Chương 51: Ngà Say
Mấy người vừa đi vừa dừng, cuối cùng dừng lại trước một gian hàng sạch sẽ.
Chủ quán là một bà lão rất hiền từ, trên bàn trước mặt bày đủ loại sách vở màu sắc, bìa đẹp, sắp xếp ngăn nắp. Bàn bên cạnh thì bày một ít hoa vải dệt tay.
Ôn Hy kiễng chân nhìn vài cuốn, toàn là tiểu thuyết kỳ văn dị sự về yêu quái quỷ quái, còn có không ít chuyện tình cảm động trời đất.
Kiếp trước cô đọc sách đã nhiều lắm rồi, cũng chẳng hứng thú với mấy thứ này, bèn sang bên kia ngó thêm vài lần.
Thế nhưng Ôn Ngôn đã lặng lẽ đứng sau lưng Ôn Hy từ lúc nào.
Trong khoảnh khắc, Ôn Hy chỉ thấy sau lưng gió lạnh ào ào, cứng đờ quay đầu lại, thì ra là Ôn Ngôn với cái mặt đơ đấy.
Ôn Hy: …
“Có việc gì không?”
Ôn Ngôn giơ tay đưa túi vải nhỏ trong tay ra trước mặt Ôn Hy.
Ôn Hy lùi nửa bước, hai tay bắt chéo trước ngực, linh lực tuôn ra: “Anh định làm gì?”
“Tặng em.” Ôn Ngôn chớp mắt, nói gọn.
Thấy Ôn Hy vẫn không hề buông lỏng cảnh giác, Ôn Ngôn dừng một chút, lại bổ sung thêm một câu: “Ta sai người trả lại đồ cho hoàng thất Thiên Khải đều bị trả lại, không trả được ân tình này ta rất khó chịu.”
Ôn Hy chỉ vào túi vải: “Lấy cái này để trả?”
Ôn Ngôn quét mắt nhìn quanh: “Ở đây không có thứ gì quý giá, nếu em cần bảo vật khác, về sau ta sẽ sai người mang đến Thanh Huyền Phong.”
Ôn Hy vội vàng xua tay nhận lấy túi: “Không cần không cần, cái này được rồi, mấy thứ khác anh cứ đi thương lượng với phụ hoàng mẫu hậu của em đi, em có quản đâu.”
Ôn Ngôn không đáp lời.
“Cầu lông?” Ôn Hy mở túi ra xem, mặt đầy nghi hoặc, “Sao lại tặng em cái này?”
Ôn Ngôn hơi nhíu mày, giọng nói như có chút mất kiên nhẫn: “Tiện tay cầm thôi, ta đâu biết em thích gì?”
Ôn Hy: …
Có ai tặng quà năm mới mà tặng cầu lông không chứ.
Ôn Hy nở một nụ cười, rất nể mặt mà lên tiếng: “Wow, vậy thì thực sự cảm ơn anh, em chưa chơi thứ này bao giờ, về sẽ thử ngay.”
Ôn Ngôn gật đầu, nhạt nhẽo “ừ” một tiếng.
Ôn Hy im lặng.
Cô đã rất nể mặt anh ta rồi đấy, thử mặt lạnh với cô lần nữa xem?
Lát nữa cô sẽ giơ Đồng Vận lên đập vào mặt anh ta, đập cho mặt anh ta sưng vù!
Ôn Hy không hề che giấu mà trợn mắt trắng, cũng chẳng muốn thu cầu lông vào không gian, đành cầm lủng lẳng trên tay.
Tầm mắt cô chuyển hướng, rơi vào cái trống lắc trên quầy, chỉ liếc qua một cái là không rời mắt được.
Thôi được, trống lắc cô chưa chơi, cũng muốn chơi.
Ôn Hy vừa khinh bỉ bản thân trẻ con vừa không do dự trả linh thạch.
Cô dừng một chút, che giấu mà bổ sung với chủ quán: “Haha, mua cho trẻ con ở nhà ấy mà, haha.”
Ôn Ngôn dường như liếc cô một cái, Ôn Hy giả vờ không thấy, không thì cô sẽ không giả vờ nổi mà bật cười mất.
“Tiêu Tịch, Lộc Sương Sương, chúng ta đi dạo gần xong rồi thì về thôi.” Ôn Hy vòng qua Ôn Ngôn đi về phía quầy hàng.
Ánh mắt cô liếc qua, vừa thấy Tiêu Tịch cầm mấy cuốn tiểu thuyết trả linh thạch.
Ôn Hy: ?
Sở thích nho nhỏ của anh cô cũng thật bất ngờ.
Lộc Sương Sương trả linh thạch xong đi đến bên cạnh Ôn Hy: “Được, đi thôi.”
Cô ta nhìn thấy trống lắc trong tay Ôn Hy cũng sững người một lúc, lập tức im lặng.
Ôn Hy theo bản năng giấu trống lắc và cầu lông ra sau lưng.
Lộc Sương Sương chớp mắt, cũng không nói gì, chỉ thỉnh thoảng lại lén liếc cái trống lắc.
Ôn Hy: …
Cô cúi đầu, thu cầu lông và trống lắc vào không gian.
Khi quay đầu lại, Ôn Hy đã không thấy bóng dáng Ôn Ngôn đâu nữa.
Vậy là đồng ý đi cùng họ, chỉ để kiếm cớ tặng cô một thứ à?
Ôn Ngôn đúng là tính toán mọi thứ rất rõ ràng.
Cố Thiên Viễn không nhận châu báu anh ta trả lại, chỉ cần cô nhận đồ anh ta tặng, bất kể giá trị bao nhiêu, trong lòng anh ta cũng sẽ dễ chịu hơn một chút?
Là tính cách anh ta như vậy, hay toàn bộ Đại Dư Ôn Thị đều như thế?
“Tiểu Hy, em có thích hoa gì không?” Giọng nói ôn hòa của Tiêu Tịch đột nhiên vang lên, truyền vào tai Ôn Hy.
Ôn Hy thuận miệng đáp một câu: “Lan chuông ạ.”
Năm cô mười ba tuổi, mẹ mất, cô từng mất hết ý muốn sống, cho đến một buổi sáng nhìn thấy trên bệ cửa sổ có thêm một chậu hoa lan chuông.
Chuyên gia không thể giao tiếp hiệu quả với cô, bèn phái cái sinh vật nhỏ bé đó đến.
Từ lúc đó, Ôn Hy dồn hết nỗi nhớ nhung vào lan chuông, cũng có thói quen tự nói chuyện với cây cỏ.
Chậu lan chuông nhỏ bé đó đã dẫn dắt cô vượt qua hết lần tuyệt vọng này đến lần khác.
Tiêu Tịch nghe xong, quay người lại lấy gì đó rồi trả linh thạch.
Chẳng mấy chốc, Tiêu Tịch quay lại trước mặt Ôn Hy, đưa tay về phía cô: “Tiểu Hy, cái này tặng em, coi như quà năm mới nhé.”
Ôn Hy cúi đầu, tầm mắt rơi vào chiếc vòng hoa dệt tay trong lòng bàn tay Tiêu Tịch.
Chiếc vòng được tết bằng dây xanh và trắng, trên đó điểm xuyết những bông hoa nhỏ trắng, thanh tân tao nhã.
Ôn Hy nhận lấy còn ngửi thấy một mùi hương thanh khiết.
Cô nhìn những bông hoa nhỏ, tìm kiếm trong đầu, thử dò hỏi: “Đây là lan chuông ạ?”
Tiêu Tịch: “Chắc là vậy, anh thấy cũng khá giống.”
Ôn Hy cười giơ lên ngắm nghía: “Đẹp thật.”
Hoa lan chuông nở, hạnh phúc sẽ đến.
Ôn Hy thu vòng tay vào không gian, bắt đầu suy nghĩ nên tặng lại quà năm mới gì.
Cuối cùng, Ôn Hy mua cho Tiêu Tịch một cái tua kiếm, cho Lộc Sương Sương một bộ bao tay bảo vệ cổ tay.
Ừm, quà của cô là phái thực dụng.
——————
Về đến Thanh Vân Phong, ba người Ôn Hy đến Nghênh Vãng Ti báo cáo xong thì ai về nhà nấy.
Vẫy tay chào tạm biệt Lộc Sương Sương và mọi người, Ôn Hy nhìn màn đêm, sự vắng lặng đột ngột trở lại bên cạnh khiến cô có chút cảm khái.
Nhưng, cô nghĩ mình sẽ không trốn tránh giao tiếp xã hội nữa.
Mọi người tụ tập ồn ào náo nhiệt, cảm giác này thật tốt.
Sau khi về Thanh Huyền Phong, Ôn Hy trước tiên đi tìm Ngu Ký Bạch báo bình an.
Ngu Ký Bạch nhìn Ôn Hy từ trên xuống dưới, lại dùng thần thức và linh lực kiểm tra kỹ lưỡng một phen mới phất tay cho cô về phòng.
Đóng cửa phòng lại, Ôn Hy lấy tất cả chiến lợi phẩm tối nay ra.
Ngoài đủ loại đồ ăn vặt, trong không gian của cô còn có mấy vò linh tửu.
Ông chủ nói được ủ từ linh quả, vừa say vừa ngon, lại không sinh tạp chất trong cơ thể.
Kiếp trước Ôn Hy đừng nói rượu, đến đồ uống trà sữa còn không được uống, ông chủ vừa tâng bốc thế thế, Ôn Hy vung tay mua luôn.
Ôn Hy mở một vò, rót vào chén trà, nhấp một ngụm nhỏ.
Ừm, ngon quá~
Ôn Hy uống từng chén nhỏ một, càng uống càng say, mặt cũng dần đỏ lên.
Trong không gian,
Tiểu Minh thực sự không chịu nổi: ‘Tiểu Hy, uống nữa là em say đấy.’
Ôn Hy: ‘Có đâu, em thấy em rất tỉnh mà.’
Tiểu Minh: ‘Nội thị ta xem, trên đầu ta có mấy cọng lông?’
Ôn Hy: ‘Một, hai, ba… ơ? Bao giờ anh mọc thêm hai cọng tóc thế?’
Tiểu Minh: ‘… Đầu tiên đó không phải tóc, thứ hai trên đầu ta từ trước đến nay chỉ có một cọng lông.’
Ôn Hy: ‘Ồ, em còn tưởng anh tiến hóa rồi chứ.’
Tiểu Minh: ‘Không được uống nữa.’
Ôn Hy: ‘Cái giọng này của anh, như đang dạy trẻ con ấy, có phải lại đi tìm hướng dẫn gì rồi không ha ha ha ha…’
Tiểu Minh: …
Đáng ghét.
Ôn Hy đậy nắp vò rượu lại: ‘Thôi, em không uống nữa.’
Cô thấy người hơi nóng, bèn tiện tay mở cửa sổ hít thở không khí trong lành.
Sư phụ cô đang làm gì nhỉ?
Theo thói quen ngày thường, chắc ở vườn hoa.
Ôn Hy nhìn quanh, ôm Đồng Vận của mình chạy ra ngoài.
Đi tìm sư phụ luyện đàn.
——————
Ngu Ký Bạch mặc một bộ áo xanh, đứng giữa biển hoa, mái tóc dài bay theo gió, dưới ánh trăng ánh lên màu xanh nhạt, lọn tóc trắng bên mai đặc biệt nổi bật.
Chú ý đến tiếng bước chân từ xa đến gần, Ngu Ký Bạch từ từ ngước mắt, đôi mắt nâu nhạt nhìn về phía cô gái nhỏ ngoài biển hoa.
Ôn Hy mặc bộ tu luyện phục mỏng, mặt nhỏ đỏ không bình thường, trong lòng ôm cây đàn dài chỉ thấp hơn người cô một chút, trên mặt còn mang nụ cười càng không bình thường.
Ôn Hy: “Sư phụ, he he.”
Ngu Ký Bạch: …
Sao cứ có cảm giác chẳng lành thế nào ấy.
Ngu Ký Bạch bước một bước, khoảnh khắc tiếp theo đã đến trước mặt Ôn Hy.
Nhìn gương mặt đỏ bừng của Ôn Hy, Ngu Ký Bạch nhướng mày, giơ tay thăm dò nhiệt độ trán cô.
Ngu Ký Bạch: 【Bị bệnh à?】
Ôn Hy lắc đầu, cười híp mắt mở miệng: “Con uống rượu rồi.”
Ngu Ký Bạch: ?
Đồ đệ của hắn có phải đang khiêu khích hắn không?
