Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
5. Trồng Trọt Tận Thế Vườn Rau Rubik Của Tôi > Chương 21

Chương 21

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Bản tin thời sự đưa tin dự kiến 2 năm nữa nhà nước sẽ thực hiện chính sách miễn phí vé vào cổng, xe buýt du lịch, phí đường bộ... vào các ngày lễ, Tết.

 

Tĩnh gia nói sẽ đi máy bay leo núi Hoa Sơn, còn bố Tĩnh thì bảo sẽ đi tàu hỏa ngắm biển.

 

Tĩnh gia chửi bố Tĩnh còn trẻ mà đã sống như ông già, bố Tĩnh bảo già rồi thì đừng có tìm cảm giác mạnh, ngoan ngoãn đến chỗ an toàn mà chơi.

 

"Bố nhất quyết không đồng ý cho ông đi chỗ nguy hiểm thế đâu."

 

"Tao còn không đồng ý cho mày đi chỗ chán òm ấy đấy! Biển có gì đẹp? Mấy chục năm nhìn chậu nước nhà mình chưa chán à?"

 

Tĩnh ôm mặt xoa trán, chuyện còn chưa xảy ra, mà sắp tận thế rồi càng không thể xảy ra, hai người này cãi nhau làm gì cho mệt, ai không thích đi chỗ nấy thì thôi, có ai cấm đâu?

 

Có một tin tức kể rằng, vợ chồng nọ mơ tưởng trúng 5 triệu tệ, cuối cùng vì 'chia tiền không đều' mà đánh nhau đòi ly hôn, trước đây Tĩnh không tin, giờ thì tin rồi.

 

Có lẽ đây là sự đụng độ giữa các quan niệm, phải phân thắng bại mới thôi.

 

Dù bố Tĩnh kết thúc với cái giá thảm hại là 'bị bố đập, bị vợ đánh', nhưng ông vẫn giữ vững quan điểm của mình: các người trói được thân tôi, nhưng không trói được tâm tôi.

 

Trong xương cốt bố Tĩnh cũng giống Tĩnh gia, đã quyết thì cứng đầu như lừa, nhưng chỉ có mẹ Tĩnh mới trị được bố Tĩnh, bà nội Tĩnh trị được Tĩnh gia, đúng là một vật hàng một vật.

 

Á chà, lại bị phát cơm chó vào mặt.

 

Mấy ngày bà nội Tĩnh và Tĩnh gia ở, tối nào bố Tĩnh và Tĩnh gia cũng diễn một màn tranh luận, dù bố Tĩnh luôn bị đập, nhưng cũng làm ông cụ tức điên lên.

 

Cuối cùng, ngày 21 tháng 11, sau mấy ngày bận rộn chuẩn bị mọi thứ, Tĩnh dẫn bà nội và Tĩnh gia chuyển đến biệt thự, xa rời bố Tĩnh, bắt đầu kế hoạch phát sóng trực tiếp làm đồ ăn ngon.

 

Thực ra mấy ngày nay Tĩnh bận tối mắt tối mũi: vừa phải thu thập nguyên liệu thô lần cuối, vừa phải theo dõi vụ Tôn Ngân Thụy, lại vừa phải đề phòng dì út ngày nào cũng tới ăn chực.

 

Mẹ Tĩnh thất vọng rõ ràng với Tô Mỹ Mỹ, lúc nào cũng đối phó một cách hờ hững. Đời này không có cảnh đại ca cả nhà chết thảm, trong lòng mẹ Tĩnh cũng không có nút thắt nào nữa.

 

Tĩnh không biết Tô Mỹ Mỹ tới có mục đích gì. Vốn dĩ căn nhà hai phòng đã chật, Tô Mỹ Mỹ còn tới ăn chực, hỏi đủ chuyện, e là để dò la tin tức cho Tôn Ngân Thụy thôi?

 

Nhưng cũng có thể có ý đồ khác.

 

Ngày nào Tô Mỹ Mỹ tới cũng khóc lóc kể lể: sau khi chuyển nhượng chiếc BMW nhỏ của mẹ Tĩnh, cô ta chưa lái được ngày nào thì đã bị Trương Trung Dung lấy đi, nhưng vài hôm sau Trương Trung Dung lại lái chiếc Audi của hắn về. Thế chiếc BMW nhỏ đâu? Trương Trung Dung bảo cho bạn mượn vài hôm, Tô Mỹ Mỹ nào có tin.

 

"Chắc chắn là cho con hồ ly tinh nào rồi." Tô Mỹ Mỹ nói thế, nhưng trong lòng vẫn còn chút hy vọng, lại cực kỳ muốn truy ra sự thật, cô ta định thuê thám tử tư điều tra Trương Trung Dung.

 

"Chị ơi, chị ruột của em ơi, em oan lắm! Số tiền em dành dụm mua xe bị thằng khốn đó đem đi tán gái rồi! Chị cứu em với! Chị đi với em bắt quả tang, bắt được thì đánh chết nó!"

 

Mẹ Tĩnh đương nhiên từ chối. Tô Mỹ Mỹ lại cãi nhau với mẹ Tĩnh vì cho rằng bà không quan tâm em gái. Tĩnh và bố Tĩnh thay phiên nhau đỡ lời mẹ Tĩnh, Tô Mỹ Mỹ thảm hại đập cửa bỏ đi, trong lòng càng căm hận nhà Tĩnh: lúc cô ta cần giúp đỡ, người nhà lại không giúp, vậy thì đừng trách cô ta bất nhân bất nghĩa.

 

Lão Tôn nói không sai, cả nhà này đã thay đổi!

 

Tôn Ngân Thụy một đêm bạc đầu, già đi cả tám chín tuổi. Hắn hận những kẻ tung tin đồn, sao không cho hắn một nhát dứt khoát? Sao không tung hết một lần? Để hắn còn có đường chạy chữa.

 

Đám người đó tàn nhẫn, cứ như ỉa từng cục phân gà, từng tí một, đến đoạn quan trọng nhất lại còn: "Muốn biết hậu sự thế nào, hãy nghe hồi sau phân giải!" Làm đám dân ăn dưa cũng ngứa ngáy trong lòng, tối nào cũng xách ghế nhỏ ra ngồi chờ xem nhân vật phản diện này đã làm chuyện xấu gì.

 

Cái đệt mẹ là hắn còn không biết đối phương nắm được bao nhiêu chứng cứ! Mới hôm trước vừa nói chưa từng nợ tiền ai, hôm sau đã bị vả mặt, bằng chứng mua chuộc người khác đập thẳng vào ngực.

 

Hôm qua mới PR là không bán thông tin khách hàng, hôm nay đã bị chính kẻ mua thông tin tát hai cái rồi bán đứng.

 

Công an lập án, bắt đầu điều tra hắn với các tội danh đe dọa, tham ô, tàng trữ súng trái phép. Mỗi ngày có hai cảnh sát 24 giờ theo sau giám sát, sợ hắn mang tiền bỏ trốn.

 

Tôn Ngân Thụy không được chửi người, không được đánh cái thứ khốn nạn kia để xả giận, thậm chí không được chuyển tài sản, chỉ có thể mỉm cười làm tài xế cho hai cảnh sát, tiếp tục đi làm, trước những chỉ trỏ của mọi người chỉ có thể giả vờ không thấy, nếu không thì hai cảnh sát sau lưng sẽ lao ra bất cứ lúc nào...

 

Tôn Ngân Thụy cứ như học sinh chờ công bố điểm thi cuối kỳ, như bệnh nhân chờ kết quả ung thư, nôn nóng bất an. Từng bằng chứng đập xuống, hắn chỉ muốn một nhát dứt khoát, đừng hành hạ hắn nữa!

 

So với hắn, Tĩnh sống quá đỗi đầy đủ.

 

Đầu tiên, cô tiến hành 'đổi trộm ngọc' cho biệt thự pháo đài: trồng sen đã nở hoa trong ao 8 mét vuông, sâu 3 mét, thả cua lông, tôm hùm đất, lươn, cá chạch, cá quả, cá trê, cá mú, hàu, sò điệp, bào ngư... đã trưởng thành.

 

Tĩnh để lại 2 mét khối cá giống, phòng trường hợp bất trắc.

 

Ban đầu Tĩnh còn lo nuôi chung cá quả, cá trê sẽ ăn hết cá khác, nhưng lo lắng hoàn toàn thừa. Từ khi mỗi ngày nhỏ một giọt suối linh khí, lũ cá như được tiêm máu gà, khỏe kinh khủng, ngay cả cá diếc cũng ngày nào cũng đánh nhau với cá vược, đúng là vật cạnh tranh, kẻ mạnh tồn tại.

 

Cá giống con nào con nấy to khỏe, lớn nhanh, trong không gian 20 ngày là thu hoạch một đợt.

 

Trên mảnh đất đã khai hoang bên trái, cô trồng khoai tây, khoai mỡ, hành tây, tỏi, mía, khoai lang đã lớn trong không gian. Đây là quà tặng của ông chủ tiệm hạt giống, chưa đầy một tháng đã chín trong không gian. Đất trống còn lại để Tĩnh gia trồng thêm thứ gì đó.

 

Trong sân trước biệt thự, cô thả 7 con gà, 2 con vịt, 3 con thỏ, 20 con chim cút. Sau mấy ngày sinh sôi, trong không gian thỏ đã phát triển đến hơn 40 con, chim cút hơn 200 con, gà hơn 60 con, vịt hơn 40 con.

 

Lợn nái và dê cái cũng đã mang thai, tạm thời chưa thả. Đợi khi nào muối xong hết rau, Tĩnh sẽ bắt đầu làm khô bò, gà vịt chim cút, thỏ bò lợn dê trong không gian thành thịt bò khô, thỏ xào ớt, vịt quay, gà kho... để dành, chỉ để lại một ít làm giống. Dự trữ một đợt thì giết một đợt, ăn gần hết lại muối một đợt.

 

Nhà kính chuẩn bị trồng hoa quả, để tận thế cũng có thể ăn trái cây tươi bất cứ lúc nào. Đợi trồng xong rau vụ này sẽ trồng hoa quả, sau đó chuyển một ít sang.

 

Nói về rau, cô đã chất đầy không gian vừa mới dọn trống. Đến nay đã thu hoạch ba vụ, Tĩnh dùng thùng nhựa 60 lít đóng gói, chỉ chờ làm dưa muối thì lấy ra ngay.

 

Tĩnh còn mua 4 tấn than có mật độ cao, chịu lửa tốt, tốn 5000 tệ chất đầy cả nhà than hai tầng. Thành phố Ô là một trong những tỉnh than của Tung Của, than vừa rẻ vừa tốt. Ở quê đốt lò sưởi, một mùa đông dùng nửa tấn là đủ. Nghĩ đến tận thế có vài năm rất lạnh, mà nấu ăn cũng phải đốt than, Tĩnh mua hơi nhiều một chút.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích