Chương 39: Kiều Sở Sở: Tôi chỉ kín tiếng trong công việc thôi, chứ không phải chết rồi
Tề Tiểu Giai sững người.
Trong đầu cô ta đã nghĩ ra hàng nghìn cách để đối phó với Kiều Sở Sở, nhưng không ngờ Kiều Sở Sở lại chẳng thèm để tâm.
Đầu óc cô ta xoay chuyển nhanh chóng, ngẩng cằm lên: “Vậy, vậy cô vẽ truyện tranh cũng chưa chắc đã nổi tiếng đâu! Vì cô học kém, chắc chắn cô không vẽ ra tác phẩm hay ho gì đâu!”
Kiều Sở Sở nhíu mày, không khỏi lộ ra vẻ thương hại: “Cô đoán thử xem tôi kiếm được bao nhiêu tiền một tháng?”
Tề Tiểu Giai do dự một lúc, nhỏ giọng dò hỏi: “Một vạn?”
Kiều Sở Sở: “Không, hai mươi vạn.”
Tề Tiểu Giai: “?”
Kiều Sở Sở thêm một câu khiến người ta phát bực: “Hai mươi vạn là mức tối thiểu.”
Những người khác: “?”
Hai mươi vạn là mức tối thiểu sao?!!
Kiều Sở Sở nhìn vẻ mặt tái xanh của Tề Tiểu Giai, châm chọc: “Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn mong ước trở thành một họa sĩ truyện tranh. Những lời châm chọc như của cô tôi nghe nhiều rồi, nhưng tôi chưa bao giờ để tâm, vì tôi biết tôi sinh ra là để theo đuổi ước mơ của mình, và tôi đã thành công.”
Tề Tiểu Giai: “…”
Kiều Sở Sở vỗ vai cô ta với vẻ thương hại: “Bộ phim truyền hình đang hot gần đây được chuyển thể từ truyện tranh của tôi, và bộ truyện tranh đó khi phát hành đã bị mua sạch ngay lập tức. Nói đến đây, cô đoán ra là bộ phim nào rồi đúng không?”
Tề Tiểu Giai mặt mày tái mét, run rẩy lấy điện thoại ra, mở màn hình khóa.
Trước mắt là hình nền truyện tranh tinh xảo của một cô gái tóc vàng và một chàng trai tóc nâu đẹp trai.
Kiều Sở Sở nhìn theo, mỉm cười rạng rỡ: “Đúng vậy, cặp đôi cô dùng làm hình nền đó, là do tôi vẽ đấy.”
Tề Tiểu Giai: “!”
Sao có thể như vậy được?!
Nam nữ chính trong bộ truyện tranh cô thích nhất, họa sĩ mà cô yêu thích nhất!
Lại là Kiều Sở Sở?!
Ánh mắt Kiều Sở Sở sắc bén như kiếm, hỏi Tề Tiểu Giai: “Trên con đường tôi chọn, tôi không dám nói là giỏi nhất, nhưng cũng là một tay chơi có hạng. Còn cô, trên con đường của mình, cô đứng thứ mấy?”
Tề Tiểu Giai như bị sét đánh, cứng đờ nhìn cô không nói nên lời.
Kiều Sở Sở dịu dàng nói: “Tôi và cô cùng tuổi, tôi còn chưa cười nhạo cô kiếm tiền không bằng tôi, vậy mà cô lại đi chê tôi học không bằng cô. Tất nhiên, cô có thể tiếp tục chê tôi, tôi đúng là học dốt, cô đúng là học giỏi, đó là sự thật, nên cô cứ vui vẻ là được.”
Tề Tiểu Giai há miệng, bị nghẹn họng không nói được gì.
Họa sĩ truyện tranh cô thích suốt mấy năm trời lại là Kiều Sở Sở, cô chế giễu Kiều Sở Sở không có bản lĩnh nhưng lại bị phản đòn.
Mà thái độ của Kiều Sở Sở với cô, nói sao nhỉ.
Là một kiểu khinh thường, coi cô như không ra gì.
Cứ như đang nhìn một con chó hoang sủa loạn xạ!
Tất cả lý trí mà Tề Tiểu Giai xây dựng nên sụp đổ, không kìm được bật khóc nức nở, ôm mặt bỏ đi!
Kiều Sở Sở gọi với theo: “Khoan đã.”
Tề Tiểu Giai quay lại nhìn cô với đôi mắt đẫm lệ.
Kiều Sở Sở đút tay vào túi, lạnh lùng nói: “Gọi một chuyến xe tải chở Hạ Tuyết Thuần đi, tiền xe tôi trả.”
Tề Tiểu Giai nhục nhã cắn môi dưới, không nói thêm gì nữa, chạy nhanh đi mất.
Cả đại sảnh lại im phăng phắc.
Kiều Sở Sở quay lại ghế sofa uống một ngụm nước, chợt cảm thấy mọi người xung quanh đều đang nhìn mình.
?
Cô khó hiểu nhìn sang trái phải, chạm phải ánh mắt gần như si mê của Lâm Thanh: “Sở Sở à, khi cô xử lý vấn đề, trông cô thật ngầu, tôi cảm giác mình sắp bị cô làm cho cong mất rồi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Bất Hiếm ôm chó, ngơ ngác nói: “Kiều Sở Sở, tôi chưa bao giờ biết cô có não đấy.”
Kiều Sở Sở: “??”
Bùi Du Xuyên hắng giọng, quay đầu đi với vẻ không quan tâm: “Cứ tưởng cô là một cô gái mềm yếu, không ngờ khi gặp nguy hiểm cô lại cứng rắn thế đấy. Mà cô còn là một cao thủ trong giới truyện tranh, đã xuất bản nữa, sao không nói với bọn tôi?”
Những người anh em khác không khỏi gật đầu.
Kiều Sở Sở: “…”
[Tất nhiên là tôi cứng rắn rồi, vì kiếp trước khi chưa xuyên không, tôi chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi.]
Mọi người: “?”
Nghèo rớt mồng tơi?
[Vì lúc đầu tôi là một đứa trẻ mồ côi không ai nhận nuôi, mặc quần áo do các nhà hảo tâm quyên góp, đi học trên trường được nhà nước tài trợ, còn bị bạn bè bắt nạt. Vì tôi nghèo, tôi xấu, tôi học ngu, tài năng duy nhất là vẽ và thể thao, nhưng lại không có tiền để học vẽ hay học thể thao. Buổi trưa không dám gọi món, một gói dưa muối một đồng cũng phải ăn từng miếng nhỏ. Thú vui duy nhất không mất tiền là trốn trong nhà vệ sinh khóc thầm.]
Kiều Sở Sở nhếch mép cười mỉa mai: [Sốt cũng phải đi làm, ngày lễ Tết cũng phải đi làm, vì nghỉ một ngày bị trừ ba trăm, còn làm vào ngày lễ có thêm tiền tăng ca. Nếu hồi đó có một dì Vương giới thiệu cho tôi công việc lương ba vạn một tháng, dù chủ thuê có tát tôi mấy cái tôi cũng phải nhịn, nói gì đến chuyện cãi nhau.]
Các anh trai càng nghe càng sững sờ, trong lòng như có gì đó bóp nghẹn, vừa chua vừa đau.
Ánh mắt Lâm Thâm cũng ngày càng đau lòng.
Duy chỉ có Kiều Sở Sở là dần trở nên u ám.
[Nhưng con người nghèo khổ đó đã chết rồi, còn bây giờ, tôi phải nắm giữ hạnh phúc hiện tại của mình!]
Kiều Sở Sở nhìn đồng hồ, cảnh giác: [Hôm nay có phải có một cảnh của Bùi Phong Lộng không nhỉ?]
Bùi Phong Lộng vốn đang thẫn thờ, nghe vậy ngạc nhiên nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở suy nghĩ một lúc: [Hình như hôm nay Bùi Phong Lộng đua xe thì gặp nam chính Quý Yến Xuyên, tên ngốc này tâm trạng không tốt, cố tình tìm chuyện với Bùi Phong Lộng, cố tình ép xe anh ấy, khiến anh ấy phải nhập viện, sau đó Quý Yến Xuyên và nhà họ Bùi coi như kết thù.]
Các anh em nhà họ Bùi kinh ngạc.
Lâm Thanh càng sốc hơn.
Quý Yến Xuyên khốn kiếp đó còn mặt mũi nào đi ép xe người khác à?!
Cái tên khốn đó còn chẳng biết cách thở nữa là!
Còn Lâm Thâm thì nhìn chằm chằm Kiều Sở Sở ngẩn người.
Thì ra cảm giác nghe được tiếng lòng, đoán trước được chuyện sắp xảy ra là như thế này.
Đột nhiên, điện thoại của anh và Lâm Thanh rung lên.
Là Bùi Du Xuyên kéo cả hai vào nhóm chat WeChat.
Bùi Du Xuyên: “Chúng ta cứ trao đổi trong nhóm chat này, như vậy sẽ không bị lộ, mà có chuyện gì, kế hoạch tiếp theo của mọi người cũng dễ xử lý.”
Lâm Thâm nhíu mày, không mấy đồng tình: “Tôi không hiểu, tại sao chúng ta không thể nói thẳng với Kiều Sở Sở? Để cô ấy cùng bàn bạc với chúng ta không tốt hơn sao?”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều trợn mắt nhìn anh.
Lâm Thanh là người phản bác đầu tiên: “Anh à, em hiểu anh thích Kiều Sở Sở, muốn nói rõ ngay bây giờ, nhưng anh cũng phải hiểu cho bọn em, bọn em đều là ‘nhân vật phản diện trong tiểu thuyết’, nếu để thế giới này biết chúng ta có thể nhận thức được kết cục của mình, có lẽ chúng ta sẽ bị xóa sổ! Giống như Kiều Sở Sở vậy.”
Lâm Thâm: “? Sở Sở đang bị thế giới xóa sổ à?”
Bùi Bất Hiếm: “Nói đến xóa sổ, hôm nay Kiều Sở Sở đã chết hai lần, cô ấy có mười lần cơ hội tái sinh, bây giờ chỉ còn bảy lần.”
Mọi người: “?”
Cơ hội tái sinh????
Bùi Bất Hiếm: “Vốn định về là nói với mọi người, nhưng về đến nhà là tôi đi nướng bánh dâu tây, rồi bị Hạ Tuyết Thuần kéo vào trò điên rồ, con bé đó cũng điên luôn, nên tôi quên mất chuyện này.”
Cả nhóm chat nổ tung!
Lâm Thanh chỉ trích: “Chuyện quan trọng như vậy sao anh lại quên được chứ!”
Lâm Thâm vắt óc suy nghĩ: “Vậy có nghĩa là Sở Sở đã chết ba lần rồi? Ba lần trước cô ấy chết thế nào? Tại sao mọi người ở bên cạnh bảo vệ cô ấy mà vẫn để cô ấy gặp nguy hiểm vậy?”
Bùi Du Xuyên: “Lâm Thâm, anh dùng thái độ gì để nói chuyện với bọn tôi vậy? Anh làm em gái tôi tổn thương sâu sắc như vậy, bọn tôi còn chưa tính sổ với anh đâu!”
Bùi Triệt: “Tất cả im lặng đi, mấy người làm tôi chói mắt rồi. Để Bùi Bất Hiếm kể rõ rốt cuộc là kiểu tái sinh như thế nào.”
Bùi Bất Hiếm: “? Làm sao tôi biết được, tôi chỉ thấy cô ấy thoát khỏi nguy hiểm, rồi nói là mình dùng mất hai mạng. Tôi không thấy được gì, nhưng tôi có thể khẳng định một điều, chỉ cần có nam chính hoặc nữ chính xuất hiện, Kiều Sở Sở đều có thể chết.”
Những người khác: “?”
Vậy có nghĩa là…
Hôm nay Kiều Sở Sở cũng rất có thể sẽ chết sao?
