Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
5. Trồng Trọt Tận Thế Vườn Rau Rubik Của Tôi > Chương 58

Chương 58

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Vương Thất Thất (số 13): "Tôi khuyên mọi người nên đi sớm hơn, ngồi chuyến xe buýt lúc 9 giờ đến siêu thị Ái Gia xếp hàng. Siêu thị lớn trong thành phố từ sáng đã có phe vé xếp hàng, một suất 500 tệ, thành ra nhiều người đến lúc siêu thị đóng cửa vẫn chưa đến lượt."

 

Uông Đại Chiêu số 1: "Vậy mai tôi sẽ đi xếp hàng sớm. Vợ tôi có bầu, thèm ăn rau với trái cây. Ai có mối phe vé thì cho tôi xin số điện thoại, cảm ơn trước!"

 

Vương Thất Thất (số 13): "Giờ chỉ có ở quê mới mua được, nhưng cũng đắt. Tôi cho anh số điện thoại, giá đại khái: táo 500 tệ/cân, nấm 200 tệ/cân, khoai tây 300 tệ/cân, bắp cải 500 tệ/cân, bí đao 400 tệ/cân, bí ngô 500 tệ/cân, cà rốt 600 tệ/cân. Mua sớm đi, chắc còn tăng giá."

 

Uông Đại Chiêu cảm ơn rối rít, rồi lại rao bán xe trong nhóm: chiếc BMW nhỏ của anh giá 5000 tệ.

 

Bị thằng Xe sang chính hãng ở tòa 5 mắng cho một trận: "Cái xe BMW rách của anh đừng có ra đây làm trò cười. Xe Land Rover của tôi giá một vạn còn chẳng ai mua, Maserati hai vạn có ai cần không? Nhưng xe ở nhà máy, anh phải tự tìm xe kéo đến. Đợi Ngày Tối kết thúc thì không còn giá ưu đãi này nữa đâu! Nếu không ai mua, lát tôi hỏi lại lần nữa."

 

Vương Thúy Hoa gửi tin nhắn thoại: "Giờ ai mua xe là người ngu. Xe hết xăng, lái cũng không về nổi nhà."

 

Tĩnh Thù phát hiện ra, bà Vương Thúy Hoa này đúng là người chặn hội thoại. Hễ bà ấy xen vào, câu chuyện coi như kết thúc.

 

"Bà ơi, bắp cải, táo với bí ngô giờ cùng giá, đều lên 500 tệ một cân rồi." Tĩnh Thù nói với bà nội đang nấu bữa tối.

 

"Mau gọi cho dì cả bảo đừng bán táo nữa. Tăng giá thế này chứng tỏ hàng khan hiếm thật rồi."

 

"Vâng. Lúc đó thấy bắp cải 10 tệ còn chê đắt."

 

Bà nội tiếc đến nỗi đập đùi: "Hồi đó bí ngô 20 tệ ta chê đắt không mua, giờ tự nhiên thèm bánh bí ngô quá."

 

Thế là khi Tĩnh Thù ôm đến bốn năm quả bí ngô to, đôi mắt nhỏ của bà nội không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Tĩnh Thù giải thích: "Hai tháng trước cháu đã thu hoạch nhiều rau củ với hạt giống rồi. Bà còn muốn ăn gì nữa không, nói cháu biết."

 

"Ôi, cháu gái ngoan của bà!"

 

...

 

Tĩnh Thù tính toán thời gian: mấy tháng trước, ở quê đã bị trưng thu một đợt vật tư, như táo nhà dì cả. Còn rau củ bán bây giờ phần lớn là người ta thu hoạch vườn nhà lúc tận thế mới bắt đầu, rồi cất vào hầm. Không biết mấy kẻ thấy tiền là sáng mắt ấy, sau này không có rau ăn có hối hận không.

 

Táo, bí ngô, cà rốt... nếu bảo quản lạnh thì để được nửa năm, nhưng đây cũng là lô rau củ đa dạng cuối cùng rồi.

 

Đợt này bán hết, ăn hết, chỉ còn rau củ một loại.

 

Mà những thứ này hoặc là do chính phủ trồng trong phòng nhiệt độ ổn định, tốn một nửa năng lượng; hoặc là dân quê tự dựng nhà kính, giữ ấm, dùng điều hòa hạ nhiệt, tự tay tưới nước sông; hoặc là loại sức sống mãnh liệt mọc lên một ít. Nhưng so với mấy triệu dân, số lượng trồng được gần như không đáng kể.

 

Chừng một tháng nữa, bắp cải 1000 tệ cũng khó mua.

 

Không có ánh nắng, hạn hán, thiếu nước, nhiệt độ cao đã tiêu diệt 90% rau củ. Bốn tháng sau năm tận thế đầu tiên, chỉ còn một ít nấm, hẹ, tỏi, cải cúc, rau bina – những loại không cần nắng, chỉ cần kiểm soát nhiệt độ và giữ ẩm là trồng được.

 

Chính quyền các quận ở thành phố Ô đang nghiên cứu thí nghiệm trong phòng nhiệt độ ổn định để sản xuất hàng loạt các loại rau này. Tiếc là kết quả chưa tốt lắm, chủ yếu vì chi phí quá đắt, sản lượng lại ít.

 

Còn mẹ Tĩnh lần này được bổ nhiệm làm 'Phó Cục trưởng Cục Nghiên cứu và Phát triển Trồng trọt thời Ngày Tối', cùng chức với đồng nghiệp cũ Dư Thái Ny. Hai người chia nhau quản lý công việc nghiên cứu của một trong 13 quận ở thành phố Ô.

 

Nói chung là mẹ Tĩnh nhảy ba cấp thành 'Phó Cục trưởng', còn Dư Thái Ny lên một cấp cũng thành 'Phó Cục trưởng'. Dư Thái Ny vốn hay gây sự không ngờ không những không hạ được Tô Lan Chi mà còn để cô ta ngang hàng mình! Đáng ghét nhất là bắt hai người cạnh tranh!

 

Mẹ Tĩnh nhanh tay bóc vỏ nho, bỏ cả quả vào miệng, vừa ăn vừa bực bội: "Bắt tôi với Dư Thái Ny cùng thi đua, trong một tháng này ai có thành tích tốt hơn thì được chính thức, và sau khi phân định thắng thua giữa 13 quận, sẽ xác định vị trí xây dựng mặt trời nhân tạo của thành phố Ô."

 

Lúc này, ông Tĩnh, bố Tĩnh, cô ba Tĩnh Lai và Ngô Hữu Ái đều ngồi ngay ngắn quanh bàn ăn, chờ cơm.

 

Nghe mẹ Tĩnh nói, ông Tĩnh ngạc nhiên hỏi: "Mặt trời mà cũng làm nhân tạo được hả? Giống như mặt trời thật treo trên trời, phát ra ánh sáng mặt trời ấy hả? Trời ơi, thế thì ghê thật. Vậy nói cách khác, Ngày Tối kết thúc hay không cũng như nhau?"

 

Mẹ Tĩnh bị hỏi đến không biết giải thích thế nào.

 

Kiếp trước ngày nào cũng bị tin tức oanh tạc, Tĩnh Thù lên tiếng: "Ông ơi, không phải như ông nghĩ đâu. Nếu mặt trời là một lò nung nhiệt độ cao, áp suất cao, liên tục phản ứng tổng hợp hạt nhân tạo ra năng lượng ánh sáng, thì mặt trời nhân tạo thực chất là một lò Tokamak siêu dẫn có thể tạo ra phản ứng tổng hợp hạt nhân quy mô lớn. Nó có thể xảy ra phản ứng tổng hợp hạt nhân ở nhiệt độ cao như mặt trời, nhưng không phải treo trên trời, mà là đặt trong nước để tạo phản ứng tổng hợp hạt nhân, từ đó cung cấp năng lượng sạch vô tận cho con người."

 

Mẹ Tĩnh hài lòng gật đầu: "Ừ, đại khái là vậy. Tháng sau chắc sẽ ngừng mọi nguồn năng lượng để ưu tiên cho mặt trời nhân tạo."

 

"Cúp điện, cúp gas, cúp xăng... đều liên quan đến mặt trời nhân tạo hết hả? Mà mặt trời nhân tạo không treo trên trời thì làm sao cung cấp năng lượng?" Ông Tĩnh lại không hiểu.

 

Là một học sinh dốt sống lại một kiếp, cuối cùng Tĩnh Thù cũng có dịp khoe mớ kiến thức ít ỏi: "Năm 2018, mặt trời nhân tạo của Tung Của lần đầu tiên đạt nhiệt độ 100 triệu độ, mỗi giây tiêu tốn ước tính vài triệu tệ, tiêu hao vô số tài nguyên năng lượng. Nhưng vẫn còn cách xa phản ứng tổng hợp hạt nhân có kiểm soát."

 

"Năng lượng sau phản ứng tổng hợp hạt nhân trong nước biển của mặt trời nhân tạo có thể dùng để tạo quang hợp nhân tạo trong nhà, từ đó trồng lương thực. Cũng có thể dùng nước biển giải quyết vấn đề thiếu nước ngọt, và điện phân nước để tạo nhiên liệu cho ô tô."

 

Ông Tĩnh, bố Tĩnh và cô ba đều ra vẻ 'tuy không hiểu nhưng có vẻ ghê lắm'. Tĩnh Thù thở dài, không giải thích nữa.

 

Đến lượt Ngô Hữu Ái, 'hoàng tử phá đám', chỉ vào đồ ăn trên bàn: "Nhà chị, con cá này không hợp sinh vật học. Còn mấy cọng giá này, dù có biến thái cũng không thể mọc thêm mầm được. Không được, em phải gọi điện hỏi giáo sư mới được."

 

Tĩnh Thù đau đầu nhét bánh bí ngô vào miệng Ngô Hữu Ái: "Ăn cơm nhanh lên! Để giáo sư biết em có cá ăn mà ổng không có, em nghĩ hậu quả đi!"

 

"Bí ngô nhà chị cũng không đúng."

 

Tối nay, bản tin thời sự quả nhiên nhắc đến mặt trời nhân tạo và lợi ích sau khi thành công. Vẽ một cái bánh vẽ để mọi người trong thời tận thế này có chút hy vọng, đừng gây chuyện. Đời này, kế hoạch mặt trời nhân tạo vẫn được thực hiện.

 

Mấy hôm nay, tôi khôi phục 2 chương mỗi ngày, lúc 12 giờ và 19 giờ. Còn nợ 4 chương tôi nhớ đấy, đợi có đề cử ứng dụng khách thì trả. Cảm ơn Vũ Thần 58, Yên Vị Nha đã thưởng, muah muah.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích