Chương 17: Cho xin cái link với
Hoàn toàn không biết nguy hiểm đã cận kề, đội Điên Cuồng Tẩu Thoát đang hào hứng tụm lại kiểm tra chiến lợi phẩm.
Ký hiệu pha lê trên người bốn người chiếu sáng căn nhà tối om, lúc này có đèn cũng như không.
Tùy Thất còn chưa kịp nhóm lửa, đã mở quang não, điều chỉnh kho đồ cá nhân thành 3D toàn cảnh, để nó lơ lửng giữa không trung, phơi bày toàn bộ tài sản hiện có của họ.
Bộ tứ Điên Cuồng Tẩu Thoát lập tức hóa thành ấm nước sôi, trong căn nhà thấp lè tè vang lên không ngớt tiếng “oa”.
Tùy Thất cười toe toét: “Cảm giác giàu có sau một đêm đã gì đâu!”
“Cuộc chiến tài nguyên này, đội Điên Cuồng Tẩu Thoát, thắng!” Tả Thần nắm tay hô to.
Bảo Bối ôm cánh tay Tùy Thất, cười khúc khích: “Nhiều đồ thế này, thấy an toàn quá.”
Trầm Uất đang đảo mắt nhìn khắp hình toàn cảnh, nụ cười trên mặt chợt khựng lại: “Cái thùng kia có phải đựng áo lông vũ không?”
Mấy người bị gió lạnh mấy hôm liên tục thổi đến thấu xương, vội vàng nhìn theo hướng Trầm Uất chỉ.
Chỉ thấy trên ván bên cạnh cái thùng gỗ mà Trầm Uất chỉ, rõ ràng có vẽ ký hiệu áo lông vũ.
“Hình như đúng thật!” Tùy Thất thao tác cực nhanh, bấm vào mục quần áo trong kho đồ cá nhân, kéo xuống một lúc, quả nhiên thấy mấy cái áo lông vũ.
“Tuyệt vời, đúng là áo lông vũ, chúng ta có cứu rồi.” Tùy Thất giơ tay đập high-five với ba đồng đội, lại tiếp tục lướt xuống, ngạc nhiên nói: “Còn có tất len và giày chiến đấu lót lông, chân tụi mình cũng được bảo toàn rồi.”
Trong kho đồ tổng cộng có chín cái áo lông vũ, mười ba đôi tất len, và sáu đôi giày chiến đấu.
Tùy Thất xem hết mục quần áo, phát hiện còn có không ít đồ lót len cashmere và áo len, màu sắc tuy đều là đen, nhưng kiểu dáng khác nhau.
Bốn người chen nhau cúi đầu nhìn vào quang não của Tùy Thất, chọn kiểu mình thích.
Mấy bộ quần áo này khi mặc lên sẽ tự động biến đổi kích cỡ phù hợp với người chơi, rất tiện lợi.
Bảo Bối cũng không lo không vừa, chọn rất nghiêm túc: “Em muốn mặc cái áo lông vũ này, nó có mũ lông xù.”
Tùy Thất xoa cọng tóc ngố trên đầu em: “Chị lấy cho Bảo Bối mặc ngay đây.”
Cô vừa định lấy cái áo lông vũ Bảo Bối chọn ra, thì trong luồng gió lạnh thổi qua khe cửa, bỗng nhiên có thêm một mùi lãnh sam mà không lâu trước cô mới ngửi thấy.
Vì khá hợp khẩu vị của mình, từ khi ngửi thấy mùi trên người Liên Quyết, Tùy Thất đã đặc biệt nhạy cảm với mùi lãnh sam độc đáo đó.
Cô cầm cây chùy sắt dưới chân lên, ánh mắt dịu dàng lập tức trở nên sắc bén: “Đội Săn hoang đuổi kịp rồi.”
Khoảnh khắc câu nói vừa dứt, cánh cửa đang đóng chặt “rầm” một tiếng, bị người bên ngoài đạp tung.
Gió lạnh cuốn theo cát bụi dày đặc ập vào mặt, bộ tứ Điên Cuồng Tẩu Thoát vớ vũ khí của mình, lùi lại né tránh.
Tân Dực thu chân phải về, nhíu mày quát: “Đưa bài của chúng tôi ra đây!”
“Chậc.” Tùy Thất phẩy tay gạt bụi trước mặt, không hài lòng ngước mắt nhìn Tân Dực: “Vốn tưởng cô chỉ thiếu học, giờ xem ra cô còn thiếu văn hóa nữa.”
Nhìn rõ mặt Tùy Thất, Tân Dực càng tức hơn, chống nạnh mắng: “Cô mới thiếu văn hóa, lấy trộm bài của Liên ca rồi chạy, cô còn dám nói tôi thiếu…”
“Tân Dực.” Liên Quyết lạnh giọng ngắt lời cô.
Bùi Dực kéo cô ra sau: “Chị Tân, chị nói ít thôi.”
Tân Dực không hài lòng hất tay Bùi Dực ra, trừng mắt nhìn Tùy Thất một cái, nhưng cũng không nói thêm.
Tả Thần không để ai vu oan cho Tùy Thất, anh vung móc sắt nhìn Tân Dực: “Không biết nói thì câm mồm, chị Tùy của bọn này là cướp đường hoàng đấy.”
Bùi Dực ưỡn ngực: “Bọn này cũng đến cướp bài đường hoàng.”
“Tụi này là sinh viên Học viện Eris, thực lực mạnh lắm, khuyên mấy người giao bài ra đi, còn đỡ bị đòn.”
Tùy Thất nhìn vẻ mặt đắc thắng của hắn, không khỏi nhớ đến câu danh ngôn: Mẹ kiếp, ghét nhất thể loại giả tạo!
Cô xích lại gần đồng đội, thì thầm: “Biết gặp đối thủ thực lực không rõ nhưng nói nhiều thế này phải làm gì không?”
Chưa kịp công bố đáp án ‘đánh phủ đầu’.
Ba đồng đội tốt của cô đã hiểu ý cười khẩy, đồng thanh: “Đánh thẳng tay!”
Nói xong liền lao vun vút về phía đội Săn hoang.
Tùy Thất lòng dâng trào: Gặp được mấy người là phúc của tôi.
Cô vung chùy sắt định nhập cuộc, ai ngờ chưa kịp xông ra khỏi nhà, đã bị nắm đấm của Liên Quyết chặn lại.
Tùy Thất cúi người né tránh, đồng thời đập vũ khí đầy gai nhọn vào mu bàn chân hắn, hắn nhẹ nhàng bước sang một bên tránh thoát, thế công dồn dập như mưa sa vào Tùy Thất.
Liên Quyết tuy chỉ là sinh viên võ viện, nhưng từng vô địch giải đấu đối kháng toàn tinh tế, kinh nghiệm thực chiến rất phong phú.
Còn Tùy Thất, võ lực trong đội Điên Cuồng Tẩu Thoát là thấp nhất.
Hai người đối đầu, đúng kiểu cao thủ đấu gà mờ.
Mới được năm phút, Tân Dực bị Bảo Bối đập một xẻng vào bụng, mặt trắng bệnh né tránh khó khăn.
Trần Tự quá khinh địch, cánh tay phải bị Tả Thần dùng móc sắt móc mất một miếng thịt lớn, máu chảy đầm đìa.
Kẻ nói khoác giỏi nhất là Bùi Dực, bị Trầm Uất mỗi chiêu đều nhắm vào mạng sống dọa cho chạy loạn xạ.
Còn Tùy Thất, đã bị khóa tay trái dí lên tường, hai chân bị Liên Quyết chặn lại, toàn thân chỉ có tay phải là tự do.
“Giấu bài ở đâu?” Liên Quyết giọng trầm xuống, âm điệu lạnh tanh: “Đừng ép tôi lục soát.”
Tùy Thất ngửi mùi lãnh sam từ người hắn tỏa ra, không trả lời mà hỏi lại: “Đội trưởng Liên, mùi nước hoa của anh thơm quá, cho xin cái link với?”
Liên Quyết bị hỏi đến ngẩn người, hắn chưa bao giờ xịt nước hoa, cũng không hiểu sao lại có người trong tình huống này hỏi một câu kỳ quặc thế.
Thế là giọng hắn lại lạnh thêm vài phần: “Đừng đánh trống lảng.”
“Thôi được.” Không nhận được câu trả lời, Tùy Thất thở dài, “Vậy anh buông tôi ra, tôi lấy bài cho anh.”
Liên Quyết cúi mắt nhìn cô một lúc, chỉ buông tay cô ra: “Cô không thắng nổi tôi đâu, đừng giở trò.”
Tùy Thất xoa cổ tay bị bóp đỏ, ngước lên cười nhẹ với Liên Quyết đang nhìn chằm chằm cô, không báo trước, chu môi hôn tới.
Liên Quyết bị hành động bất ngờ của cô làm cho mặt trắng bệnh, lập tức lùi bước giữ thăng bằng, Tùy Thất đã lấy bình xịt hơi cay ra, bóp cò.
Hắn phản ứng cực nhanh, giơ tay chắn, nhưng vẫn có chút chất lỏng bay vào mắt, hốc mắt lập tức bị kích thích đỏ ửng, nước mắt không kìm được trào ra.
“Xin lỗi nha, đội trưởng Liên.” Tùy Thất nhân cơ hội chạy ra ngoài, hội hợp với đồng đội.
Đồng đội cô còn đỉnh hơn, Tân Dực đã mặt trắng ngã dưới đất, Bảo Bối cầm xẻng kề vào cổ cô.
Còn Trần Tự, nửa người đã thấm đẫm máu, bị Tả Thần dùng xích thép siết chặt cổ, đứng cứng đờ, nhìn sắp tèo đến nơi.
Bùi Dực đã ngất, Trầm Uất đang nhét hắn vào bao tải.
Vốn còn lo đồng đội yếu ớt sẽ bị thiệt thòi, Tùy Thất lập tức tràn đầy tự tin cho 14 ngày sắp tới.
Liên Quyết đi theo sau Tùy Thất ra: “…”
Không ngờ bốn người đội Săn hoang, không một ai ra hồn.
Mất mặt.
