Chương 77: Phụ nữ mang thai
Tô Vũ lên lầu được một lúc thì Cố Manh cũng về, cô ấy còn nấu cho Tô Vũ bát nước đường đỏ bảo uống.
“Sao cậu biết tớ đến tháng?”
Tô Vũ nhận lấy cốc, uống một ngụm nước đường đỏ, cảm thấy cả người ấm hẳn lên.
Cố Manh mím môi, quyết định nói thật: “Là hội trưởng bảo tớ nấu cho cậu đấy.”
Tô Vũ cúi mắt uống nước, không hỏi thêm nữa.
Nếu là Lâm Dĩ Nhiên thì cô hoàn toàn không thấy lạ…
Không lâu sau, Lâm Dĩ Nhiên dẫn Bạch Thương lên, Cố Manh hỏi thăm tình hình.
“Hiện tại đã chiêu được 24 người. Mấy ngày đầu chúng ta cử hai người, bên kia cử tám người, ba ngày một vòng. Sau này ổn định thì một người dẫn bốn người, thế nào?”
Cố Manh và Tô Vũ đều thấy được.
Mấy người lại bàn cách phân chia xương rồng, cuối cùng đi đến kết luận: người canh giữ xương rồng mỗi ngày được một lá và một lít nước; người đổi vật tư thì tùy tình hình, hễ thấy có ích là được nhận.
Thế là mọi chuyện đã định.
Tối hôm sau, Tô Vũ và Lâm Dĩ Nhiên là tổ đầu tiên, dẫn tám người canh giữ xương rồng biến dị.
Qua một đêm, chẳng có chuyện gì xảy ra. Dưới ánh mắt mong chờ của những người kia, Lâm Dĩ Nhiên lên tiếng, bảo họ mang đồ đến lấy.
Tám người lập tức reo hò, vội đặt gậy gộc xuống, chạy về nhà lấy đồ.
Tô Vũ nhìn cây xương rồng biến dị đã cao gần năm mét, hồi lâu không định thần.
Thật là một loài cây kỳ diệu, chính nhờ nó mà loài người mới có thêm hy vọng sống sót.
“Tô Vũ, đến phụ một tay.”
Tô Vũ bừng tỉnh, thấy Lâm Dĩ Nhiên đã mở một bên lưới thép gai chui vào, tay xách xô chậu, cô cũng vào phụ giúp.
Lại gần mới phát hiện, thân cây xương rồng biến dị mọc chi chít những thân lá, chúng chồng lên nhau như trò xếp người không ngừng vươn cao. Những thân lá dài chừng một mét, xanh mướt căng mọng. Dùng dao khẽ rạch một đường, chất lỏng trong suốt chảy ào ào.
Tô Vũ vội cầm một cái xô hứng bên dưới, đợi chất lỏng chảy gần hết, Lâm Dĩ Nhiên dùng dao cắt đứt thân lá ấy, đặt vào chậu dưới đất.
Cứ thế, hai người lúi húi một lúc, đong được ba thùng nước xương rồng và một chậu đầy thân lá.
Lúc này, tám người bên ngoài lưới thép gai đã chờ lâu. Tô Vũ tiện tay gọi hai người vào phụ khiêng đồ ra, họ hớn hở chạy vào bưng bê.
Đồ đạc đã chuyển ra hết, Lâm Dĩ Nhiên đeo găng tay, phát cho tám người mỗi người một thân lá. Người thì lấy chậu, kẻ xách bao tải to đến đựng.
Tô Vũ đứng bên cạnh, dùng cái gáo múc nước bằng gỗ do Bạch Thương làm để múc nước xương rồng cho họ.
Cái gáo này chứa được 500 ml, nên mỗi người hai gáo là vừa.
Tám người thấy thực sự được chia đồ thì kích động vô cùng, cảm tạ Tô Vũ và Lâm Dĩ Nhiên không ngớt, rồi mới về nhà.
Tô Vũ và Lâm Dĩ Nhiên chưa thể đi ngay, vì đã có người mang đồ đến đổi vật tư.
Một người phụ nữ mang thai mà Tô Vũ có chút ấn tượng, bụng đã to, xách một cái túi đến, rụt rè nhìn Tô Vũ, hỏi.
“Xin hỏi, các anh chị có nhận dép không ạ? Không phải dép đã qua dùng, mà là em tự làm.” Nói rồi người phụ nữ lấy ra một đôi dép nữ bằng vải đưa cho Tô Vũ.
Tô Vũ cầm lên xem, quả là dép thủ công, vải dùng rõ là vải vụn cắt ra, đường kim mũi chỉ đều đặn, tay nghề khá.
Loại dép thủ công này, tuy thời tiết cực nóng không đi được, nhưng những lúc khác đi lại thoải mái hơn dép mua.
“Chị mang bao nhiêu đôi?” Tô Vũ khá hài lòng, định lấy nhiều một chút, sau này còn chia cho mọi người.
Người phụ nữ thấy có hy vọng, vội mở túi ra, hy vọng hỏi: “Em mang mười đôi, cả nam lẫn nữ, được không ạ?”
“Được.” Tô Vũ vừa đồng ý, Lâm Dĩ Nhiên đã hỏi chị ấy muốn đổi gì.
Người phụ nữ không trả lời anh, mà ngoái lại nhìn phía sau. Tô Vũ và Lâm Dĩ Nhiên theo ánh mắt chị nhìn sang, một người đàn ông đứng trong bóng tối, không lên tiếng cũng không lại gần.
Người phụ nữ xoa bụng lớn, mặt đầy cay đắng quay sang nhìn Tô Vũ, giọng nhỏ dần.
“Em muốn… một lít nước… được không ạ?”
Thực ra chính chị cũng không nghĩ mấy thứ mình mang đến có thể đổi được bao nhiêu, nhưng nếu không nói thế, về nhà nhất định sẽ bị người đàn ông kia đánh chết!
“Được.”
Ai ngờ Tô Vũ đồng ý ngay, cô nhìn Lâm Dĩ Nhiên, anh gật đầu ngay, múc cho chị một lít nước, bỏ vào cái xô chị mang theo.
“Cảm ơn!”
Người phụ nữ nhìn họ với ánh mắt đầy biết ơn, bụng to, lễ mễ xách xô nước đi về. Khi chị đến gần, nghe thấy tiếng người đàn ông quát.
“Làm cái gì cũng chậm chạp! Mày không muốn sống à? Lên lầu nhanh, con tao còn chờ uống nước đấy!”
“Em biết rồi, anh à… em hơi đau bụng…”
“Có mỗi cái bụng to, làm màu gì! Đồ ngu! Chẳng có tác dụng gì cả!”
“Em, em sai rồi…”
Hai người đi xa dần, tiếng nói cũng nhỏ dần.
Tô Vũ đứng yên tại chỗ, nhìn tất cả, im lặng hồi lâu.
“Em muốn giúp chị ấy?” Lâm Dĩ Nhiên bước đến bên Tô Vũ khẽ hỏi, nhưng Tô Vũ lắc đầu.
“Tôi không giúp được chị ấy, chỉ có chính chị ấy mới tự giúp mình thôi.”
Rõ ràng chồng đối xử với mình như thế, vậy mà chị vẫn nhu nhược chịu đựng, nghĩ rằng nhịn nhục rồi sẽ qua. Người như vậy vừa đáng thương vừa đáng buồn, nhưng đường là do chính chị chọn, có phải không?
Cô không phải cứu thế chủ, không cứu nổi ai cả.
Sau đó, lần lượt có khá nhiều người mang vật tư đến đổi. Trong đó có kẻ muốn chiếm lợi, mang áo bông mùa đông đến đổi, bị Lâm Dĩ Nhiên dạy cho một bài học rồi đuổi đi.
Trước bốn giờ, khi Tô Vũ và mọi người định về thì có một người phụ nữ xinh đẹp đến. Cô ta mở một cái túi nhỏ, lo lắng hỏi: “Trang sức, vàng, có được không ạ?”
Lâm Dĩ Nhiên nhìn Tô Vũ: “Em quyết đi.”
Tô Vũ xem qua chất lượng vàng, gật đầu.
“Tôi chỉ nhận vàng thôi.”
Thời thịnh, trang sức quý; loạn thế, vàng là vua. Giờ đã mạt thế, chỉ có vàng còn giá trị, trang sức chỉ là đống đá nhìn đẹp mắt mà thôi.
Người phụ nữ thấy vàng mình mang đến có ích, mắt sáng rỡ: “Vậy… đổi thế nào ạ?”
“Một dây chuyền vàng đổi được một lít nước, một vòng tay vàng đổi được một lít nước và thịt quả. Còn một thỏi vàng thì đổi được khẩu phần hai ngày.”
Tô Vũ không hét giá quá đáng.
Người phụ nữ tuy xót nhưng cũng chấp nhận được. Nhà cô ta kinh doanh trang sức, hàng tồn còn nhiều, giờ có thể dùng được đã là tốt lắm rồi.
“Vâng, em muốn một lít nước và thịt quả.”
Người phụ nữ lấy ra một chiếc vòng tay vàng khá to đưa qua, Lâm Dĩ Nhiên cầm lên xem, rồi đưa cho Tô Vũ.
“Hàm lượng vàng cao, không vấn đề gì.”
Tô Vũ tin mắt nhìn của Lâm Dĩ Nhiên, anh nói vậy thì chắc chắn không sai.
Tô Vũ cầm chiếc vòng tay vàng lên nghịch, định đợi anh, ai ngờ anh lại nói: “Em lên trước đi, tiếp theo anh tự lo được.”
Thấy trời sắp sáng, Tô Vũ cũng không nghĩ nhiều, chỉ nhắc anh về sớm rồi đi.
Sau khi cô đi, anh nhìn người phụ nữ: “Cô có bao nhiêu trang sức, tôi đều mua hết.”
Người phụ nữ hơi ngỡ ngàng: “Nhưng… trang sức không được mà?”
Anh nhếch môi, nụ cười khiến người ta hoa mắt: “Cô ấy không nhận, nhưng chúng tôi nhận. Hiểu chưa?”
Người phụ nữ nghẹn lời, bỗng nhiên hiểu ra.
