Chương 58: Tỏ tình
“Chỉ cần năm phút thôi.” Nhưng Lâm Dĩ Nhiên lại không đồng ý như thường lệ, không cho cô cơ hội từ chối, trực tiếp đi tới. Sự xâm lấn từ anh khiến Tô Vũ hoảng hốt, nhưng lời anh nói còn khiến cô hoảng hơn!
“Sau này, nếu có chuyện nguy hiểm như vậy, tôi hy vọng cô có thể nói với tôi một tiếng, tôi muốn đi cùng cô. Tôi biết cô rất lợi hại, vũ khí cũng nhiều, không cần tôi, nhưng tôi vẫn muốn hành động cùng cô. Tôi sẽ không kiềm chế được mà lo lắng cho cô, nghĩ đến việc cô có thể bị tổn thương, trong lòng liền cảm thấy rất đau đớn.”
Anh ôm ngực, nhìn cô với ánh mắt đầy nhiệt huyết: “Tô Vũ, tôi không thể không nhìn cô, không thể không để tâm đến cô, thích dáng vẻ cô cười, cũng thích dáng vẻ cô phiền não, ngay cả dáng vẻ cô đề phòng tôi cũng thấy rất đáng yêu…”
“Tô Vũ, tôi thích cô.”
Tô Vũ ngây người nhìn anh, hồi lâu không nói được một chữ.
Cô nên nói gì? Nói cô chưa từng nghĩ đến khả năng này sao? Không phải, Lâm Dĩ Nhiên đối với cô quá đặc biệt, cô đã có nhiều cơ hội để đoán ra, nhưng cô luôn không muốn tin.
Sao có thể chứ?! Lâm Dĩ Nhiên là nam chính mà, nam chính không phải nên thích nữ chính sao?! Cô chỉ là một vai phụ đường pháo thôi, căn bản không dám nghĩ có được không?!
Rõ ràng mọi chuyện đều phát triển theo tiểu thuyết, nhưng chỉ có đường tình cảm là không có tiến triển, bây giờ đường tình cảm của nam chính lại trực tiếp rẽ đến chỗ cô rồi!
Tô Vũ chỉ cảm thấy rối loạn, không hề có niềm vui khi được tỏ tình. Một lúc lâu sau, cô lạnh lùng từ chối: “Tôi không có tình cảm này với anh, tôi cũng không định ở bên ai cả.”
Bọn họ mới ở bên nhau hơn hai tháng, tình cảm của Lâm Dĩ Nhiên dành cho cô có thể sâu đậm đến đâu? Chỉ cần cô từ chối, khiến Lâm Dĩ Nhiên cắt đứt suy nghĩ, sau này nói không chừng anh ấy còn có thể thích lại nữ chính.
Chàng trai bị từ chối cũng không quá thất vọng, khẽ cong môi, nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm khiến người ta không dám nhìn thẳng: “Tôi biết cô nhất định sẽ từ chối, không sao, tôi chỉ muốn nói cho cô biết thôi.”
Tô Vũ thở phào nhẹ nhõm.
Sau này cô phải giữ khoảng cách với Lâm Dĩ Nhiên, không cho anh bất kỳ cơ hội nào, rất nhanh anh sẽ từ bỏ thôi.
“Chúng ta về thôi.”
Hai người không nhắc lại chủ đề này nữa, quay về tầng 17. Tô Vũ vừa vào cửa đã chui thẳng vào phòng, kiên quyết không để mình và Lâm Dĩ Nhiên ở riêng.
“À đúng rồi.”
Trước khi cô sắp vào phòng, Lâm Dĩ Nhiên lại gọi cô lại, dùng giọng điệu bình thản nhất để nói ra câu khiến Tô Vũ run rẩy.
“Tôi không thích Cố Manh, hy vọng sau này cô đừng gán ghép chúng tôi với nhau nữa.”
“Cuối cùng, chúc ngủ ngon.”
Đáp lại anh chỉ có tiếng đóng cửa gấp gáp.
Tô Vũ nằm trên giường, đầu óc đầy những lời Lâm Dĩ Nhiên vừa nói, căn bản không ngủ được, điều này khiến cô hơi bực bội.
Hôm nay thật kỳ lạ!
Trời mới biết! Cô chỉ muốn đi nhờ xe của nam nữ chính đến căn cứ sống cuộc sống tốt đẹp, chưa từng nghĩ nhiều! Cho nên cô luôn giảm bớt sự hiện diện, quan hệ với mọi người cũng không đặc biệt thân thiết, nhưng vậy mà đường tình cảm vẫn lệch!
Điều này hơi giống mấy cuốn tiểu thuyết hay truyện tranh cô từng đọc, nữ phụ cướp mất phần kịch của nữ chính, cuối cùng nam chính yêu nữ phụ. Chẳng lẽ cô đã sai? Cô không nên chủ động mạo hiểm, mà nên để Cố Manh rơi vào nguy hiểm, rồi được nam chính cứu, hai người tăng thêm hảo cảm?
Nhưng Cố Manh đối xử với cô thật sự rất tốt, cô không muốn để người thuần chân thiện lương này bị tổn thương… Thật phiền quá!
Cô bực bội không ngủ được, không biết rằng cô gái bên cạnh vốn đang nhắm mắt ngủ ngon lành đã sớm tỉnh dậy, nhưng vẫn chưa mở mắt hay phát ra động tĩnh.
Cố Manh bị tiếng mở cửa đóng cửa đánh thức, cô còn nghe thấy câu cuối cùng Lâm Dĩ Nhiên nói với Tô Vũ, cũng biết rõ lúc này Tô Vũ đang vô cùng bực bội.
Nhưng cô không quấy rầy Tô Vũ, mỉm cười nhẹ nhõm, rồi lại ngủ tiếp.
Lâm Dĩ Nhiên tỏ tình xong, cả người nhẹ nhõm hơn hẳn. Anh nhẹ nhàng đẩy cửa vào phòng, lại phát hiện Bạch Thương chưa ngủ, đang ngồi đợi anh.
“Đợi tớ à?” Anh cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc áo ngắn tay, ngồi xuống bật quạt. Trong ánh sáng mờ mờ, Bạch Thương thấy được trạng thái nhẹ nhõm của anh.
“Cậu… vừa mới cùng Tô Vũ từ bên ngoài về?”
Lâm Dĩ Nhiên giải thích đơn giản sự việc, cuối cùng, vô cùng tự nhiên nói ra câu nói nặng ký.
“Tớ tỏ tình với Tô Vũ rồi.”
“Cái gì?!” Bạch Thương kinh ngạc đến nỗi giọng nói cao hơn hẳn, anh vội hạ thấp giọng, nhìn sang giường bên kia, thấy hai người vẫn ngủ ngon lành, mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng quay đầu lại, trái tim vừa đặt xuống lại nhảy lên: “Cậu tỏ tình luôn rồi? Thế nào?”
Lâm Dĩ Nhiên không để tâm, khẽ cong môi cười: “Cô ấy từ chối tớ rồi.”
Bạch Thương hít một hơi sâu, thầm kinh ngạc.
Lâm Dĩ Nhiên từ nhỏ đã xuất sắc, con gái theo đuổi anh thực sự quá nhiều, ngay cả một số tiểu thư nhà quan lại thế gia phần lớn cũng ngưỡng mộ anh. Vậy mà bây giờ lại xuất hiện một cô gái, không những không thích Lâm Dĩ Nhiên, còn từ chối lời tỏ tình của anh. Đúng là sống lâu mới thấy!
Nếu Lý Chuẩn biết chuyện này, nhất định sẽ kinh ngạc đến rụng rớt cằm, ngay cả Đường Tần cũng sẽ rất kinh ngạc.
Bạch Thương thấy anh không có vẻ gì là quá thất vọng, không khỏi tò mò: “Bị cô gái mình thích từ chối, cậu không có cảm giác gì à?”
Hỏi xong, anh lại nhíu mày.
Chẹp, tự dưng thấy mình hơi lắm chuyện.
Lâm Dĩ Nhiên nằm xuống, hai tay đan chéo đặt trên bụng, nghe vậy chớp chớp mắt, suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời anh.
“Có hơi mất mát một chút, nhưng không sao. Tớ không muốn bị cô ấy gán ghép nữa. Chọc thủng lớp màng này rồi, tớ có thể chính đại quang minh theo đuổi cô ấy.” Tiện thể, anh nhắc nhở Bạch Thương, “À đúng rồi, tớ không thích Cố Manh, cô ấy cũng không thích tớ, cậu có thể mạnh dạn theo đuổi.”
Bạch Thương đang hóng chuyện của Lâm Dĩ Nhiên vô cùng hăng say, không cẩn thận lại hóng đến chuyện của chính mình.
Sắc mặt anh thay đổi mấy lần, không muốn nói nhiều: “Yên tâm, tớ có chừng mực.”
Hai người cứ thế kết thúc chủ đề, chuẩn bị đi ngủ.
Trước khi ngủ, Bạch Thương nhìn Lâm Dĩ Nhiên đã trở lại dáng vẻ như thường ngày, có một nghi hoặc nhỏ.
Cảm xúc của anh đè nén lâu như vậy, tối nay tỏ tình lại bị từ chối, thực sự không sao chứ?
Nghi hoặc của Bạch Thương, không lâu sau đó, đã có lời giải đáp.
Đêm nay nhiệt độ càng lúc càng cao, rất nhiều người nóng đến mất ngủ, có người không thể không đi tắm nước lạnh, về chưa được mấy phút lại đổ mồ hôi, chỉ có thể qua lại chạy đi chạy về; có người ở nhà lục tung lên tìm quạt, tìm được còn vui hơn nhận lương; còn có một số ít người vì có máy phát điện, thoải mái nằm điều hòa quạt máy.
Khi nhiệt độ lên đến ba mươi lăm độ, đến cả Tô Vũ bọn họ thổi quạt cũng thấy nóng, mọi người không hẹn mà cùng bật điều hòa.
Chỉ nghe “tít” một tiếng, điều hòa bắt đầu thổi khí lạnh, rất nhanh liền cảm thấy mình đang ở trong một mùa mát mẻ.
Cứ thế, mọi người cuối cùng cũng ngủ một giấc ngon lành.
Đêm đó trôi qua, hai người ở chung cũng không quá xấu hổ, Lâm Dĩ Nhiên đối xử với Tô Vũ như thường ngày, Tô Vũ thấy vậy cũng làm như vậy, chỉ là thỉnh thoảng sẽ xa cách chàng trai. Những người khác cũng im lặng không nhắc đến chuyện này.
