Chương 20: Đội Tị Nạn Yếu Ớt
Ha.
Đúng là lúc người ta không nói nên lời thì chỉ biết cười.
Tin tức này vừa lan ra trên tinh cầu Sa Thạch, các người chơi đều đỏ mắt ghen tị.
“Mẹ kiếp! Tao còn đang giãy chết trên ranh giới sinh tử, thế mà bọn nó đã tích trữ đủ vật tư rồi.”
“Trời đánh thánh vật, bọn nó vừa có thẻ bài vừa có vật tư, còn tao thì nằm bò trong tuyết ăn tuyết, cùng là người chơi một đợt, sao chênh lệch lớn thế!”
“Nửa tiếng nữa, tao sẽ xông đến cướp sạch vật tư của bọn nó!”
Lúc này, trong một hầm rượu ở Minh Phong Thành, Giang Trần ôm thùng vật tư: “Không dám mở mắt, hy vọng là ảo giác của tôi.”
Lâm Phong kéo mi mắt cậu ta ra: “Đừng nhát thế.”
“Không ngờ Tùy Thất lại lợi hại như vậy.” Giang Trần mắt vô hồn nhìn bức tường thô ráp của hầm rượu.
“Lúc trước chúng ta từ chối cô ấy trên phi thuyền tàn nhẫn thế nào, thì bây giờ mặt chúng ta cũng sưng vù lên như thế ấy.”
Lục Nhung vùi cằm vào cổ áo: “Ai biết được một tiểu thư nhà giàu như cô ấy lại biết kiến thức sinh tồn trên tinh cầu hoang chứ.”
Cô ấp úng nói: “Nếu lúc đó để cô ấy vào đội mình, có lẽ Giang Ninh đã không bị loại.”
“Cô quên chuyện cô ấy muốn đẩy cô xuống phi thuyền rồi à?” Lâm Phong kéo chặt áo khoác hơn, “Để cô ấy theo chúng ta thật, thì người bị loại đầu tiên chính là cô.”
“Lâm Phong nói cũng đúng.” Giang Ninh hai tay nhét trong tay áo: “Nhưng mà, thẻ bài chúng ta vẫn nên tranh thủ một chút.”
“Có thể dùng thẻ mua hàng đổi với cô ấy.” Giang Trần phân tích: “Đội của cô ấy mang được nhiều vật tư như vậy mà rút lui an toàn, chắc chắn có thứ đựng đồ.”
“Nếu lấy được thẻ bài của đội cô ấy, biết đâu chúng ta cũng mở được không gian chứa đồ.”
Cậu ta vỗ vỗ thùng gỗ dưới tay: “Mấy vật tư này, không sợ bị cướp nữa.”
Lâm Phong và Lục Nhung liếc nhìn nhau một cái, thấy được sự động lòng trong mắt đối phương.
Ba người thống nhất ý kiến, Giang Trần mở trung tâm giao dịch, bấm vào khung chat riêng của ‘Bánh lửa Thất Tiên Nữ’.
Nhìn câu Tùy Thất để lại: Về sau cứ gọi là chị Tùy là được.
Cậu ta giãy giụa một hồi, cuối cùng cắn răng gõ một câu: “Chị Tùy, chị ở đâu, bọn em muốn dùng thẻ mua hàng đổi với chị một thẻ bài.”
Ngay khi câu nói này vừa gửi đi, giọng điện tử quen thuộc vang lên bên tai.
【Bốn thẻ bài chưa ký chủ của đội Tị nạn từ trại điên đều đã được ký chủ. Hai mươi phút sau, vị trí của đội này vẫn sẽ được gửi đi đúng giờ, mong mọi người biết.】
“Đứa chết tiệt nào xuống tay nhanh thế!” Ngón tay Giang Trần bấm loạn xạ trên quang não, thành công rút lại tin nhắn.
Bánh lửa Thất Tiên Nữ: “Tôi thấy rồi.”
Giang Trần run run tay ôm mặt, mất hết mọi thủ đoạn và sức lực.
Đầu bên kia quang não, Tùy Thất khẽ nhếch mép tắt khung chat.
Trong căn phòng ngủ nhỏ ấm áp, bầu không khí giữa đội Tị nạn và đội Săn hoang vô cùng hòa thuận.
Màn này của quan phương chẳng qua là muốn người chơi tự giết lẫn nhau, Tùy Thất nhất quyết không để chúng như ý.
Nghe xong thông báo của quan phương, cô lập tức quyết định, giao hết bốn thẻ bài cho đội Săn hoang.
Thẻ bài sinh ra vật tư đối với họ mà nói đã thành củ khoai nóng bỏng tay.
Tuy bốn người đều có chút không nỡ, nhưng họ đã có đủ vật tư, kịp thời vứt bỏ thẻ bài mới là lựa chọn sáng suốt.
Liên Quyết ký chủ thẻ bài hộp mù 3S của cô, Bùi Dực ký chủ thẻ bài hộp dụng cụ của Tả Thần, Trần Tự ký chủ thẻ bài vali của Trầm Uất, còn Tân Dực thì ký chủ thẻ bài máy gắp thú của Bảo Bối.
Vật tư tích trữ của đội Săn hoang chắc cũng không ít, Tùy Thất vốn còn lo sau khi họ ký chủ bốn thẻ bài cũng sẽ bị thông báo.
Không ngờ quan phương chó má vẫn im thin thít.
Tùy Thất không khỏi lộ ra vẻ mặt ông già xem điện thoại: “Chẳng lẽ đội Tị nạn yếu ớt của chúng ta thực sự thành cái gai trong mắt quan phương?”
Liên Quyết: “…”
“Yếu ớt?” Tân Dực bụng vẫn còn âm ỉ đau, không nhịn được lên tiếng: “Thế chẳng phải chúng tôi là phế vật sao, dù sao hôm qua cũng bị các người đánh cho thảm lắm.”
“Các anh là học sinh của Học viện Eris,” Tùy Thất mỉm cười, “thực lực mạnh mẽ, sao có thể là phế vật được?”
Tân Dực: Sao nghe câu này cứ sai sai thế nhỉ?
Liên Quyết lên tiếng giải thích: “Trong vật tư tích trữ của chúng tôi, thức ăn và nước uống chỉ chiếm một phần ba.”
“Phải đấy.” Bùi Dực yêu thích không rời tay vuốt ve thẻ bài trong tay, thuận miệng đáp: “Chắc chỉ đủ bốn chúng tôi ăn bảy tám ngày.”
Tùy Thất tạm thời được an ủi một chút.
Thời gian dần dần đến gần 8h30, đống lửa ấm áp trong phòng ngủ đã tắt.
Đội Tị nạn và đội Săn hoang đã chuẩn bị xong, hai đội đối mặt nhau đứng trong tuyết trắng bay đầy trời.
Tùy Thất chỉnh lại quần áo, đội mũ áo lông vũ lên đầu: “Bọn tôi phải bắt đầu chạy trốn rồi, có duyên gặp lại.”
“Ừm.” Liên Quyết gật đầu đáp, lấy ra một túi trái cây lớn đưa cho Tùy Thất: “Quà đáp lễ cho thẻ bài.”
Tùy Thất hơi bất ngờ nhận lấy: “Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo.” Đáy mắt Liên Quyết phản chiếu màu trắng của tuyết, càng thêm vài phần lạnh lẽo.
Nhưng lời nói ra lại mang chút ấm áp: “Nếu có thể gặp lại vào ngày thứ 21, tôi sẽ trả lại bốn thẻ bài cho các người.”
Nói xong liền dẫn đồng đội bước vào trong tuyết lớn mịt mù.
Bốn người Tùy Thất thì tiến về hướng ngược lại với họ.
【Sao thế này, tưởng họ có thể sống yên ổn đến cuối game, tự dưng bị quan phương nhắm vào, hơi xót cho nhóm Tị nạn tứ nhân.】
【Nếu đội tích trữ được nhiều vật tư là đội Săn hoang, thì người bị công bố vị trí sẽ là họ, tăng trải nghiệm game thôi, không hẳn là nhắm vào.】
【Vật tư trong kho của chị Pí đủ cho bốn người họ ăn hai ba tháng, quan phương chắc chắn không để họ yên ổn qua ải.】
【Mạt thế băng hà khó tìm vật tư, cộng thêm tuyết lớn và hạ nhiệt, những người chơi không cướp được vật tư sẽ chết rất nhanh.】
【Mùa này khó hơn mùa trước nhiều, chắc sẽ có rất ít người chơi qua ải đầu tiên.】
【Còn tưởng được thấy chị Pí và thần Liên hợp thể, ai ngờ bị chia cắt nhanh thế, cơm CP đến tay bay mất, tôi hận!】
【Dù thời gian ở chung ngắn, cơm vẫn không ít.】
【Nhìn đám tàn tật yếu ớt của chị Pí lội tuyết vất vả, tôi xót quá, tặng chút quà an ủi.】
【Lúc quan phương nói sẽ công bố vị trí của họ, tôi đã bắt đầu tặng quà rồi.】
【Tôi đi tặng mấy lá bình an, cầu mong họ vượt qua nạn này.】
…
Gió rét gào thét, cuốn theo từng đợt mù tuyết, thổi đến nỗi không mở nổi mắt.
Bốn người đội Tị nạn khoác tay nhau, không dám buông.
Bảo Bối nắm tay Tùy Thất, bám sát cô.
Tả Thần nửa khuôn mặt vùi trong áo, cười nói: “Liên Quyết người này cũng khá nghĩa khí.”
“Chỉ có quan phương là không ra gì, ép chúng ta phải chạy trốn trong tuyết lớn.”
Trầm Uất cúi đầu tránh gió tuyết, khẽ nói: “Đã muốn kiếm tiền của quan phương, thì chúng ta phải sống đến cuối cùng trong quy tắc của nó.”
Tùy Thất huých vai Trầm Uất: “Anh hùng thường có chung suy nghĩ.”
8h30 đến, giọng điện tử vô tình của quan phương vang lên đúng giờ: 【Thẻ bài vị trí của đội Tị nạn từ trại điên đã được gửi đến quang não của tất cả người chơi, xin hãy chú ý kiểm tra.】
