Chương 31: Trượt Băng
【Bảo Bối ngầu! Anh Trầm ngầu! Tớ tưởng phe mình lần này lỗ to, ai ngờ thắng đậm thế!】
【A a a! Chị em tôi báo thù được rồi, tôi đi nạp phi thuyền cho chị Pị và mọi người đây!】
【Nói là làm đấy nhé.】
【Ừ, đương nhiên.】
【Ba thằng khốn đó cuối cùng cũng bị loại, sướng!】
【Tôi sẽ mãi theo đội Cuồng Đào, ai tách ra cũng đánh được.】
【Anh Trầm trúng thuốc mê, sao tỉnh nhanh thế?】
【Bọn tôi uống thuốc quanh năm, nên kháng được đủ loại thuốc ở mức độ nhất định.】
【Anh Trầm và Bảo Bối lần này chất quá, tôi đổ 100%.】
【Ê, mấy thùng đồ đó chứa gì thế?】
“Là bộ đồ câu cá trên băng đấy.” Tùy Thất đậy nắp thùng gỗ lại, phủi mùn cưa trên găng tay.
“Lều câu băng chuyên dụng, cần câu băng, mũi khoan băng, túi lưới, với cả bếp ga xách tay, đầy đủ lắm.”
“Thu thôi.” Cô thu năm cái thùng gỗ lớn vào kho đồ cá nhân, rồi cả nhóm cùng nhau quay về hang đá sa thạch cũ.
Đống củi đã tắt được nhóm lại, mọi người cũng hết buồn ngủ, quây quần bên đống lửa sưởi ấm.
“Chú Trầm này,” Tả Thần khoác tay lên vai Trầm Uất, mắt lại nhìn Tùy Thất: “Cậu không biết đâu, lúc chị Tùy phát hiện cậu và Bảo Bối mất tích, mặt chị ấy khó coi thế nào.”
“Tớ diễn lại cho cậu xem.”
Nụ cười trên mặt anh ta tắt ngấm, khóe môi cong lên trở nên thẳng băng, ánh mắt dần lạnh lẽo và hung bạo, ánh lửa bập bùng hắt lên mặt, lộ ra vẻ rùng rợn.
“Chậc,” chính Tùy Thất lên tiếng: “Lần đầu thấy dùng mặt để vu khống đấy.”
Trầm Uất lập tức hất tay Tả Thần xuống: “Cậu diễn kinh quá.”
Bảo Bối ôm mặt Tùy Thất ngắm đi ngắm lại: “Không giống chị Tùy tẹo nào.”
“Tớ diễn giống hệt rồi còn gì?” Tả Thần cầu cứu người chứng kiến khác, “Tống Diễn, cậu nói xem tớ diễn có giống không.”
Tống Diễn gục cằm lên đầu Tống Tự, nhận xét: “Được chín điểm.”
Tả Thần không phục: “Thiếu một điểm ở chỗ nào?”
“Nhan sắc.” Tống Diễn nói gọn lỏn.
“…Thôi được.” Anh ta miễn cưỡng chấp nhận lý do đó.
“Chín điểm cao quá rồi.” Tùy Thất hơi cau mày, “Năm điểm là cùng, không hơn được.”
Trầm Uất: “Tớ cho ba điểm.”
“Thế em cho bốn điểm.” Bảo Bối dựa vào người Tùy Thất, cười híp cả mắt.
Mấy người nói cười trong hang đá, màn đêm đen kịt bên ngoài dần nhạt đi, ánh sáng le lói lọt qua bầu trời xám chì, tuyết bay tơi tả biến thành những hạt tuyết li ti.
Bảy giờ sáng, ăn sáng đơn giản xong, đội trượt ván tiếp tục chạy khỏi màn độc.
Ngày thứ mười chín sinh tồn trên Tinh cầu Sa Thạch, nhiệt độ -60 độ C, số người chơi còn sống: 941 người.
Gần cuối game, màn độc di chuyển nhanh hơn, khu vực an toàn ngày càng thu hẹp, người chơi tản mát bắt đầu tụ lại.
Trên nền tuyết trắng tinh, liên tục xuất hiện từng tốp hai ba người chơi, hoặc trượt ván, hoặc đi bộ.
Dù họ vẫn giữ khoảng cách nhất định, Tùy Thất vẫn có thể cảm nhận rõ những ánh mắt cảnh giác đầy dò xét.
“Chị Tùy,” Tả Thần trượt đến bên cạnh Tùy Thất, “Sao em thấy người chơi xung quanh đều nhìn mình thế nhỉ?”
“Kệ đi.” Tùy Thất chẳng bận tâm, “Tập trung chạy màn độc.”
Game đến giờ, các đội còn sống hầu hết chỉ còn một đến hai người, ba người đi cùng nhau đã hiếm.
Một đội sáu người như Tùy Thất đúng là hiếm thấy, khó tránh bị dè chừng.
Nhưng ai sống đến giờ cũng đều mạnh, chẳng ai ngu đến mức gây chuyện trong ba ngày cuối, cứ ngoan ngoãn ẩn mình đến hết game mới là chuyện chính.
Trượt mãi đến tối, mấy người tìm một chỗ kín đáo, dựng lều câu băng chuyên dụng, trải thảm sưởi, bật bếp ga xách tay, trong trời băng tuyết ăn một bữa ấm cúng.
Sáng hôm sau thức dậy, màn độc xanh đậm đặc cách lều chưa đến hai trăm mét.
Tùy Thất thu cả cái lều vào kho đồ, mấy người nhanh chóng lên ván, điên cuồng chạy khỏi màn độc.
Ngày thứ hai mươi sinh tồn trên Tinh cầu Sa Thạch, nhiệt độ -61 độ C, số người chơi còn sống: 893 người.
Ba giờ chiều, sáu người Tùy Thất thuận lợi đến khu vực an toàn cuối cùng – một cái hồ băng rộng lớn.
Khi họ bước lên mặt băng xanh dày, hơn một trăm người chơi đã đến đây từ lâu, công khai hay lén lút đều đưa mắt nhìn, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Woa, hồ băng kìa!” Lông mày Tả Thần nhướng cao, “Chị Tùy, đồ câu băng của mình mang ra xài được rồi.”
Nhưng Tùy Thất chẳng nghe anh ta nói gì, mắt chỉ thấy mặt băng phẳng lì, trơn bóng: “Đẹp quá.”
“Hả?” Tả Thần ngơ ngác, “Cái gì đẹp quá?”
Cô tháo ván trượt, giơ chân vung tay, vặn eo lắc mông, mấy người phía sau nhìn ngơ ngác.
“Chị Tùy đây là…” Trầm Uất ngập ngừng, “Khởi động trước khi câu băng à?”
Tả Thần lắc đầu: “Đừng đoán mò tâm tư chị Tùy.”
Chỉ thấy sau khi khởi động xong, Tùy Thất chạy nhanh về phía trước vài bước, chân phải dồn lực đạp về sau, chân trái thuận đà vươn lên, dùng quán tính cơ thể trượt một mạch mấy mét trên mặt băng.
Đá băng văng tung tóe dưới chân, lấp lánh dưới ánh nắng như kim cương.
Cô vẽ một đường thẳng đẹp mắt trên mặt băng xanh, cuối cùng dừng lại vững vàng, thực hiện một cú trượt băng hoàn hảo.
Rồi quay đầu lại, đắc ý giơ chữ V với mọi người.
“Woa!” Bảo Bối nhiệt tình vỗ tay, “Chị Tùy dạy em, em cũng muốn chơi.”
“Được thôi.” Tùy Thất vui vẻ đồng ý.
Người trượt trước kéo người trượt sau, đội Cuồng Đào bốn người biến thành đội trượt băng bốn người, chơi hết nấc, đã bắt đầu thi xem ai trượt xa hơn.
Tống Diễn định dắt Tống Tự đứng bên làm trọng tài, Tùy Thất kéo cả hai vào: “Làm trọng tài gì, chơi cùng đi.”
Tống Tự không nhìn thấy, muốn trượt lại không dám, Tùy Thất liền bảo Bảo Bối ngồi xổm xuống, quay người kéo cô bé trượt nhanh trên băng.
Trượt qua chỗ hai anh em họ Tống, cô cười nói với Tống Diễn: “Cứ thế mà trượt.”
Bảo Bối chưa bao giờ trải nghiệm điều này, tiếng cười giòn tan vang vọng trên mặt băng. Nghe cô bé cười vui vẻ, Tống Tự nắm chặt tay anh trai, đôi mắt mờ đục lộ ra vẻ khao khát.
Tống Diễn mềm lòng, học theo Tùy Thất, bảo Tống Tự ngồi xổm xuống, rồi kéo em trượt chầm chậm.
Tống Tự lúc đầu còn căng thẳng mím môi, nhưng tay anh trai luôn nắm lấy em, tốc độ trượt càng lúc càng nhanh, em không khỏi bật ra những tiếng cười ngắn liên tiếp.
Mắt Tống Diễn cũng ánh lên ý cười nhàn nhạt, đội Cuồng Đào đúng là một đội kỳ lạ khó hiểu, game sinh tồn khắc nghiệt mà họ chơi như đi nghỉ mát.
Ở cạnh họ, bầu không khí nặng nề cũng trở nên nhẹ nhàng thoải mái, anh chẳng nhớ lần cuối Tống Tự cười vô tư như thế là khi nào.
Lúc đầu Tống Tự còn được anh trai dắt trượt, sau đó Tả Thần kéo Tống Diễn đi chơi trượt băng.
Em được Trầm Uất dắt trượt, lại được Tùy Thất kéo trượt hai vòng, rồi cùng Bảo Bối nắm tay, bị Tả Thần và Tống Diễn kéo thành đôi trượt đôi.
Cuối cùng chẳng biết tay mình đang nắm tay ai, chỉ thấy nụ cười trên mặt chưa bao giờ tắt.
Bầu không khí vui vẻ của sáu người Tùy Thất, càng làm những người chơi khác trên mặt băng trở nên hiu quạnh cô đơn.
Đúng là cảnh vui càng tô đậm nỗi buồn.
Cách đội Cuồng Đào chưa đến trăm mét trên mặt băng, có một đội ba người luôn dõi theo họ.
Ba người đó bọc kín mít từ đầu đến chân, chỉ để lộ đôi mắt, phẫn nộ nhìn chằm chằm Tùy Thất.
