Chương 86: Vảy Triệu Hồi
Chiếc đuôi cá rơi xuống trước mặt, bỗng nhiên chậm lại, nhẹ nhàng lướt qua má cô, để lại một vệt nước mát lạnh.
Chiếc đuôi cá xanh lam từ từ rút về, Tùy Thất mới nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.
Một bể thủy tinh khổng lồ được gắn vào toàn bộ bức tường, Leya tóc vàng mắt xanh đang đung đưa chiếc đuôi cá xanh biếc xinh đẹp, mỉm cười dịu dàng với cô.
Lâm Hành Trạch đứng cạnh bể thủy tinh, quay lưng về phía Tùy Thất, cánh tay lộ ra phủ đầy lông xám dày.
Các khớp ngón tay to và nhô ra, móng tay sắc nhọn như móng vuốt của sói xám.
Bàn tay như dã thú nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay trắng ngần của Leya.
“Làm em sợ à?” Leya dịu dàng hỏi.
“Cũng tạm.” Tùy Thất vào thẳng chuyện chính, “Em đến để chào tạm biệt.”
Leya im lặng một lát, rồi nói: “Bên ngoài rất nguy hiểm.”
“Không sao.” Cô cười đáp: “Em rất giỏi đối mặt với nguy hiểm.”
“Vậy sao.” Chiếc đuôi cá xanh lam của Leya khẽ vẫy, “Vậy thì đi đi, bọn chị sẽ không ngăn cản.”
Đôi mắt xanh biếc như nước của cô ấy nhìn Tùy Thất: “Nếu thấy không chịu nổi, lúc nào cũng có thể quay lại.”
Lời nói dịu dàng khiến lòng người mềm yếu.
Tùy Thất thành thật đáp: “Vâng, bọn em sẽ.”
“Lúc quay lại, nhớ gõ cửa nhé.” Leya nháy mắt với cô, “Ở chỗ bọn chị, không gõ cửa mà xông vào, đều bị coi là tuyên chiến.”
Cô cũng nháy mắt đáp lại: “Biết rồi, cảm ơn chị.”
Hai người nói lời tạm biệt, đóng cửa rời đi.
Lâm Hành Trạch nắm tay Leya xoay người, để lộ tấm lưng không còn chút thịt, chỉ còn xương trắng hếu.
Anh cầm tuýp thuốc màu xanh trên tay trái, tiếp tục bôi thuốc cho cô.
Mặt Leya áp vào hõm cổ anh: “A Trạch, vô ích thôi, để dành cho Hành Tuyết và Hành Xuyên dùng.”
Lâm Hành Trạch đặt một nụ hôn lên má cô: “Thuốc đủ dùng, em bớt đau một chút cũng tốt.”
Leya cười, không từ chối nữa: “Anh nói xem, bốn người họ có thể sống đến cuối cùng không?”
“Mấy người kia không chắc.” Anh cất lọ thuốc, thổi nhẹ lên lưng Leya, “Cô gái tóc đen ngắn vừa nãy chắc chắn sống được, cô ấy rất lanh lợi.”
“Thật mong được gặp lại.” Leya giơ tay ôm lấy anh.
“Sẽ thôi.” Lâm Hành Trạch siết chặt cô.
Chiếc đuôi cá xanh lam duỗi ra đung đưa, họ cứ thế yên lặng ôm nhau rất lâu.
Bên kia, Tùy Thất vừa bước xuống cầu thang thì bị người chặn đường.
Lâm Hành Tuyết bước đến trước mặt Tùy Thất, đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên.
Đó là động tác đòi đồ.
Tùy Thất: ?
Lâm Hành Tuyết: “Tối qua cô lấy mất một mảnh vảy trắng của tôi.”
Tùy Thất gãi mũi: “Cô không thích vảy của mình sao?”
Mảnh vảy trắng ấy óng ánh sắc màu, trông khá đẹp, cô không muốn trả lại lắm.
“Tôi không phải đòi lại, chỉ dùng một lát thôi.” Lâm Hành Tuyết giải thích.
“Ồ, vậy được.” Tùy Thất lấy vảy từ trong túi ra, “Đây.”
Lâm Hành Tuyết giơ tay khẽ lướt qua mảnh vảy, chiếc vảy trắng lóe lên ánh xanh nhạt.
Cô ấy ngước mắt nhìn Tùy Thất: “Đưa tôi một câu khẩu lệnh.”
“Hả?” Tùy Thất hơi không theo kịp mạch suy nghĩ của cô ấy: “Khẩu lệnh gì? Làm gì?”
Cô ấy khẽ nói: “Thứ cô thích, đọc lên thuận miệng.”
“Ờm…”
Tùy Thất nhìn vẻ mặt hơi thần thần bí bí của cô ấy, nói: “Hành Tuyết Hành Tuyết mau hiển linh?”
Lâm Hành Tuyết gật đầu, lặp lại câu khẩu lệnh đó với mảnh vảy trắng trong tay, ngay cả giọng điệu và âm điệu cũng y hệt không sai.
“Được rồi, trả cô.”
Tùy Thất đưa tay đón lấy, đầu ngón tay vừa chạm vào mảnh vảy, trong đầu vang lên một tiếng thông báo bất ngờ.
«Chúc mừng bạn nhận được vật tư đặc biệt ‘Vảy Triệu Hồi’*1, người sở hữu đọc đúng khẩu lệnh mới có thể sử dụng.»
Một câu ngắn ngủi, khiến cô choáng váng cả ba mươi giây.
Á đù, mảnh vảy bình thường sao bỗng nhiên biến thành vật tư rồi?
Tùy Thất đầy đầu dấu hỏi chấm: Lâm Hành Tuyết làm thế nào được vậy? Cô ấy không phải người bản địa sao? Sao có thể tay không biến ra vật tư chứ?
Nhưng Lâm Hành Tuyết không có ý giải thích cho cô, chỉ cúp mắt nói: “Gặp nguy hiểm thì đọc khẩu lệnh, tôi sẽ đến cứu cô.”
“Đây là quà đáp lễ cho việc cô nấu ăn giúp chúng tôi, đồ ăn đều rất ngon, cảm ơn.”
Nói xong, cô ấy vượt qua Tùy Thất, bước lên cầu thang, mái tóc mềm mại khẽ đung đưa theo động tác.
Phần đuôi tóc đen như mực ấy, không biết từ lúc nào đã đổi màu, nhuốm lên một màu trắng như sương tuyết.
Tùy Thất nhìn bóng lưng cô ấy, hé môi: “Cô nói ghét màu trắng, vậy thích màu gì?”
Lâm Hành Tuyết dừng bước, đáp: “Màu xanh lục, tôi thích màu xanh lục.”
“Được, lần sau gặp, tôi sẽ tặng quà.”
Tùy Thất bỏ mảnh vảy trắng vào túi trong áo khoác, dán sát người, rồi quay người đi về phòng khách.
【Cô bé Lâm Hành Tuyết này tốt thật, người đẹp lòng tốt, tôi thích.】
【Tôi cũng thế, nhan sắc cực phẩm, hợp gu tôi.】
【Game thủ khác bị người bản địa đè ra đánh, chị Pín lại được người bản địa tặng vật tư đặc biệt, mạnh!】
【Người bản địa mà còn tặng được vật tư cơ à, mở mắt rồi, theo chị Pín đúng là thấy được hàng tốt.】
【Đó cũng nhờ chị Pín tay nghề nấu nướng ngon, biết nắm bắt cơ hội.】
【Vẫn là xem chị Pín thoải mái hơn, vừa xem một thằng mất dạy, lén tấn công người bản địa lại bị diệt sạch, xem mà nghẹn tim.】
【May mà chị Pín không lao vào đánh luôn, không thì phút chốc bị đá ra khỏi game.】
【Người bản địa mạnh vậy à?】
【Cậu nhìn dáng vẻ họ như yếu đuối được à?】
【Cái đuôi cá vừa sờ mặt chị Pín ấy, có một game thủ máu đầy, bị cái đuôi cá cùng loại quất một phát ra khỏi game luôn.】
【Kinh thế? Vậy mấy người chị Pín gặp khá thân thiện nhỉ.】
【Đây không phải tinh cầu hoang sao, sao lại có người bản địa?】
【Ai biết, mấy người bản địa trông cũng kỳ quái, không biết nhà phát hành đang làm trò gì.】
【Tiếp tục xem đi, xem rồi sẽ biết.】
Tùy Thất về đến phòng khách, Bảo Bối, Liên Quyết và Giang Trần đều ngồi trên ghế sofa.
Bảo Bối vừa thấy cô đã chạy đến, vòng quanh kiểm tra: “Tốt quá, không bị thương.”
Sắc mặt Giang Trần đã khá hơn nhiều, thấy cô liền hỏi: “Chào tạm biệt xong rồi hả, người văn minh?”
“Ừ.” Tùy Thất đáp trả, “Người tháo dạ.”
Giang Trần chịu thua: “Chuyện cũ đừng nhắc.”
“Mồm miệng anh sao mà khiếm nhã thế?” Cô chân thành đề nghị, “Sau này hay đi xỏ khuyên môi đi, loại khuyên khép hai môi trên dưới vào nhau ấy.”
Giang Trần sửng sốt: “Cô còn mặt mũi nói tôi à? Cô cũng có hơn gì tôi đâu.”
“Được được được.” Tùy Thất xua tay, “Chị giỏi hơn mày, được chưa.”
“Mày!” Giang Trần tức nghẹn, “Tao mà còn nói thêm câu nào với mày nữa, tao là chó!”
Tùy Thất nhún vai, nhìn sang Liên Quyết.
Liên Quyết nhướng mày: “Đi?”
Tùy Thất đáp: “Ừ.”
Cô nắm tay Bảo Bối hỏi: “Lấy dao bào dưới gối chưa?”
“Lấy rồi ạ.”
Tùy Thất giơ ngón cái, nắm tay em bé đi ra ngoài, Liên Quyết theo sau hai người, Giang Trần mặt nặng mày nhẹ đi cuối cùng.
Lâm Hành Trạch cố tình đợi ở hành lang phòng khách, dẫn mấy người ra cửa.
Cánh cửa lớn hình vòm bằng đồng, chạm trổ tinh xảo.
Trước khi mở cửa, Lâm Hành Trạch nói với mấy người: “Các cô cậu thực sự chuẩn bị rời đi rồi chứ?”
Tùy Thất nghiêm túc đáp: “Vâng, xin hãy mở cửa.”
Lâm Hành Trạch nhìn cô như muốn nói lại thôi, rồi mở toang cửa: “Mời.”
Bốn người vừa bước ra ngoài, liền nghe “rầm” một tiếng, cánh cửa sau lưng đóng sầm lại rất nhanh.
Cửa vừa đóng, Giang Trần “bịch” một tiếng ngã lăn ra đất, như bị cánh cửa đập cho ngất xỉu vậy.
Tùy Thất cũng đột ngột khựng lại tại chỗ, mùi hương lạ nồng gấp mấy lần tôm cá tràn vào khoang mũi.
Nồng độ oxy trong không khí cũng cao hơn nhiều, cô chỉ thấy phổi như bị nhồi bông, khó thở vô cùng.
Một cơn đau đầu dữ dội kéo theo cảm giác trời đất quay cuồng, trước khi ngất đi, cô cúi nhìn chiếc mặt nạ thở cân bằng oxy của Bảo Bối.
Trên màn hình nổi, dòng chữ nhỏ màu đỏ chói mắt vô cùng: Nồng độ oxy trong không khí hiện tại là 62,2%!
Leya không lừa cô, bên ngoài đúng là nguy hiểm thật.
Đệch!
