Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ta Mở Mắt Đã Bị Hiến Tế, Có Hệ Thống Lo Gì > Chương 88

Chương 88

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 88: Năng lực học tập cực mạnh, gu thẩm mỹ cực tệ

 

Sau khi Ngu Ký Bạch hứa với Ôn Hy sẽ cố gắng sửa chữa Vạn Hác Ninh Quang Cầm, tối hôm đó Ôn Hy vui vẻ nhồm thêm bốn quả linh quả to.

 

Kết quả là vì linh lực quá dồi dào, Ôn Hy đành phải ngồi thiền suốt đêm để hấp thu và tu luyện linh lực.

 

Sáng hôm sau.

 

Ôn Hy lẽo đẽo theo sau Ngu Ký Bạch, nhìn sư phụ mình chuẩn bị bế quan.

 

Ngu Ký Bạch sắp xếp tất cả những thứ Ôn Hy có thể dùng đến ra ngoài cùng của kho Thanh Huyền Điện, lại nhét vào tay nàng rất nhiều linh bảo phòng ngự.

 

Ông đi vòng quanh trong phòng, nghĩ đi nghĩ lại mọi thứ trong đầu.

 

Cho đến chiều, Ngu Ký Bạch vẫn có chút không yên tâm về Ôn Hy: [Lần sửa chữa này, ngắn thì vài tháng, dài thì vài năm, ta…]

 

Ôn Hy vỗ ngực: “Sư phụ yên tâm, con sẽ không lười biếng đâu, nhất định sẽ chăm chỉ học tập Vạn Tượng Lưu Âm Quyết, tuyệt đối không chậm trễ tiến độ.”

 

Ngu Ký Bạch: […Ta lo không phải chuyện này.]

 

Đâu phải mới làm sư đồ với Ôn Hy ngày một ngày hai.

 

Nói gì đến lười biếng, ngày nào cũng là Ngu Ký Bạch túm cổ Ôn Hy kêu nàng đi nghỉ, nàng mới chịu dừng lại một chút.

 

Ôn Hy chớp mắt: “Vậy người nói đi ạ.”

 

Ngu Ký Bạch: [Chú ý an toàn, trên đường tu luyện nếu có gì thắc mắc, chờ ta xuất quan sẽ giải đáp cho con, đừng có một mình suy nghĩ quá nhiều, kẻo tâm ma thừa cơ quấy nhiễu. Chìa khóa kho Thanh Huyền Phong ta đã để trên bàn con rồi, hãy giữ cẩn thận…]

 

[Nếu thiếu gì thì cứ tự đi lấy, mấy cây cỏ trong vườn sau của ta có cây mọc rất nhanh, nếu con rảnh thì có thể tỉa, không rảnh thì kệ chúng, dù sao cũng không chết…]

 

[Để ta nghĩ xem còn gì nữa… Nếu có chuyện gì không giải quyết được, thì đi tìm Mặc sư thúc của con, hắn sẽ giúp, nhưng đừng tin hắn quá, dễ bị hố, hắn đi theo Chấp Ngọc ngoài học trận pháp ra, còn học được cả chiêu trò của tên đó mười phần…]

 

Lải nhải nghĩ đủ thứ, ánh mắt Ngu Ký Bạch lướt qua đứa nhỏ đang rất im lặng từ nãy đến giờ, đáy mắt thoáng qua một tia ngượng ngùng xấu hổ.

 

Ngu Ký Bạch sờ mũi: [Ta… ta có quá lải nhải không?]

 

Ôn Hy cười: “Đâu có, con biết, sư phụ quan tâm con nên mới lo lắng như vậy.”

 

“Nhưng mà sư phụ, con không phải trẻ con nữa rồi, người cứ yên tâm bế quan đi.”

 

Nàng lại không phải sẽ cho nổ tung đạo viện đâu.

 

Ngu Ký Bạch thở dài: [Được.]

 

Ôn Hy: “À đúng rồi sư phụ, mấy cây hoa cỏ có cây mọc đặc biệt nhanh con chưa tỉa bao giờ thì làm sao ạ? Người dạy con mẹo đi.”

 

Không thì lỡ Ngu Ký Bạch xuất quan phát hiện hoa của mình bị nàng nuôi chết mất một nửa thì sao?

 

Ôn Hy rất thiếu tự tin vào bản thân.

 

Ngu Ký Bạch: [Ừm… thực ra cũng không khó, chỉ cần nhớ khẩu quyết rồi thực hành vài lần là được.]

 

Ông vẫy tay, gọi ra một cuốn sách nhỏ.

 

[Trong này có ghi chép về việc chăm sóc cây cỏ, năm đó ta cũng xem cái này mà học. Nếu con hứng thú thì có thể xem, nhưng đừng để mệt quá.]

 

[Đừng quá để tâm mấy cây cỏ đó, lo cho bản thân trước đã.]

 

Ôn Hy gật đầu, hai tay nhận lấy cuốn sách nhỏ, lập tức thu vào không gian thủy hoàn.

 

Ngu Ký Bạch trầm ngâm một lát: [Ừm, hay là ta mai hãy bắt đầu bế quan, vẫn thấy không yên tâm lắm.]

 

Ôn Hy dí sát vào mặt sư phụ, mặt đầy mong đợi: “Vậy sư phụ, con có thể thử tỉa cây cỏ được không? Cho con học đi, học xong con sẽ cùng người chăm sóc vườn hoa.”

 

Ngu Ký Bạch sững người, nhưng đương nhiên không từ chối.

 

Ông phất tay, thấy linh lực cuộn trào, mấy chậu thiên trúc quỳ còn chưa nở hoa bay vào phòng Ôn Hy một cách có trật tự.

 

[Muốn học thì học, chỗ ta có cả đống cây cỏ cho con tập tay.]

 

Ôn Hy: “Vâng!”

 

——————

 

Ôn Hy mang “sách giáo khoa” về phòng mình, lập tức đọc ngấu nghiến tác phẩm lớn này.

 

Đọc xong cả cuốn, trời đã tối dần.

 

Ôn Hy tiêu hóa hết kiến thức trong đầu, tay ngứa ngáy không chịu nổi, liền vớ lấy một cái kéo đứng trước một chậu thiên trúc quỳ.

 

Cô nhắm mắt, lẩm nhẩm khẩu quyết trong sách —

 

“Nam bất lưu thượng.”

 

Ôn Hy nheo mắt, chém một nhát dứt khoát vào cành phía nam, cành nhỏ “rắc” một tiếng rơi trên bàn.

 

“Bắc bất lưu hạ.”

 

Được, Ôn Hy ngoan ngoãn làm theo.

 

“Tây bất lưu cao.”

 

Chém!

 

“Đông bất lưu đê…”

 

Ôn Hy hơi do dự nhìn cây thiên trúc quỳ đã trụi lủi nhiều, trầm tư.

 

Chà…

 

Hình như hơi sai sai.

 

Chậu cây này sắp bị cô cắt thành que nhỏ mất rồi.

 

Ôn Hy nhìn kéo trong tay, lại nhìn chữ trong sách, thầm nghĩ sách sư phụ cho chắc là uy quyền nhất, không cần nghi ngờ.

 

Hơn nữa sư phụ một mình học xong đã chăm mấy cây cỏ đó tốt như vậy, cô học xong cuốn sách này nhất định cũng chăm tốt!

 

Ôn Hy giơ nắm đấm, tràn đầy hăng hái.

 

Cô tuyệt đối không để tình trạng ngay cả sen đá cũng nuôi chết xảy ra nữa, quá mất mặt tu sĩ mộc linh căn rồi.

 

“Lấy thẳng bỏ xiên, bỏ thô lấy nhỏ, khống chế độ cao, hàng năm cắt ngọn…”

 

“Rắc rắc rắc” mấy nhát kéo sau đó, Ôn Hy lại im lặng.

 

Ôn Hy: …

 

Được rồi, lần này triệt để chỉ còn một cọng.

 

Rốt cuộc là khâu nào sai nhỉ, cô đều làm theo sách mà.

 

Hay là… tỉa là phải thế?

 

Ôn Hy không tin, lại bưng một chậu khác đặt trước mặt, Ngu Ký Bạch đưa vào phòng cô tận hơn hai mươi chậu mà.

 

Làm lại!

 

…………

 

——————

 

Ngày hôm sau,

 

Ngu Ký Bạch vừa đẩy cửa phòng ra, đã thấy trong sân sau bày một hàng dài những chậu cây cảnh, trong chậu đất cắm một cây lại một cây —

 

Những que gỗ trơ trụi.

 

Ngu Ký Bạch: ?

 

Cái quái gì thế? Hoa mắt à?

 

Ông còn chưa kịp phản ứng, ngoài cửa đã vọng ra tiếng Ôn Hy.

 

Ôn Hy: “Sư phụ, người dậy chưa ạ? Có thấy món quà bất ngờ con tặng người không?”

 

Ngu Ký Bạch giơ tay lên, cửa viện mở ra, Ôn Hy nhảy chân sáo chạy vào sân.

 

Ông nhìn Ôn Hy, lại nhìn “đội quân que gỗ” trong sân, khóe miệng hơi co giật.

 

[Đây là, món quà bất ngờ con tặng ta…?]

 

Ôn Hy gật đầu: “Đây là kiệt tác một đêm của con ạ.”

 

Ngu Ký Bạch: [Chúng là cái gì?]

 

Ôn Hy: “Mấy chậu cây cảnh con vừa tỉa đấy ạ, tối qua con không ngủ được, bèn tỉa hết mấy chậu người cho con tập tay rồi.”

 

“Thế nào ạ? Con làm đúng y theo sách dạy, có chỗ nào cần sửa không ạ?”

 

Ngu Ký Bạch im lặng một lát, chậm rãi lắc đầu.

 

[Không. Không vấn đề… rất tốt.]

 

Ông ngập ngừng: [Hy à, đừng làm mình mệt, mấy chuyện này cắt tỉa qua loa là được, không cần để tâm quá.]

 

Tuy nói hoàn cảnh Thanh Huyền Phong thích hợp cho cây cỏ sinh trưởng, nhưng Ngu Ký Bạch vẫn không muốn lúc xuất quan thấy thêm nhiều que gỗ nhỏ hơn.

 

Ôn Hy ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”

 

Ngu Ký Bạch: [Ngoài ra, trong những ngày ta bế quan, con cứ tiếp tục học theo Vạn Tượng Lưu Âm Quyết, nếu muốn tự sáng tác nhạc khúc thì…]

 

Nghĩ đến đây, Ngu Ký Bạch hiếm khi có chút khó xử.

 

Thiên phú và ngộ tính của Ôn Hy không chê vào đâu được, học nhạc khúc và ngộ đạo còn nhanh hơn các đệ tử khác gấp bội.

 

Nhưng Ngu Ký Bạch quá hiểu đứa đồ đệ nhỏ của mình, nên ông thường không khuyến khích Ôn Hy tự do sáng tác.

 

Bởi vì cô nhất định sẽ sáng tác ra những tác phẩm kinh thiên động địa.

 

Không ngoa chút nào, hễ Ôn Hy ôm tiêu của mình ra trước Lưỡng Nghi Ta Bà Thụ thổi nửa giờ, thì ngay cả Thiên Đạo cũng phải phân một luồng lực lượng xuống bịt miệng cô, dỗ cô đi chỗ khác chơi.

 

Ngu Ký Bạch nghĩ nát óc cũng không hiểu, Ôn Hy với điều kiện tốt như vậy sao có thể phối hợp ra những khúc nhạc khó tin đến thế.

 

Nói đơn giản thì —

 

Về nhạc lý, Ôn Hy có năng lực học tập cực mạnh, nhưng gu thẩm mỹ cá nhân lại cực tệ.

 

Chỉ cần cô đánh đàn những khúc nhạc do tiên nhân để lại thì như tiên nhạc, khiến người say mê; nhưng nếu là tự sáng tác, Ngu Ký Bạch nghĩ cả buổi cũng chỉ có thể khen một câu là Ôn Hy không lạc giọng.

 

Ngu Ký Bạch nhắm mắt, nói dối: [Có linh cảm thì sáng tác đi, chờ sư phụ xuất quan rồi nghe nhé.]

 

Ôn Hy: “Vâng.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích