Chương 61: Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ
Ôn Hy vừa bay trên trời vừa xem bản đồ trong tay, tìm được một nơi thử thách nguyên tố nước gần nhất.
Vô Ngân Kính Hải.
Ôn Hy vừa đáp xuống đất, chưa kịp nhìn kỹ hoàn cảnh xung quanh thì bỗng nhiên xuất hiện mấy luồng linh lực, trong đó luồng mạnh nhất trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ không gian.
Trận pháp cách ly.
Ôn Hy quay người lại, trước mặt xuất hiện ba người, hai nam một nữ.
Thiếu niên cầm đầu có dung mạo tinh xảo, trên chóp mũi có một nốt ruồi nhỏ, đôi mắt đào hoa đẹp đẽ nhưng chỉ toàn lạnh lùng.
Là Ôn Ngôn.
Phía sau hắn, nam tu sĩ có làn da hơi đen, dáng người rất cao. Ôn Hy dò xét một chút, tu vi ở Luyện Khí tầng chín; nữ tu sĩ dáng người nhỏ nhắn, ngũ quan sâu sắc, tu vi ở Trúc Cơ sơ kỳ.
Ôn Hy nhướng mày, thấy chưa, đây mới là người thông minh, biết dẫn theo các thành viên trong nhóm cùng đến tìm cô.
Ôn Ngôn giơ tay lên, linh lực trong lòng bàn tay cuộn trào.
Khoảnh khắc tiếp theo, linh lực nồng đậm bao bọc lấy bốn người Ôn Hy.
Ôn Ngôn lạnh nhạt mở miệng: "Đây là phản ảo trận, người bên ngoài trận khi đi qua nơi này chỉ thấy một màn chướng ngại, từ đó tự động vòng qua."
Ý ngoài lời là có thể yên tâm nói chuyện.
Ôn Hy cười nói: "Cuối cùng cũng hội hợp rồi, các anh đến sớm hơn tôi tưởng một chút."
——————
Một ngày trước cuộc thi.
Nhìn thấy yêu cầu thăm viếng từ Ôn Hy trên lệnh bài thân phận, đầu ngón tay Ôn Ngôn run lên, đáy mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
Tại sao cô ấy lại chủ động tìm mình?
Ôn Ngôn suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn nhấn đồng ý.
Chưa đầy một lúc, bên ngoài cửa phòng hắn vang lên tiếng gõ cửa.
Ôn Ngôn phất tay, cửa tự động mở ra.
Hắn lạnh nhạt nói: "Vào ngồi đi."
Ôn Hy đóng cửa lại, ngồi xuống bên cạnh Ôn Ngôn.
Cô không nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề: "Ôn Ngôn, tôi đến để hợp tác với anh."
Ôn Ngôn ngước mắt nhìn Ôn Hy, hơi cau mày: "Hợp tác gì?"
"Cuộc thi tân sinh ngày mai đấy," Ôn Hy mở to đôi mắt sáng lấp lánh, kiên nhẫn giải thích, "Tôi đã tìm hiểu rồi, đám kiếm tu Tử Tiêu Phong sẽ hợp tác với đan tu Đan Hà Phong, lúc đó bọn họ vốn đã đông người, phía sau lại có đan tu tùy thời luyện chế đan dược nghỉ ngơi dưỡng sức, vậy thì vị trí thứ nhất chẳng phải chắc chắn là của họ sao?"
Ôn Ngôn không nói gì, chỉ ra hiệu cho Ôn Hy tiếp tục nói.
Ôn Hy: "Rồi bọn họ đã thương lượng trước, nói hai phong cùng hợp tác, tổng tích phân chia theo tỷ lệ 3-7, với thực lực của Tử Tiêu Phong, tích phân của Đan Hà Phong sau đó chắc cũng sẽ nằm trong top 3 chứ?"
"Đám thể tu Hậu Thổ Phong có tới mười một người đấy, phong của anh Thần Cơ Phong chỉ có ba người, cũng không có nắm chắc lớn lắm nhỉ?"
"Phiêu Miểu Phong có bảy người, một phong đó lại giỏi nhất về ảo thuật, ba người các anh đánh với họ cũng phải chịu chút khổ sở chứ?"
Ôn Hy nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng: "Tính như vậy, Thần Cơ Phong các anh rất có khả năng sẽ đứng cuối cùng đấy, mà mấy người đứng thứ hai từ cuối, thứ ba từ cuối trong nhóm đều sẽ bị trừ điểm, các anh tổng cộng chỉ có ba người, cứ coi như đều bị trừ đi."
Ôn Ngôn: "Hợp tác với cô, chúng tôi lại được lợi gì?"
Ôn Hy: "Hợp tác với tôi, tôi đảm bảo các anh giành được vị trí thứ hai trong bảng nhóm."
Ôn Ngôn nhướng mày: "Dựa vào đâu? Thêm cô nữa chúng tôi cũng chỉ có bốn người."
Ôn Hy bắt chéo chân: "Dựa vào giá trị của tôi là hiển nhiên, tôi là người mạnh nhất trong số tất cả tân đệ tử."
Ôn Ngôn: "Vậy còn đến tìm tôi hợp tác làm gì?"
Ôn Hy: "... Nói mấy lời đẹp đẽ được không?"
Ôn Ngôn im lặng.
Ôn Hy trợn mắt: "Sư phụ tôi từng nói, âm tu phối hợp với trận pháp, sẽ là vũ khí mạnh nhất để khống chế đám đông, cho nên chúng ta hợp tác, là thích hợp nhất."
"Tôi không lợi hại bằng tiền bối Ôn Chấp Ngọc, cô cũng không mạnh mẽ bằng sư thúc Ngu." Ôn Ngôn cúi đầu chỉnh lại tay áo, giọng nói vẫn không nhanh không chậm.
Ôn Hy: "Chúng ta đối phó cũng không phải mấy vạn yêu ma ngoài biên giới kia."
Ôn Ngôn trầm ngâm một lát rồi mở miệng: "Có lý."
Ôn Hy: "Vậy thì?"
Ôn Ngôn: "Ừm, tôi đồng ý hợp tác với cô."
Ôn Hy giơ lòng bàn tay lên —
"Vậy thì chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."
Ôn Ngôn giơ tay lên, lòng bàn tay xương xương nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay Ôn Hy, giọng nói thanh lãnh vẫn bình tĩnh như thường.
"Hợp tác vui vẻ."
Ôn Hy đột nhiên nhận ra: "Khoan đã, vừa nãy anh gọi Ôn Chấp Ngọc là tiền bối... không phải ông ấy là gia chủ đời trước của Ôn thị sao? Chẳng lẽ anh không nên gọi là phụ thân..."
Ôn Ngôn giải thích: "Chức gia chủ Đại Dư Ôn Thị, người có năng lực thì ở. Tôi và tiền bối Ôn Chấp Ngọc không có quan hệ huyết thống trực tiếp."
Ôn Hy sờ cằm, khó trách sư phụ cô rõ ràng quan hệ tốt với Ôn Chấp Ngọc như vậy, nhưng chưa từng nhắc đến Ôn Ngôn với cô. Cô cứ nghĩ con của bạn cũ ít nhiều cũng phải quan tâm chăm sóc, nhưng Ngu Ký Bạch cứ như chẳng hề có chút giao lưu nào với Ôn Ngôn.
Hóa ra không phải cha con.
Ôn Hy: "Vậy anh là người có thiên phú cao nhất trong thế hệ này?"
Ôn Ngôn: "Hiện tại mà nói, đúng vậy."
Ôn Hy: "Được, vậy thế nhé, chúng ta kết bạn trước, sau cuộc thi có tình huống gì thì tùy thời liên lạc."
Ôn Ngôn sững người, đầu ngón tay chạm vào ngọc bài thân phận bên hông.
Ôn Hy lòng bàn tay đã tụ tập linh lực: "Đến đi."
Ôn Ngôn cúi đầu, mở lệnh bài thân phận ra, tùy ý bấm vài cái rồi mới đưa lệnh bài thân phận ra.
Linh lực của hai người hòa quyện vào nhau rồi tràn vào lệnh bài thân phận của đối phương, thiết lập liên lạc.
Ôn Hy mở thanh tin nhắn, nhìn tên của Ôn Ngôn — "Vọng Chi Ngữ"
Ôn Hy: ?
Cái tên "lạnh lùng" này còn đi theo con đường văn nghệ, đúng là giả tạo.
Ôn Hy tùy tay sửa ghi chú, quay người định rời đi: "Vậy tôi đi trước, ngày mai gặp."
Ôn Ngôn khẽ gật đầu: "Hẹn gặp lại."
Cảm nhận được bóng dáng Ôn Hy biến mất ngoài cửa, Ôn Ngôn mới cúi mắt nhìn lệnh bài thân phận trong tay, hắn nhìn chằm chằm trang cá nhân của Ôn Hy, nhất thời không rời mắt được.
"Ôn Đậu Ty"
Cái tên quái gì vậy?
"À, đúng rồi."
Âm thanh đột nhiên vang lên làm Ôn Ngôn giật mình, lệnh bài thân phận trong tay theo bản năng bị hắn ném ra ngoài.
Ngọc bài vẽ ra một đường parabol đẹp đẽ trên không trung —
Ôn Hy vừa thò đầu ra từ sau cánh cửa, trán liền bị một vật nặng không rõ đập trúng thật chắc.
Không khí yên tĩnh lại.
Ôn Ngôn mím môi: "... Xin lỗi."
Ôn Hy: (╬▔皿▔)╯
Cô ôm trán hít một hơi sâu, nghiến răng: "Sao nào, còn chưa bắt đầu thi đã muốn hạ gục đồng minh à?"
Ôn Ngôn giơ tay lên, ngọc bài rơi trên đất bị linh lực kéo về lại rơi vào tay hắn, hắn bước đến trước mặt Ôn Hy, mở miệng giải thích: "Là cô vừa nãy đột nhiên lên tiếng, tôi bị dọa nên mới..."
Giọng nói của hắn hiếm khi mang theo một chút bối rối và mơ hồ —
Thực sự là dáng vẻ của Ôn Hy lúc này đặc biệt thảm thương, làn da của thiếu nữ vốn đã trắng, bị đập một cú như vậy, cả trán đều là vết đỏ.
Đuôi mắt cô cũng đỏ ửng.
Không biết còn tưởng Ôn Ngôn đánh Ôn Hy một trận.
Ôn Hy ngước mắt, chằm chằm nhìn Ôn Ngôn, mặt nhỏ tức đến phồng lên như cái bánh bao.
Ôn Ngôn: "... Hay là, tôi, tôi đi lấy thuốc cho cô —"
Ôn Hy xua tay: "Thôi, không cần, tôi quay lại chỉ để nhắc anh, không được đặt tin nhắn của tôi ở chế độ không làm phiền, phòng khi thời khắc mấu chốt tôi liên lạc không được với anh."
Ôn Ngôn gật đầu: "Được."
Ôn Hy xoay người dứt khoát: "Được rồi, lần này đi thật đây."
Về bôi thuốc.
Mãi đến khi bóng dáng Ôn Hy hoàn toàn biến mất, Ôn Ngôn mới thu hồi tầm mắt, đeo ngọc bài thân phận lại vào hông.
——————
Cho nên, sau khi Ôn Hy giải quyết con khỉ kia liền gửi tin nhắn cho Ôn Ngôn, bảo hắn chờ mình hội hợp.
Nhưng Ôn Hy không thể định địa điểm ở Cấm Đoạn Từ Sơn, dù sao lúc đó cô còn chưa lấy được linh bảo thủ lĩnh, vạn nhất bị ba người Ôn Ngôn cướp mất thì sao.
May mà Ôn Hy nhớ tốt, phương hướng cũng tốt, chọn trúng nơi thử thách Vô Ngân Kính Hải gần nhất.
Thủy sinh mộc, thổ khắc thủy.
Cho nên, chọn gặp mặt ở đây là thích hợp nhất.
Ôn Ngôn quả nhiên không từ chối.
