi!
Trong miệng chửi rủa, nhưng Ôn Hy không hề có ý định bỏ cuộc hay giả vờ ngất.
Đùa à, không nói đến bản thân cô vốn là người hiếu thắng; hơn nữa, cô là người của Thanh Huyền Phong đến Tử Tiêu Phong tập luyện, nếu ngay cả hạng mục đầu tiên cũng không kiên trì nổi, sẽ làm mất mặt sư phụ mất.
Mười lăm vòng, mười bảy vòng, mười chín vòng…
Chạy xong vòng cuối cùng, Ôn Hy suýt thì mừng đến phát khóc –
Trời ơi, cô sống sót rồi, thật không thể tin nổi.
Các chuyên gia y tế kiếp trước ơi, các người có thấy không?!
Giọng máy móc của Tiểu Minh vang lên: ‘Thôi, đừng có đắc ý nữa, ở đó họ chỉ thấy xác chết của cậu thôi.’
Ôn Hy: ‘… Tôi ghét cậu.’
Cái miệng cay nghiệt chẳng thua kém gì mẹ cô.
Nhưng còn chưa kịp thở đều, Lăng Tuyệt đã giao nhiệm vụ thứ hai.
“Giơ mộc kiếm lên, chém một vạn lần.”
Ôn Hy: Được, cái này còn chấp nhận được.
Chân cô vẫn còn run, nhưng tay thì có thể sử dụng tương đối ổn định – Lãnh Thiên Song tiền bối này cũng biết chiếu cố người khác nhỉ.
Tiểu Minh: ?
Ký chủ điên rồi à?
Lúc nãy chạy bộ không phải còn chửi rủa sao? Tình cảm của con người thật đa dạng.
Ôn Hy giơ mộc kiếm trong tay, học theo các sư huynh sư tỷ, cố gắng làm động tác cho chuẩn.
Đến cuối, Ôn Hy dường như nghe thấy xương cốt mình kêu lên răng rắc, cô không dám nghĩ nếu không có linh lực bổ sung nuôi dưỡng thì mình sẽ thảm hại đến mức nào.
Khi nhiệm vụ thứ hai kết thúc, hai tay Ôn Hy buông thõng bên hông, không ngừng run rẩy.
Thấy mọi người không ai thảm hại như mình, Ôn Hy thầm quyết định ngày mai sẽ mặc áo tay rộng đến, ít nhất có thể che đi cánh tay đang rung như điên này.
Nhiệm vụ thứ ba là giơ kiếm squat.
Ôn Hy chán đời giơ cánh tay run rẩy lên, cô muốn rút lại lời khen Ngu Ký Bạch.
Dịu dàng cái con khỉ.
Ngày thứ hai vào phong đã cho cô tập luyện chết người thế này.
Tiểu Minh: …
…
Thời gian trôi qua từng chút một, cuối cùng Ôn Hy cũng nghe được Lăng Tuyệt hô câu –
“Hôm nay luyện trưa đến đây thôi!”
Ôn Hy mềm nhũn chân không đứng nổi, rên lên một tiếng, trực tiếp úp mặt xuống đất.
Nhìn mặt đất ngày càng lớn trước mắt, Ôn Hy điều động linh lực mộc hệ nhu hòa bao bọc cơ thể tạo thành một lớp đàn hồi, tránh cho việc thực sự tiếp xúc thân mật với đá vụn.
Ôn Hy nghiêng đầu, mắt vô hồn: “Mẹ ơi, con mệt chết mất…”
Nhìn Ôn Hy nằm bò như sắp chết, một nam tu sĩ có chút không đành lòng: “Sư phụ, Ôn sư muội cô ấy…”
Lãnh Thiên Song phất tay: “Không sao, xuất hiện trạng thái này là bình thường, mệt cũng là bình thường.”
Lăng Tuyệt: “Ơ? Vậy lúc bọn con kêu mệt thì người – a!”
Lãnh Thiên Song giơ tay lên, “bốp bốp bốp” ba cú vào đầu Lăng Tuyệt.
“Cái thằng nhóc thối này mà so với Tiêu Ôn Hy à? Nó một là chưa Trúc cơ, hai là mới bái sư, ba là âm tu. Nào, nói cho ta biết giữa hai đứa có điểm chung nào, hễ có một điểm thì hôm nay ta cho ngươi nghỉ.”
“Đều đẹp trai có tính không?” Lăng Tuyệt cười hì hì, che đầu trước, tự tin khoe ra đường quai hàm góc cạnh.
“Bốp –”
Lăng Tuyệt bị Lãnh Thiên Song một cước đá bay lên cây tùng phía sau điện.
Lăng Tuyệt đầu chúc ngược treo trên đó, tâm trạng vô cùng tốt, còn rảnh rỗi vuốt lại mái tóc mái rối tung: “Sư phụ ra tay vẫn mạnh như vậy…”
Một đệ tử ngoại môn thu hồi ánh mắt lo lắng cho Lăng Tuyệt, gãi gáy: “Phong chủ, thực sự không sao chứ? Con thấy Ôn sư muội hình như sắp chết đến nơi rồi…”
Ôn Hy: (T_T)
Cảm ơn anh, người tốt, còn nhớ cô đang nằm bò dưới đất.
Lãnh Thiên Song vung tay một cái, nhấc Ôn Hy lên, khoảnh khắc tiếp theo đã xuất hiện ở Thanh Huyền Phong.
Khi bước lên bãi cỏ mềm mại, Lãnh Thiên Song còn sửng sốt một chút, lẩm bẩm: “Lại vào được rồi… Ký Bạch thực sự giải trừ cấm chế rồi…”
Cảm nhận được khí tức của Lãnh Thiên Song và Ôn Hy, Ngu Ký Bạch trong nháy mắt di chuyển đến trước mặt hai người.
Ông hơi nhíu mày: 【Sư huynh, đây là…】
Lãnh Thiên Song vung tay, Ôn Hy chỉ cảm thấy bị một lực vô danh nào đó đẩy về phía trước, tại chỗ loạng choạng hai vòng, cuối cùng chổng mông nằm bò trên bãi cỏ.
Ôn Hy: X﹏X
Đừng để ý, chân mềm.
Ngu Ký Bạch: …
Ông cúi người ôm Ôn Hy đã mệt thành một bãi bùn vào lòng, ngước mắt nhìn Lãnh Thiên Song, có chút bất đắc dĩ: 【Sư huynh, hôm nay là ngày đầu tiên nó tập luyện, huynh không thể chiếu cố một chút sao?】
Lãnh Thiên Song ngượng ngùng cười khan hai tiếng: “Ta quên mất… đệ tử mới còn chưa nhập phong, ta không nhớ ra để điều chỉnh cường độ – nhưng đứa nhỏ này cũng có chút bền bỉ, mệt thành cái dạng này mà vẫn cố chịu đến cuối.”
Tuy lúc kết thúc bộ dạng thảm hại đến mức ông không dám mở miệng, nhưng điều này vẫn không ảnh hưởng đến sự thưởng thức của Lãnh Thiên Song với Ôn Hy.
Giống như trong khảo hạch nhập viện, mấy trăm mét cuối Ôn Hy đều cố nắm lấy cỏ mà lết từng chút một, mấy người họ ở chủ điện cũng chỉ có thưởng thức, hoàn toàn không để ý tư thế có đẹp hay không.
Tiếc rằng, đứa nhỏ tốt như vậy đã là đồ đệ của người khác rồi.
Nghĩ đến đây, Lãnh Thiên Song đầy oán khí liếc nhìn Ngu Ký Bạch.
Ngu Ký Bạch: ?
Chẳng phải ông chỉ nói một câu cần giảm cường độ cho Ôn Hy thôi sao, đến mức giận dữ vậy à?
—–—–—–—–
Lãnh Thiên Song rời đi, Ôn Hy không còn sức để động cả mí mắt, Ngu Ký Bạch giơ tay áp lên trán Ôn Hy, linh lực mộc hệ ôn hòa không ngừng tràn vào cơ thể cô.
Cùng lúc đó, linh căn trong người Ôn Hy dường như cũng muốn so tài với Ngu Ký Bạch, lấy tốc độ nhanh hơn để nuôi dưỡng thân thể cô.
Ôn Hy gắng gượng giơ ngón cái với sư phụ mình: “Cảm ơn sư phụ, con đỡ nhiều rồi.”
Ngu Ký Bạch thu tay về: 【Vậy chuẩn bị đi, chiều nay con còn có tiết học.】
Ôn Hy: ?
【Con có thể bắt đầu tiếp xúc một ít kiến thức về âm tu rồi.】
Ôn Hy lặng lẽ giơ tay: “Sư phụ, con có thể ăn một bữa cơm trước không…”
Ngu Ký Bạch: 【… Xin lỗi, ta quên con còn chưa Trúc cơ, chỗ ta có đan dược tịch cốc.】
