Chương 93: Bí Cảnh Thiên Địa Xuất Hiện
Mấy người chạy đi rồi, hai chấp sự mặc đồng phục đứng trước ổ của Vượng Tài.
Nam tu sĩ cất giọng, không tự chủ được mà nũng nịu với con chó: “Vượng Tài~ vừa nãy có ai ở đây không nhỉ~”
Vượng Tài vẫn còn chìm trong cú sốc của món ám tinh tế, chẳng muốn để ý đến kẻ kỳ lạ nên im thin thít.
Nam tu sĩ xấu hổ xoa mũi.
Nữ tu sĩ cười: “Chó còn chẳng thèm để ý anh, cười chết mất. Có cần truy tra tiếp không?”
Nam tu sĩ phẩy tay: “Thôi đi, cái váy đỏ chóe đó, nhìn là biết Lộc Sương Sương, có Lộc Sương Sương thì chắc chắn có Tiêu Ôn Hy, hai đứa nó là tái phạm rồi.”
Nữ tu sĩ: “Có cần báo cáo không?”
Nam tu sĩ: “Cần thiết sao? Hình như chúng nó đến cho Vượng Tài ăn mà.”
Nữ tu sĩ: “Cũng đúng, mà mỗi lần báo cáo xong là phong chủ Ngu lại tự đi tìm phong chủ Lãnh lén lút xóa tên — Thanh Huyền Phong chỉ có mỗi cô ấy là đệ tử, trừ điểm hạnh kiểm cá nhân cũng chẳng khác gì nhau.”
Dù điểm cao hay thấp, Ôn Hy vẫn là đệ nhất và đệ nhất từ dưới lên của phong mình.
Nam tu sĩ: “Thế tôi báo tên Lộc Sương Sương lên nhé?”
Nữ tu sĩ: “Anh nghĩ phong chủ Thạch không bao che à?”
Nam tu sĩ: “…”
Khốn thật, đám thân truyền đệ tử này nửa đêm rốt cuộc làm gì vậy, mỗi lần chúng làm chuyện xấu, vì tình người mà bọn họ còn phải giả vờ như không thấy.
Bên kia, Ôn Hy và mấy người cáo từ nhau, an toàn trở về phong của mình.
——————
Những ngày sau đó, Ôn Hy mải mê tu luyện, thỉnh thoảng mới đi tìm Tiêu Tịch, Lộc Sương Sương và vài người tâm sự, thời gian còn lại như bế quan ở Thanh Huyền Phong.
Thời gian trôi đi, lại một năm đông đến.
Đêm giao thừa, Ôn Hy đọc xong thư của Cố Thiên Viễn gửi, viết cho bà một lá thư nhà rồi đứng ngoài sân viện của Ngu Ký Bạch.
Nàng ngẩn ngơ nhìn cánh cửa đóng chặt, mím môi.
Sư phụ, người khi nào mới xuất quan?
Tiểu Hy nhớ người quá.
Ôn Hy quay về phòng mình, đoán rằng năm nay mình lại phải ăn Tết một mình.
Kiếp trước cũng vậy, sau khi mẹ mất, dù bên ngoài phòng bệnh của nàng luôn có nhân viên quan sát, nhưng đến Tết, Ôn Hy không nỡ để những người đó phải xa gia đình, nên luôn giả vờ suy sụp tinh thần, cương quyết yêu cầu tất cả rời đi, chỉ để lại máy quay theo dõi tình trạng của nàng.
Khi ấy, muôn nhà đèn sáng, hoa nở trăng tròn, nhưng chưa từng liên quan đến Ôn Hy.
Năm mẹ mất, nàng mới mười ba tuổi, mỗi khi đêm khuya vắng lặng, liền một mình ngồi trên sàn trước cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài.
Nếu trời đẹp, có thể thấy trăng.
Cầu cho người mãi bên nhau, dù xa ngàn dặm vẫn ngắm chung vầng trăng.
“Tinh.”
Tin nhắn trên lệnh bài thân phận cắt ngang dòng suy nghĩ của Ôn Hy, nàng mở lệnh bài ra, thấy từng lời mời ghé thăm.
Ôn Hy khẽ nhếch môi, đồng ý tất cả.
Khoảnh khắc sau, ngoài nhà vọng đến giọng của Lộc Sương Sương, cái giọng lớn của cô ta luôn có thể xuyên thủng mọi chướng ngại.
“Ôn Hy! Bọn tôi đến đốt pháo hoa nè! Tôi mua nhiều lắm ở ngoài!”
Ôn Hy kéo cửa phòng, thấy mấy người Lộc Sương Sương.
Lộc Sương Sương mặc váy dài thêu hoa đỏ rực, ôm một bó lớn pháo hoa, hình như còn lẫn cả pháo nổ, mặt mày hớn hở.
Tiêu Tịch vẫn là bạch y giản dị, mày như vẽ, khí chất ôn nhuận như ngọc. Anh đi phía sau Lộc Sương Sương không xa, mỉm cười nhìn Ôn Hy.
Ngôn Du Ninh thì ôm nồi đến, gần đây cô ấy vừa nghĩ ra một món mới, nhất định bắt mấy người nếm thử.
Ôn Hy dựa vào khung cửa, trêu: “Cứ thế chạy đến chỗ tôi, sư phụ các cô chịu à?”
Lộc Sương Sương trợn mắt: “Sư phụ tôi đi tìm sư thúc Tần chơi rồi.”
Tiêu Tịch: “Sư phụ đang bận sắp xếp cho sư huynh kết đan, hộ đạo cho anh ấy, không rảnh quản bọn tôi.”
Ôn Hy: “Vậy, hôm nay sắp xếp thế nào?”
Lộc Sương Sương tùy tiện đặt pháo hoa xuống đất: “Đừng nói với tôi hôm nay cô còn tu luyện nhé, cũng nên nghỉ ngơi đi. Chính vì cô là đệ nhất mà ngày nào cũng cày cuốc chết bỏ, nên bọn tôi mới bị ép cày theo đấy.”
“Mấy lão đệ tử ngày nào cũng lải nhải đến chết bọn tôi, thế là họ cũng bắt đầu cày theo luôn.”
Lộc Sương Sương vẫy tay: “Nhanh lên nhanh lên, tôi mua nhiều màu xanh lá cô thích lắm.”
Ôn Hy cười bước tới, đến gần mấy người.
…………
Một khắc sau, trên đỉnh Thanh Huyền Phong rực sáng pháo hoa rực rỡ.
Pháo hoa đủ màu sắc bao phủ bầu trời Thanh Huyền Phong, tô điểm cho màn đêm thêm phần lộng lẫy.
Gío đêm thổi qua, hất tung những sợi tóc mai bên má Ôn Hy, lay động tà áo xanh nhạt của nàng, mang đến hơi lạnh của mùa đông.
Khoảnh khắc sau, Ôn Hy bị Lộc Sương Sương ôm chặt, vòng tay của cô gái nhỏ ấm áp vô cùng, mang theo hương thơm riêng của Lộc Sương Sương.
Ôn Hy cười đến nỗi mày cong mắt cong, thuận tay kéo Ngôn Du Ninh lại.
Tay ôm trái, tay ôm phải, nàng rất vui.
Không xa, Tiêu Tịch rời mắt khỏi pháo hoa, ánh nhìn như thường lệ dừng trên người Ôn Hy.
Tiêu Tịch cất giọng: “Tiểu Hy, chúc mừng năm mới.”
“Hy vọng, Tiểu Hy năm nào cũng hạnh phúc, năm nào cũng bình an.”
Ôn Hy sững lại, rồi cười càng tươi hơn: “Được, chúc chúng ta—”
“Năm nào cũng hạnh phúc, năm nào cũng bình an!”
——————
Đông qua xuân đến, Ôn Hy trải qua sinh nhật mười sáu tuổi.
Lần này, không có mì trường thọ của Ngu Ký Bạch, nhưng Ôn Hy nhận được món ngon tâm huyết của Ngôn Du Ninh.
Ôn Hy nhìn bát canh xanh thẫm và sợi mì tím xanh trước mặt, im lặng nhắm mắt.
Ngôn Du Ninh vẫn nhiệt tình giới thiệu: “Tôi cho bắp cải tím vào canh, cô thích màu xanh đúng không? Tôi đặc biệt thêm nước của quả Thúy Linh, màu này nhuộm đẹp chứ? Mà tôi nhớ các cô kiêng trái cây xào lung tung, lần này tôi không cho tí trái cây nào đâu.”
“Ăn mau ăn mau!”
Tiêu Tịch ngồi một bên, muốn giúp Ôn Hy giải vây, nhưng nghĩ mãi không ra lý do gì hay — anh sẵn lòng ăn thay Ôn Hy, nhưng vấn đề là đó là mì trường thọ sinh nhật mà…
Đâu thể nói anh thay Ôn Hy thọ được…
Ôn Hy mỉm cười: “Nước dùng là?”
Ngôn Du Ninh: “À, nước dùng dùng công thức gia truyền nhà tôi.”
Ôn Hy gật đầu.
Được, vậy ăn được.
Nàng cúi đầu ăn mì.
Vừa ăn xong mì, Ôn Hy và mấy người đồng thời nhận được một tin nhắn.
Ôn Hy liếc qua, hơi ngạc nhiên: “Nhiệm vụ ty gửi?”
Nàng mở lệnh bài thân phận, thấy nội dung tin nhắn —
【Thỉnh tất cả thân truyền đệ tử đời thứ một nghìn lẻ một lập tức đến chính điện Thanh Vân Phong nghị sự. Phiền chư vị thân truyền thông báo liên lạc lẫn nhau, nhất định phải nhanh chóng đến nơi.】
Ôn Hy gập lệnh bài thân phận: “Được, đi thôi, xem có chuyện gì.”
Tiêu Tịch, Lộc Sương Sương và Ngôn Du Ninh gật đầu, theo Ôn Hy rời khỏi Thanh Huyền Phong.
——————
Trong chính điện Thanh Vân Phong, không khí trang nghiêm.
Vân Tưởng Y ngồi ở vị trí cao nhất, bên dưới lần lượt là năm vị phong chủ, ngoài ra là trưởng lão và ty trưởng của tam điện thất ty.
Khi Ôn Hy và mấy người bước vào điện, đã bị không khí nghiêm trang trong phòng dọa cho giật mình.
Mấy người chắp tay, lần lượt chào hỏi mọi người.
Vân Tưởng Y nhắm mắt, lười biếng phẩy tay, lập tức ở giữa điện xuất hiện bảy cái ghế.
Lãnh Thiên Song: “Các cô cậu ngồi trước, còn thiếu ba người chưa đến.”
Ôn Hy tìm đại một chỗ ngồi xuống, liếc qua đại sảnh. Tiêu Tịch lặng lẽ ngồi bên cạnh nàng, Lộc Sương Sương và Ngôn Du Ninh theo sát phía sau.
Chưa đầy một lúc, Ôn Ngôn và Lương Vọng Tân lần lượt đến điện.
Thấy người đã đủ, Vân Tưởng Y cuối cùng mở mắt, nhưng chỉ nói một câu “Được rồi, cục đá, cô có thể nói” rồi lại khép mi.
Lãnh Thiên Song nhẹ nhàng ho một tiếng: “Hôm qua, phong chủ Mặc phát hiện một bí cảnh nguyên linh trong khu rừng sau Thanh Vân Sơn Mạch.”
“Ông ấy dùng tốc độ nhanh nhất bố trí trận pháp phong tỏa khí tức gần đó, nhưng các tông môn xung quanh vẫn phát giác được dao động linh lực rò rỉ, bọn họ liên hợp lại yêu cầu chúng ta giao ra bí cảnh nguyên linh.”
“Sau đó, theo quy tắc cũ tiến hành cạnh tranh, tông môn giành được thắng lợi cuối cùng sẽ có quyền sử dụng bí cảnh.”
Ôn Hy cau mày, đây là quy tắc cũ do ai định ra?
Trong giới tu chân, thứ như bí cảnh, chẳng phải là theo nguyên tắc ai đến trước hoặc ai cướp được là của người đó sao?
