Chương 11: Cực Hàn
Cơn mưa lớn chấm dứt, ai nấy đều hớn hở tất bật. Chính quyền cũng thông báo, chờ khi nước rút, mực nước ngập xuống đến tầng một, mọi người có thể ai về nhà nấy, khôi phục sản xuất.
Có người xót xa vì nhà cửa ngập lụt hư hại, có người còn đang bàn cách dọn dẹp rác trong nhà. Tóm lại, mọi người vẫn khá lạc quan về tương lai.
Cho đến khi màn đêm buông xuống, bầu trời bất ngờ lất phất những bông tuyết. Ban đầu chỉ lác đác như rắc muối, nhưng chẳng mấy chốc đã lớn như bông lau. Vừa có tuyết rơi vừa có gió thổi, tầm nhìn của mọi người bị hạn chế rất nhiều.
Chỉ trong vài phút, nhiệt độ giảm mạnh, từ mười độ tụt xuống âm hai độ, và vẫn có xu hướng tiếp tục giảm.
Lòng người ai nấy đều lạnh ngắt.
Mới giữa tháng Năm mà đã có tuyết rơi! Thời tiết tệ đến mức này, thật đáng sợ!
Phía trường học lập tức ra thông báo, yêu cầu mọi người lấy chăn dày, áo ấm mặc vào, đề phòng cảm lạnh.
Tô Vũ thong thả mặc chiếc áo lông vũ dài của mình, bên trong còn mặc thêm hai lớp áo giữ nhiệt, rồi quay sang trải chăn bông dày lên giường nhỏ.
Cố Manh lo xong việc của mình, cũng sang phụ giúp trải giường, lồng vỏ chăn giúp cô. Tô Vũ ghét nhất việc lồng vỏ chăn, nên cũng chẳng nói gì, mặc kệ cô ấy làm.
Khi Cố Manh giúp xong, Tô Vũ nhét cho cô ấy năm cái túi sưởi, coi như quà cảm ơn.
Cố Manh từ chối mãi không lấy, cuối cùng thấy Tô Vũ kiên quyết, đành đỏ mặt cảm ơn rồi nhận. Có túi sưởi, mấy ngày nay sẽ đỡ hơn nhiều.
Cô ấy thầm nghĩ, quả nhiên Tô Vũ không lạnh lùng vô tình như vẻ bề ngoài, sau này cô ấy phải giúp đỡ nhiều hơn mới được.
Mấy người còn lại trong ký túc xá nhìn với ánh mắt đầy ghen tị.
Tuyết rơi, nhiệt độ giảm quá nhanh, khiến nhiều người trở tay không kịp. Nhiều người đã gửi quần áo mùa đông, chăn màn về nhà, huống chi là những thứ sưởi ấm như túi sưởi. Trong nhóm chat, khắp nơi có người ra giá cao mua chăn, áo bông, túi sưởi, túi chườm nước nóng, nhưng người đáp lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Một cô bạn cùng phòng ít tồn tại bước đến trước mặt Tô Vũ, nhỏ giọng hỏi: “Tô Vũ, cậu còn chăn hay túi sưởi dư không?”
Tô Vũ ngước lên nhìn cô ấy, chờ cô ấy nói tiếp. Có thì sao, cho không à?
Cô gái ấy liếc nhìn người bạn không xa, lấy hết can đảm nói: “Nếu cậu có dư, tôi muốn mua. Năm trăm tệ một cái chăn được không? Hay hai mươi cái túi sưởi?”
Hiện tại đồ mùa đông trong nhóm chat đều tăng giá, một cái chăn bông rẻ nhất cũng phải hai ba trăm tệ, cô ấy nghĩ giá này Tô Vũ nhất định sẽ chấp nhận.
Tô Vũ quay mặt đi, thẳng thừng từ chối.
“Không có.”
Đám người này chẳng có chút nhớ đời nào. Lần trước áo mưa cô còn không lấy tiền mặt, lần này cô có bị chập mạch mới đòi tiền.
Mấy người kia sắc mặt cực kỳ khó coi, nhưng lại kiêng dè cây dùi cui điện trong tay cô, đành quay sang hỏi Cố Manh.
Cố Manh thái độ tốt hơn nhiều, cô ấy nói: “Mình chỉ có hai cái chăn bông dự phòng, nếu các cậu muốn, có thể đổi bằng đồ khác, mình không lấy tiền.”
Mấy cô gái nhìn nhau, cuối cùng cắn răng chấp nhận, đổi cho Cố Manh mười chai nước và hai hộp đồ hộp. Có người muốn đổi túi sưởi, nhưng Cố Manh nhất quyết không đổi.
Tô Vũ không hề ngăn cản. Đây là lựa chọn của nữ chính. Hơn nữa, chẳng mấy chốc nam chính sẽ đến đón họ.
Đêm càng lúc càng lạnh, nhiều người bị lạnh cóng tỉnh giấc, đành phải lôi hết chăn ra chất lên người, co ro, thầm cầu mong cái lạnh mau qua.
Tại điểm sơ tán thành phố B, một số người già và trẻ em thể trạng yếu đã chết cóng trong giấc ngủ, sáng hôm sau người nhà gọi đã muộn.
Trên mạng càng là một mảng ai oán, khắp nơi đều có người chết cóng, bị thương vì lạnh.
Ngày hôm sau, nhiệt độ còn thấp hơn, thậm chí xuống tới âm ba mươi tám độ. Tuyết không rơi nữa, nhưng nước ngập đã đóng băng hoàn toàn. Điện không còn, thậm chí tín hiệu cũng mất.
Mọi người than thở, không có mạng, không có tín hiệu, hầu như chẳng ai ra ngoài, đều co ro trên giường. Có điều kiện thì dùng túi chườm và túi sưởi, không có điều kiện thì chỉ biết chen chúc nhau sưởi ấm.
Trên đường đi vệ sinh về, Tô Vũ nhìn quang cảnh trường học tĩnh lặng vô cùng, lòng đầy phức tạp.
Trước thiên tai, con người thật nhỏ bé.
Tiếp đó, cô đi đến một góc, lúc không có ai, lấy hộp cơm làm sẵn ra nhồm nhoàm. Mấy ngày nay ăn mì gói suýt nôn mất.
Tô Vũ vừa ăn vừa nhìn quanh, cảnh giác tột độ.
Hiện tại cắt điện, camera đều tắt, chỉ cần không ai ra ngoài, cô có thể ăn thêm một chút.
Vài phút sau cô đã hết sạch một hộp cơm, nghẹn quá, lại lấy ra một bình giữ nhiệt, bên trong là canh đậu phụ tự nấu, uống nửa cốc, cả người thoải mái.
Ăn uống no say, cô mới thỏa mãn quay về ký túc xá. Nằm lên chăn điện, chăn điện được nối với một cục sạc dự phòng lớn, nên có thể sưởi ấm, nằm rất dễ chịu.
Ký túc xá tối om và yên tĩnh, mọi người đều nằm trên giường, lạnh đến nỗi chẳng còn sức nói chuyện. Muốn uống nước nóng, nhưng mất điện không thể đun, đành phải chịu đựng, chờ có điện lại đun.
Tô Vũ nằm lại giường, tiếp tục dùng ý thức sắp xếp vật tư, lần lượt mở từng kiện hàng cô đã thu gom ở một công ty chuyển phát nhanh hai hôm trước.
Thời gian sau đó, cô mở ra được mười cái dao chặt thịt cùng vài dao cắt rau củ, cùng rất nhiều đồ ăn vặt, đồ uống pha, mì khô, bún ốc các loại.
Bún ốc thực sự không thích, mùi vị quá nồng, sau này có thể mang đi đổi đồ.
Ngoài ra, còn mở ra ba mươi bộ quần áo nam, bốn mươi bộ quần áo nữ, mười bộ mỹ phẩm và hai mươi bộ dưỡng da, phần lớn là hàng hiệu đắt tiền. Thậm chí còn mở ra rất nhiều bao cao su, đủ loại.
Tô Vũ mặc kệ, đều thu hết vào.
Bận rộn một hồi, đến tận khuya, cuối cùng Tô Vũ thoát khỏi không gian, trên người đắp ba cái chăn bông, nằm trên chăn điện, tay ôm túi sưởi, chìm vào giấc ngủ.
