Chương 56: Đau Lòng Quá!
Ngay khi thẻ tên và thẻ chỉ lệnh gắn vào người những con rối gỗ, chúng liền lao vào đánh nhau kịch liệt, đấm đá túi bụi.
Đấm mặt, chọc mắt, đá hạ bộ, đủ mọi chiêu trò.
Sức mạnh ấy, tốc độ ấy, quả thực là dốc toàn lực đánh đồng đội đến chết, loại nhau cực nhanh.
Nhưng dùng cách bạo lực này để loại người cũng có cái hại khó tránh – con rối gỗ chịu không nổi.
Đến cặp thứ chín, mấy con rối gỗ nhỏ xíu đã không chịu nổi mà rã ra một cách vinh quang.
Tùy Thất cất mấy con rối đã nghỉ hưu vào kho, lấy bộ phận rối mới ra.
Trầm Uất thành thạo lắp xong hai con, công cuộc đấu đá của người chơi lại tiếp tục.
Bốn người đội Cuồng Đào vừa nhấm nháp hạt dưa, ăn vặt, vừa sung sướng xem kịch.
Cứ thế thuận lợi đến cặp thứ hai mươi sáu, thì biến cố bất ngờ xảy ra.
Chỉ thấy hai con rối gỗ đang đánh nhau ngon lành bỗng nhiên bắt đầu cởi quần áo một cách phóng khoáng.
Một con rối bất ngờ nhảy lên người con kia, hai tay ôm chặt cổ nó, hai chân quặp chặt eo nó, dùng miệng mình điên cuồng cắn xé lên mặt, lên môi, lên mũi con kia.
Sức mạnh hung hãn và tư thế mờ ám ấy khiến người ta không phân biệt nổi chúng đang đánh nhau hay đang hôn nhau.
Hạt dưa trên tay Tùy Thất rơi cả: “Oa ồ ~”
Hai con rối gỗ quấn lấy nhau càng lúc càng chặt, chân móc chân, miệng kề miệng, thân mật vô cùng.
Đang lúc cô nheo mắt, phấn khích xem say sưa, thì trước mắt bỗng tối sầm.
Trầm Uất bịt mắt cô: “Cảnh này hơi quá rồi.”
Tả Thần ấn vai cô: “Quay – sau.”
Tùy Thất xoay 180 độ, đứng úp mặt vào tường.
Bảo Bối và Đốc Bỉ cũng không thoát.
“Hai đứa nó chưa thành niên, nhưng tôi thành niên rồi mà!” Tùy Thất giãy giụa định quay lại, “Đó là thứ tôi đáng được xem, tôi muốn xem hôn môi!”
Tả Thần và Trầm Uất ăn ý giả điếc, một người ngắm trời, một người ngắm đất, nhưng tay bịt mắt ấn vai vẫn không hề nới lỏng.
Mãi đến khi cặp rối gỗ ‘đấu đá’ không lành mạnh kia kết thúc, Tùy Thất, Bảo Bối và Đốc Bỉ mới được quay lại.
Tùy Thất quay mặt hầm hầm, nhìn thấy hai con rối gỗ tay chân rã rời, mặt càng thêm khó coi.
Một cảnh hôn kịch liệt như vậy, thế mà cô lại bỏ lỡ, đau lòng quá!
Trạng thái chán đời của Tùy Thất kéo dài cho đến khi 90 thẻ chỉ lệnh được dùng hết.
Điểm tích lũy chia đều, mỗi người 22 điểm. Hai điểm thừa được cho Tả Thần và Bảo Bối.
Bốn người đội Cuồng Đào mỗi người đều có 23 điểm.
Tâm trạng Tùy Thất miễn cưỡng khá hơn một chút.
Bốn người đội Săn hoang đứng xem suốt quá trình, vẫn luôn rất im lặng.
Bùi Dực nhìn hai con rối gỗ đầy thương tích dưới đất, nuốt nước bọt: “Sau này chúng ta trêu ai cũng được, đừng trêu đội Cuồng Đào.”
Lại nói: “Hy vọng thẻ tên của tôi đừng rơi vào tay họ.”
Liên Quyết liếc anh ta: “Anh cứu Tả Thần, họ sẽ không động đến anh đâu.”
Bùi Dực ngơ ngác nhìn anh: “Thật không, anh Liên?”
Liên Quyết không trả lời, lấy súng đo thân nhiệt, đo cho Tân Dực, 37,2°C. Cơ bản đã trở lại bình thường.
Trần Tự do dự một lát, đưa máy cấp đông cho Bùi Dực: “Anh quen họ, giúp trả lại đi.”
Bùi Dực nhìn sắc mặt Tùy Thất đối diện, lắc đầu từ chối: “Anh không thấy mặt chị Tùy đen thế nào à? Em không dám đi.”
“Vậy anh trả cho Tả Thần cũng được.”
“Anh đi đi.”
“Anh đi đi.”
“Chậc.” Tùy Thất khẽ chép miệng, hai người cứng đờ.
Giọng cô vẫn bình thường: “Bùi Dực, mang máy cấp đông qua đây.”
“Vâng, chị Tùy.” Bùi Dực hớn hở chạy đi, hớn hở chạy về.
Tùy Thất định ăn chút đá để hạ hỏa trong lòng, an ủi tâm hồn bị tổn thương.
Cô chỉnh máy cấp đông sang chế độ đá bào, đổ nửa cốc nước và nửa chai sữa, ba giây sau, đá bào sữa hoàn thành.
Lấy từ kho đồ cá nhân ra một cái bát sinh thái phân hủy được, đổ vào, bắt đầu ăn.
Một miếng xuống, đá bào mịn, vị sữa thơm nồng, hơi mát lạnh thấm thẳng vào tim.
Cô lập tức được chữa lành.
Trên thế giới này, quả nhiên không thể thiếu đồ ăn ngon.
Tả Thần ngồi xổm bên cạnh nhìn cô ăn, nước miếng sắp chảy ra.
Trầm Uất và Bảo Bối đã lắp xong mấy con rối gỗ rã rời, cất vào kho, cũng ngồi xổm bên cạnh Tùy Thất, nhìn chằm chằm vào bát đá bào trên tay cô.
Tùy Thất mặt không đổi sắc thưởng thức hết bát đá bào sữa, lấy ra ba túi bột nước hoa quả: “Dâu tây, táo và cam, muốn vị nào?”
Bảo Bối: “Dâu tây sữa.”
Tả Thần: “Táo sữa.”
Trầm Uất: “Cam sữa.”
Đốc Bỉ: “Sữa sữa.”
Tùy Thất chiều theo ý họ, làm bốn phần đá bào, ba người một rối người nếm của tôi, tôi nếm của người, ăn rất vui vẻ.
Nhìn cảnh tượng hòa thuận vui vẻ này, cô không khỏi nhớ đến người quản gia robot giữ đồ ăn của nhà mình.
Trong biệt thự lớn không có cô, Ewan nhất định sống rất sung sướng nhỉ.
Người không bằng máy, thật ghen tị.
Đang mải suy nghĩ, trước mắt bỗng xuất hiện hai chai nước khoáng và hai chai sữa, cô ngước mắt nhìn.
Bùi Dực cười híp mắt, nịnh nọt, má lúm đồng tiền hõm sâu.
“Chị Tùy, làm thêm bốn phần đá bào nữa đi, he he ~”
Tùy Thất cười nhận lấy, làm bốn phần đá bào cam sữa.
Bùi Dực không ngờ còn có bột nước hoa quả, vui vẻ cảm ơn: “Cảm ơn chị Tùy!”
“Ừm.” Tùy Thất gật đầu đáp.
Anh ta bưng bốn bát đá bào, cười hì hì về lại chỗ đối diện.
Tùy Thất lấy từ kho đồ cá nhân ra một chiếc ghế sofa đơn, tâm trạng vui vẻ chui vào.
Lấy cuốn “Xẻo Gỗ Đi!”, tiếp tục đọc.
Cuốn sách này mỗi ngày cô đều dành thời gian đọc vài trang, hôm nay đến chương năm – Điều khiển rối gỗ.
“Trong múa rối, người điều khiển rối thông qua việc điều khiển dây tơ, để tinh chỉnh động tác và hành vi của rối gỗ, ban cho chúng sinh mệnh linh động và…”
Tùy Thất đọc sách, Tả Thần và Bảo Bối cầm đũa tìm thẻ giấy bên cửa sổ, Trầm Uất tháo lắp rối gỗ.
Đốc Bỉ đứng sau Tùy Thất, liên tục thổi gió mát.
Bốn người đội Săn hoang quây quần ăn đá bào, thỉnh thoảng nói nhỏ vài câu.
Dưới cái nóng thiêu đốt, căn nhà nhỏ một phòng ngủ một phòng khách này trở thành nơi mát mẻ duy nhất.
“Chị Tùy, em tìm thấy cái này nè!”
Tùy Thất đang đọc mải mê, Bảo Bối cầm một tấm thẻ tên, hưng phấn chạy tới.
“Em tìm thấy thẻ tên của anh Tống Tự rồi.” Cô bé hất cằm, “Em giỏi không.”
“Giỏi lắm!” Tùy Thất xoa đầu cô bé, “Chị gửi cho anh Diễn.”
Cô cười mở quang não, chụp thẻ tên của Tống Tự gửi qua: “Bảo Bối tìm thấy thẻ tên của Tự Tự rồi.”
Tống Diễn trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc ngón tay cái, kèm chữ: “Đúng là cô bé ấy.”
Tùy Thất chưa kịp trả lời, thì thấy anh ta lại gửi thêm một câu: “Nói mới nhớ cũng khéo thật, lúc cô nhắn cho tôi, tôi vừa phát hiện cái này.”
Một tấm ảnh thẻ giấy trắng hiện tên, theo sau.
“Má ơi!” Tùy Thất kêu lên, cùng Bảo Bối nhìn nhau, đồng thanh gọi: “Anh Thần! Anh Uất!”
Tả Thần đang chăm chú lục tìm trong đống xác Xích Dực Văn giật mình, vội chạy sang: “Sao thế?”
Trầm Uất ôm một cái chân rối gỗ chạy sang: “Có chuyện rồi à?”
Tùy Thất nhảy khỏi ghế sofa: “Chuyện lớn rồi!”
