Chương 6: Theo chị đi, không lạc đâu
Tùy Thất ôm bé Cưng bay khỏi hiện trường, Tả Thần và Trầm Uất theo sát phía sau.
Lúc này, các bình luận của cư dân mạng tinh tế gửi lên cực kỳ thống nhất:
[Bé Cưng người hung ác, nói ít thôi!] *n
[Vãi cả lều, đây là sức lực của một bé gái chín tuổi sao?]
[Tuổi nhỏ nhất, đánh người ác nhất, không ngờ em ấy khỏe thật.]
[Chị Đánh Rắm, em Đạp Bay, không cùng một nhà không vào một đội, yêu rồi yêu rồi.]
[Công bằng mà nói, đội Cuồng Chạy toàn trai xinh gái đẹp, nhất là nốt ruồi dưới mắt trái của chị Đánh Rắm, đúng chuẩn gu tui.]
[Không hổ là thẻ 3S, lại mở được kho đồ vĩnh viễn!]
[Thẻ tủ lạnh song S của Liên Quyết cũng mở được tủ lạnh di động, tuy chỉ 8 mét khối, nhưng bảo quản tươi vĩnh viễn, cũng mạnh đấy.]
[Trong hai nghìn thẻ, chỉ có hai người này mở được vật tư dạng chứa đồ, vận may này không nói ai ghen tị.]
[Tuy nhiên, không ai thương Lâm Phong sao?]
[…Hơi có, nhưng không nhiều, ai bảo anh ta trêu người ta trước, người lớn phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.]
[Cũng không thể trách Lâm Phong được, nói Tinh cầu Sa Thạch có bão thật quá đáng.]
[Nói dối như cuội, nếu thấy được một giọt mưa, tui sẽ nạp cho con đàn bà độc ác Tùy Thất một con phi thuyền!]
[Nói giữ lời đấy, tui sẽ thay chị Đánh Rắm để ý cậu.]
[Một phi thuyền năm nghìn tệ tinh tế đấy, đại gia xuất hiện.]
[Wao, hơi tò mò diễn biến tiếp theo rồi.]
…
Tùy Thất véo khuôn mặt mềm mại của bé Cưng: “Không ngờ bé Cưng nhà ta lợi hại thế.”
“Ông nội dạy em,” bé Cưng nắm chặt tay, vẻ mặt nghiêm túc: “Nói thì cười, đánh thì ác.”
“Ông nội nói hay lắm.”
Bé Cưng vòng tay ôm cổ Tùy Thất, cười toe toét một hồi, rồi dựa vào vai cô, hỏi nhỏ: “Chị Tùy, bây giờ chúng ta đi đâu?”
Tả Thần và Trầm Uất cũng nhìn sang.
Tùy Thất nhìn chỉ số sinh mệnh trên quang não đang giảm dần: “Ở đây độ cao lớn, không khí loãng, cơ thể tiêu hao năng lượng rất nhanh, dễ mệt và khát.”
Cô chỉ vào tuyết trên sườn đồi đỏ phía xa: “Các cậu nhìn kìa,”
“Tuyết không tan, chứng tỏ sườn đồi này ít ánh sáng, là sườn âm, chúng ta phải đi hướng ngược lại, theo sườn dương về phía nam, nhanh chóng đến khu vực có độ cao thấp, phần lớn thành phố cũng được xây trên vùng đất bằng thấp thích hợp sinh tồn hơn.”
“Hơn nữa lúc hạ cánh trên không, tôi đã quan sát địa hình ở đây.”
Tùy Thất ngừng lại một chút, tiếp tục: “Chỉ cần chúng ta đi qua mảnh dốc đá vụn này, xuyên qua hẻm núi sa thạch, là có thể thấy một cái hồ, may mắn thì chúng ta có thể giải quyết cùng lúc vấn đề nước uống và thức ăn.”
Nói xong, cô mới phát hiện ba đồng đội đang nhìn mình với vẻ mặt nghiêm túc.
Tùy Thất nhướng mày: “Sao, bị chị mê hoặc à?”
“Lợi hại đấy.” Tả Thần cười to: “Đầu óc tôi còn rối tinh rối mù, vậy mà cô đã có kế hoạch chi tiết thế rồi.”
Trầm Uất cũng thẳng thắn: “Tôi không có kinh nghiệm sinh tồn ngoài hoang dã, đều nghe theo chị Tùy.”
Bé Cưng hết sức áp sát Tùy Thất: “Em cũng nghe chị Tùy.”
Tùy Thất chụt một cái lên má phúng phính của bé, đặt em xuống đất, nhận lấy chăn len từ tay Trầm Uất, nói: “Các cậu bỏ đồ vào kho của tôi đi.”
Ba người nhanh chóng thao tác xong, chăn len, thú bông thỏ, hộp bật lửa lần lượt được bỏ vào kho đồ cá nhân.
Tùy Thất suy nghĩ một lát, chuyển tất cả vật tư vào ô công cộng – chỉ có vật tư trong ô công cộng, đồng đội mới có thể tùy ý lấy dùng.
Xác nhận hướng đi xong, cô đạp lên đá vụn dưới chân, quay người vẫy tay: “Theo chị đi, không lạc đâu.”
Trầm Uất, bé Cưng và Tả Thần bám sát phía sau cô.
“Dốc đá này rất dốc, đá vụn rời rạc, các cậu đi theo tôi theo đường chữ Z xuống dốc, hạ thấp trọng tâm, khống chế tốc độ, đừng nhanh quá.”
Tùy Thất nói xong liền chạy xuống dốc đá vụn, đá bay mù mịt, bụi tung tóe.
Nửa tiếng sau, bốn người xuống dốc thuận lợi, tiếp tục chạy về phía nam một hồi lâu, đến một hẻm núi sa thạch cao bốn mươi mét, gần như thẳng đứng.
“Xuống kiểu gì đây?” Tả Thần mím môi khô khốc, hỏi.
Tùy Thất lau mồ hôi trên cằm, hai tay bám vào vách đá nhảy xuống, cẩn thận đạp lên sa thạch rời rạc: “Bám vào khe đá, đặt chân vững, từ từ xuống.”
“Bé Cưng, em bám sát chị.”
Vừa dứt lời, bé Cưng đã nhảy khỏi lưng Tả Thần, một tay bám vào đỉnh vách, cả người treo lơ lửng trên vách sa thạch thẳng đứng, bị gió thổi lắc lư.
“Bé Cưng!” Mấy người giật mình, đồng thanh kêu lên, Tùy Thất lập tức giơ tay đỡ chân em.
Bé Cưng cười với mọi người: “Đừng lo.”
Nói xong liền dùng tay trái nắm một hòn đá, ‘ầm ầm ầm’ đập ra hai cái hố, chân đặt vào, đứng vững vàng.
Tả Thần không nhịn được phải ôm trán: “Đây đâu phải bé Cưng, gọi là ‘chị Lầu’ mới đúng.”
Trầm Uất nghe vậy liếc anh ta, nhưng để ý thấy môi anh ta tái nhợt bất thường.
Anh hơi cau mày, hỏi: “Anh sao rồi?”
“Không sao.” Tả Thần xua tay, “Xuống trước đã rồi nói.”
Trên vách đá dựng đứng trống trải, tiếng đập đá ‘ầm ầm’ không ngừng vang lên, bốn người chậm rãi di chuyển về phía đáy hẻm.
Mặt họ bị nắng gắt phơi đỏ bừng, nước trong cơ thể mất đi nhanh chóng, môi nứt nẻ, hoạt động thể lực kéo dài khiến cơ bắp mệt mỏi, tay chân đều run rẩy.
Xuống được nửa đường, đá vụn trên vách rơi xuống đáy hẻm, vang lên tiếng nước bắn tung tóe.
Mấy người đều phấn chấn, họ đã vận động liên tục trong cái nóng gay gắt hơn ba tiếng đồng hồ.
Quang não không ngừng báo trạng thái bất lợi ‘khát nước’, chỉ số sinh mệnh cũng liên tục giảm, cần nghỉ ngơi và bổ sung nước gấp.
Một tiếng sau, bốn người cuối cùng cũng an toàn đến đáy hẻm, mát mẻ dễ chịu, rất thích hợp để nghỉ ngơi.
Bé Cưng khát quá, xông đến bên suối đục ngầu định uống nước, bị Tùy Thất kéo lại: “Không được uống.”
“Nước này có bùn và vi khuẩn, phải lọc rồi đun sôi mới uống được.”
Phía sau họ, Tả Thần đầy mồ hôi lạnh vừa bước lên một bước, đã thấy trời đất quay cuồng, mắt tối sầm lại, ngã về phía Trầm Uất bên cạnh.
Trầm Uất theo phản xạ dang tay đỡ anh ta: “Tả Thần!”
Tùy Thất vội đến xem tình hình của anh ta, chỉ số sinh mệnh đã giảm xuống 61, trạng thái bất lợi ‘hạ đường huyết, khát nước’ màu đỏ liên tục nhấp nháy.
Cô lấy nước khoáng ra, cho anh ta uống một ngụm lớn.
Tả Thần khó nhọc mở mắt, đẩy chai nước trước mặt ra.
“Anh Thần bị sao vậy?” Bé Cưng lo lắng hỏi.
“Thiếu đường rồi, anh ấy cần ăn chút đồ ngọt.”
Tùy Thất vừa nói vừa lấy bánh mì dừa từ kho đồ ra bóc vỏ, đưa đến miệng anh ta: “Đây.”
Tả Thần quay đầu đi, im lặng từ chối.
Tùy Thất biết anh ta đang nghĩ gì, bốn người bây giờ chỉ có một miếng bánh mì này, không biết khi nào mới tìm được thức ăn, anh ta không muốn vì mình mà liên lụy cả đội.
“Có tôi ở đây, bốn người chúng ta, ai cũng sẽ không bị loại.” Giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định.
Nói xong liền mạnh tay bóp miệng anh ta, bẻ hơn nửa cái bánh nhét vào.
Cô và bé Cưng, Trầm Uất chia nhau ăn nửa còn lại.
Tả Thần phồng má, ngây người nhìn đồng đội của mình, một lúc lâu sau mới cụp mắt xuống, nhai miếng bánh trong miệng.
Tùy Thất thấy anh ta nuốt bánh xong, mới ngửa đầu uống một ngụm nước khoáng, rồi cho bé Cưng uống vài ngụm.
Vừa đưa nửa chai nước còn lại cho Trầm Uất, đột nhiên từ trên không rơi xuống mấy tảng đá lớn lao xuống dòng suối, làm bắn lên những cột nước lớn, nước rơi xuống, trên vách đá đối diện nhảy xuống một đội bốn người.
Tùy Thất nghiêng đầu nhìn, mái tóc bạc sáng chói lọt vào tầm mắt, tay cô buông thõng bên người khẽ động.
“Liên Quyết?” Trầm Uất nhận ra người tới.
“Anh biết anh ta?” Tùy Thất hỏi.
“Chỉ nghe nói thôi, không tính là quen.” Trầm Uất uống một ngụm nước, “Chúng tôi đều là người Vân Đô tinh, Liên Quyết là quán quân mùa trước.”
“Đội Săn hoang của họ bốn người theo học tại Học viện Eris nổi tiếng khắp tinh tế, đều là những người chơi trong top một trăm mùa trước, thực lực không thể coi thường.”
“Thế à?” Tùy Thất lơ đãng liếc họ một cái, thấy cũng thường thôi, tốc độ tìm được nguồn nước còn chưa nhanh bằng cô.
Tả Thần ăn bánh xong, uống chút nước, sắc mặt dần hồng hào, chỉ số sinh mệnh cũng tăng lên 80.
Anh ta ngồi dậy: “Tôi đỡ nhiều rồi.”
Tùy Thất thu chai nước khoáng rỗng lại: “Không sao là tốt rồi, chỗ này quá chật hẹp, đá lăn từ vách núi xuống cũng rất nguy hiểm.”
“Chúng ta nghỉ ở đây nửa tiếng rồi đi, men theo dòng suối này ra khỏi hẻm núi, tìm hồ.”
Ba người kia không ý kiến.
Tùy Thất cầm bình nước của mình và Trầm Uất, định đi lấy nước.
Bé Cưng và Tả Thần cũng đưa bình nước qua, cô không nhận: “Để lại hai bình sạch.”
Cô đi đến bên suối, gạt bỏ bùn cát, vừa đổ đầy hai bình nước, thì bị một chàng trai mặt baby ở đối diện gọi lại.
Anh ta cười rất tươi, hai má lúm đồng tiền sâu hoắm: “Chào~ Tôi là Bùi Dực, đồng đội của các cậu bị hạ đường huyết đúng không.”
Tùy Thất cười nhạt: “Thế mà cũng bị cậu nhìn ra, mắt tinh đấy nhóc.”
