Chương 60: Mày chết ngay bây giờ cho tao!
Người chơi tên Cao Hoằng nhặt được thẻ tên của Bảo Bối, đồng đội cuối cùng của hắn vừa được tàu cứu thương đón đi mười phút trước.
Hắn không nước, không thức ăn, đói khát đến cực điểm, ôm con rối gỗ đồng đội để lại, co ro trong góc tường tuyệt vọng chờ bị loại, thì tình cờ phát hiện thẻ tên của Lâu Muội Bảo trong khe hở bức tường đổ nát.
Cao Hoằng như gặp mưa rào, hắn run rẩy vì kích động, phấn khích viết mệnh lệnh lên thẻ đen.
Khoảnh khắc thẻ tên và thẻ mệnh lệnh hút vào người con rối gỗ, Bảo Bối đang ngủ say bên cạnh Tùy Thất bỗng nhiên mở bừng mắt.
Nó đưa tay sờ soạng bên gối, nắm lấy cái xẻng sắt rồi hung hãn tấn công Tùy Thất, người gần nó nhất.
Tùy Thất đang ngủ rất say, không hề phòng bị.
Thấy xẻng sắp đập vỡ đầu cô, một bàn tay nhỏ trắng nõn siết chặt lấy lưỡi xẻng sắc bén.
Thứ vũ khí sáng loáng không thể tiến thêm được nữa.
Kim loại cứng cào xước da Đốc Bỉ, lộ ra thớ gỗ bên trong.
Nó nhìn Bảo Bối từ từ ngồi dậy, trong mắt đầy nghi hoặc: "Sao lại muốn làm hại chủ nhân?"
Bảo Bối bị sự lạnh lùng trong giọng nói của nó làm tỉnh, ngây người nhìn cái xẻng chỉ cách đầu Tùy Thất vài cen-ti-mét, toát mồ hôi lạnh.
Nó muốn buông xẻng ra, nhưng không kiểm soát được mà đâm mạnh về phía Đốc Bỉ.
"Tránh ra mau!" Bảo Bối thét lên.
Tùy Thất chợt tỉnh, ôm chặt lấy Bảo Bối, đè nó xuống đệm: "Bảo Bối."
Tay Bảo Bối không nghe sai khiến, vung xẻng định tấn công Tùy Thất, bị Đốc Bỉ canh bên cạnh chặn lại.
Bảo Bối run giọng nói: "Chị Tùy, mau buông em ra, em sợ làm chị bị thương."
Tùy Thất nhẹ nhàng an ủi nó: "Không sao đâu Bảo Bối, đừng sợ."
Tả Thần và Trầm Uất mở mắt ra đã thấy Bảo Bối tấn công Tùy Thất, nhất thời sững sờ tại chỗ.
"Chắc có ai đó tìm được thẻ tên của Bảo Bối rồi." Trầm Uất là người phản ứng đầu tiên, "Nó bị khống chế."
Điều họ lo lắng nhất cuối cùng cũng xảy ra.
Bảo Bối giãy giụa điên cuồng, tay trái quạt mạnh vào mặt Tùy Thất, móng tay cứng cào lên mặt cô hai vệt máu.
Máu tươi chảy dọc má, nhỏ lên mặt Bảo Bối.
Nước mắt Bảo Bối lập tức trào ra.
Nó dùng hết sức giãy khỏi vòng tay Tùy Thất, nắm chặt xẻng chạy về phía cửa.
Tả Thần và Trầm Uất chắn trước mặt nó, không ai dám ra tay, chỉ có thể hoảng loạn né tránh đòn tấn công của nó.
Cuối cùng vẫn là Đốc Bỉ xông lên, chỉ vài chiêu đã tước xẻng của nó, ôm chặt nó trong lòng, khống chế hành động.
Bảo Bối tự trách không thôi, nó nhìn Tùy Thất, nước mắt đầy mặt: "Chị Tùy, dùng màn độc cho em ra khỏi cuộc đi."
Giọng đầy van nài khẩn thiết: "Đừng để em làm tổn thương mọi người."
Tùy Thất tùy tiện lau máu trên mặt, bước đến trước mặt Bảo Bối, đưa tay lau nước mắt cho nó: "Bảo Bối, đừng sợ."
Giọng cô nhẹ nhàng và bình tĩnh, Bảo Bối dần nín khóc dưới sự an ủi dịu dàng.
Cô xoa nhẹ tóc nó, hỏi: "Nói cho chị biết, bây giờ em muốn làm gì?"
Bảo Bối nấc lên hai tiếng: "Muốn chạy về hướng đông nam, đi tìm một người."
"Được." Tùy Thất dỗ dành nó: "Quang não của em có thiết bị định vị, dù có đi đâu, chúng ta cũng biết vị trí của em, đúng không?"
Bảo Bối gật đầu: "Ừm."
"Vậy đừng sợ." Ánh mắt Tùy Thất dịu dàng và chuyên chú, "Em cứ đi, mấy chị em sẽ luôn theo sau em."
"Cùng nhau xem thằng nào mù mắt dám động vào đội Phong Đào của chúng ta."
Bảo Bối nhìn cô, giọng nghẹn ngào nói: "Ngoắc tay."
Tùy Thất cười, đưa ngón út ra, Bảo Bối móc vào, như trước đây, xoay một vòng theo chiều kim đồng hồ, rồi một vòng ngược chiều.
Tả Thần và Trầm Uất cũng đến ngoắc tay với nó.
Cảm xúc hoảng loạn của Bảo Bối hoàn toàn lắng xuống.
Tùy Thất nhặt cái xẻng lên, đưa cho nó: "Cầm vũ khí."
Bảo Bối do dự không chịu nhận: "Nếu em lại tấn công mọi người thì sao?"
Đốc Bỉ ôm nó lắc qua lắc lại: "Không cần lo, hai mươi đứa như em cũng không phải đối thủ của chị."
Bảo Bối khóc rồi lại cười, nhận lấy xẻng từ tay Tùy Thất: "Chị giỏi thật đấy, Đốc Bỉ."
"Tất nhiên rồi." Đốc Bỉ ngẩng cằm đáp.
Tùy Thất thu hết đồ đạc trong phòng vào kho đồ cá nhân: "Xuất phát."
Cô kéo cửa gỗ ra, ngước mắt lên thì đối diện với Liên Quyết đang đứng ở cửa.
Hắn thu lại động tác chuẩn bị phá cửa xông vào, ánh mắt nhanh chóng lướt qua Bảo Bối đang bị Đốc Bỉ khống chế, rồi dừng trên người Tùy Thất.
Hắn nhạt giọng giải thích: "Cứ tưởng các cô bị người chơi tấn công."
"Cảm ơn." Tùy Thất đáp lại hắn: "Thẻ tên của Bảo Bối bị người ta tìm thấy, bọn tôi đi giải quyết đây."
Thấy họ không sao, Liên Quyết không nói thêm, gật đầu đáp "Ừm", quay người về phòng bên cạnh.
...
Trong màn đêm mờ ảo, Bảo Bối nhanh chóng chạy về hướng đông nam.
Tùy Thất và mấy người theo sau nó khoảng mười mét, bàn bạc đối sách.
Trầm Uất nhìn bóng dáng Bảo Bối, đáy mắt vẫn chưa tan nỗi xót xa: "Tìm được thằng khống chế Bảo Bối rồi, chúng ta xử nó thế nào?"
Tùy Thất nói thẳng: "Đánh cho một trận, rồi dùng màn độc cho nó ra khỏi cuộc."
Tả Thần tán thành: "Làm vậy đi."
Đốc Bỉ xung phong: "Chị lo đánh người."
"Không cần." Tùy Thất có sắp xếp khác, "Đốc Bỉ, em lo dùng màn độc cho nó ra khỏi cuộc."
Đốc Bỉ hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân: "Rõ, thưa chủ nhân."
Trời dần sáng, sau một tiếng rưỡi chạy liên tục, cuối cùng Bảo Bối cũng dừng lại.
Tùy Thất, Tả Thần và Trầm Uất cũng thở hổn hển dừng lại cách đó không xa.
Bảo Bối đứng giữa con phố vắng, hai bên là những cửa hàng bỏ hoang san sát.
Nó đứng im một lúc, rồi đột nhiên quay người về phía ba người Tùy Thất, vung cái xẻng.
Không phải tấn công họ, mà đặt ngang lên cổ mảnh khảnh của mình.
Nó nói trái lòng, truyền lời cho kẻ điều khiển đang trốn trong bóng tối: "Ba người đội Phong Đào, tôi biết các người cũng ở đây."
"Không muốn Lâu Muội Bảo bị xẻng cắt đứt cổ họng thì đừng có hành động thiếu suy nghĩ."
"Chỉ cần các người nghe lời, tôi sẽ để Lâu Muội Bảo sống đến cuối."
"Tôi biết các người có kho đồ cá nhân, chắc chắn không thiếu vật tư, tôi cũng không đòi nhiều, để lại một nửa vật tư của các người, rồi ngoan ngoãn cút đi."
"Sao, muốn giữ Muội Bảo của bọn này làm tay sai cho mày à?" Trầm Uất cười lạnh: "Nghĩ hay nhỉ."
Lời vừa dứt, cổ tay Bảo Bối trĩu xuống, lưỡi xẻng sắc nhọn cắm vào thịt, máu tươi lập tức trào ra, chảy dọc xương quai xanh vào cổ áo.
"Ưm!" Bảo Bối rên đau.
Sắc mặt ba người Tùy Thất đại biến.
Trầm Uất trầm giọng quát: "Mày! Đê tiện!"
Cao Hoằng trốn sau cánh cửa gỗ của một tiệm vẽ tranh bỏ hoang bên đường, chẳng quan tâm: "Tao chỉ muốn sống đến khi vượt ải, kế sách thôi, sao gọi là đê tiện được."
Tả Thần nắm chặt tay, nghiến răng nhượng bộ: "Đừng làm tổn thương Bảo Bối, chẳng phải muốn vật tư sao, bọn tao cho mày."
Mọi người im lặng chờ Tùy Thất lên tiếng.
Ai ngờ cô lại mở miệng nói: "Ồ, Bảo Bối nhà mình bị khống chế rồi nói chuyện không bị hở lưỡi à?"
Tả Thần ngơ ngác nhìn Bảo Bối: "... Nói mới để ý, đúng thật."
Trầm Uất cũng không nhịn được suy nghĩ: "Nguyên lý gì thế nhỉ?"
Cao Hoằng trốn sau cánh cửa quan sát mấy người, không ngờ trong bầu không khí căng thẳng như vậy mà họ còn dám lơ là.
Hắn khống chế Bảo Bối giận dữ hét: "Câm miệng, mau nộp vật tư, nếu không tao sẽ cho Lâu Muội Bảo ra khỏi cuộc ngay!"
Trầm Uất lén nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng kẻ khống chế: "Muốn vật tư thì được, mày tự đến lấy đi, bắt con bé chín tuổi làm con tin, mày có lương tâm không?"
"Bớt nói nhảm với tao!" Từ miệng Bảo Bối thốt ra những lời hoàn toàn không hợp với lứa tuổi, "Chỉ cần sống đến khi vượt ải, thể diện là cái quái gì?"
Mãi không thấy vật tư, cổ họng khô khốc của Cao Hoằng bắt đầu đau rát, trong họng đã có mùi máu, hắn mất kiên nhẫn.
"Lão tử đếm tới ba, một là nộp vật tư."
"Hai là Lâu Muội Bảo tự sát ra khỏi cuộc."
"Một, hai..."
"Thôi, đừng đếm nữa." Tùy Thất ngắt lời hắn, "Để tao đếm."
Cô nhìn thẳng vào cánh cửa gỗ cũ kỹ của tiệm vẽ, mùi cặn bã ở đó quá nồng, muốn không phát hiện cũng khó.
Ánh mắt Tùy Thất bỗng trở nên sắc lẹm: "Mẹ mày đếm tới một, mày chết ngay bây giờ cho tao!"
Lời vừa dứt, mũi tên xanh lục từ trong bóng tối xé gió lao ra, xuyên qua cánh cửa gỗ mục nát của tiệm vẽ, ghim mạnh vào thịt.
"A!"
Tiếng thét khàn đặc bỗng vang lên.
