Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đọc được suy nghĩ của tôi, các phản diện bị tôi ép hóa đen > Chương 69

Chương 69

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 69 có bản audio.

Chương 70: Là tác giả, chỉ cần đứng từ xa nhìn đứa con gái giấy của mình hạnh phúc là được

 

Vi Sinh Văn Trạm dừng bước, quay đầu nhìn Kiều Sở Sở.

 

Kiều Sở Sở thấy anh quay lại, lòng càng rộn ràng!

 

【A, con trai nhìn mẹ kìa, là mẹ đây, mẹ là mẹ! Là mẹ đã cho con đến với Man Man đó!】

 

Cô lại nhìn quanh: 【Man Man của mẹ đâu rồi, Man Man của mẹ có đi cùng con không?】

 

Vi Sinh Văn Trạm: “…”

 

Con trai gì chứ.

 

Man Man nào?

 

Bên cạnh anh làm gì có Man Man nào?

 

Anh hơi bực bội, quay người bước vào trong tòa nhà, trầm giọng nói: “Đưa tôi hồ sơ của Kiều Sở Sở.”

 

Thư ký đưa hồ sơ, tiện thể nhỏ giọng giải thích: “Tên trên chứng minh thư của Kiều Sở Sở là Kiều Sở, nhưng biết tên thật của cô ấy chẳng có mấy người, mọi người đều gọi cô ấy là Kiều Sở Sở.”

 

“Cô ấy ba tuổi mất cha mẹ đẻ, mười tuổi mất cha mẹ nuôi, hộ khẩu tuy vẫn còn ở nhà họ Kiều, nhưng ai cũng biết cô ấy là Bùi gia bát tiểu thư, sau khi người giám hộ qua đời, cô ấy nương tựa vào các anh trai, sau đó vì nảy sinh tình cảm không bình thường với các anh, hai bên cãi vã, Kiều Sở Sở dọn ra ngoài ở, gần đây mới chuyển về.”

 

Văn Trạm: “? Tình cảm không bình thường?”

 

Thư ký nghiêm túc gật đầu: “Nói đơn giản, cô ấy thích các anh trai, mà không chỉ một, cô ấy muốn có cả bảy người, cứ động một tí là dùng cái chết để ép các anh phải nghe lời, hiện tại đã uống thuốc ngủ ba lần, trúng độc rượu hai lần.”

 

Vi Sinh Văn Trạm: “…”

 

Anh liếc nhìn Kiều Sở Sở đang lén lút đi theo sau.

 

Tưởng là quả đào tiên vô hại, hóa ra là một kẻ biến thái nhỏ.

 

“Đáng tiếc.” Vi Sinh Văn Trạm thở dài, lướt qua hồ sơ của Kiều Sở Sở trên máy tính bảng.

 

Thư ký thắc mắc: “Đáng tiếc gì ạ?”

 

Vi Sinh Văn Trạm: “Cô ta quá ngu ngốc.”

 

Nếu là người do gia tộc anh giáo dục ra, sẽ trực tiếp tạo một cái lồng hoa lệ, nhốt bảy người anh em đó vào trong, mỗi ngày để họ đói, đợi đến khi họ chịu không nổi thì tự tay cho ăn, qua một thời gian chẳng phải sẽ thích mình sao?

 

Huống chi, thích hay không thích thì có gì quan trọng, giữ được người ở lại mới là thật.

 

Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lướt trên màn hình, dừng lại ở phần công việc của Kiều Sở Sở.

 

Đập vào mắt anh là mấy cuốn truyện tranh.

 

Trong đó có một cuốn, nam chính trông… rất quen mắt.

 

Giống như bức chân dung tự họa của anh.

 

Mà trong lòng bức “chân dung tự họa” này còn ôm một người phụ nữ tóc vàng gợi cảm, quyến rũ.

 

… Trông giống một cặp đôi vô cùng lộng lẫy, đậm chất Mary Sue.

 

Anh nhíu mày, nhìn về phía Kiều Sở Sở đang ngồi đối diện.

 

Đây là nơi ăn sáng tự chọn.

 

Kiều Sở Sở lén la lén lút tìm một chỗ tiện nhìn anh, vừa ngắm phong cảnh, vừa nhấp một ngụm sữa đậu nành, rồi lại giả vờ vô tình liếc về phía anh.

 

Cô có vẻ nghĩ mình ngụy trang rất tốt.

 

Thực ra cô trông gian xảo như một con chuột hamster nhỏ đang định vượt ngục, đầy vẻ chột dạ.

 

Đột nhiên anh hiểu ra ý nghĩa của cái từ “con trai”.

 

Vi Sinh Văn Trạm mặt tối sầm, trực tiếp ngồi xuống bàn đối diện Kiều Sở Sở.

 

Hai cái bàn kề sát nhau, chỉ cần Kiều Sở Sở ngẩng đầu là có thể thấy Vi Sinh Văn Trạm.

 

Đồng thời, những động tác nhỏ của Kiều Sở Sở cũng lọt hết vào mắt anh.

 

Kiều Sở Sở vừa uống sữa đậu nành vừa nhìn anh, khóe miệng cong đến tận mang tai!

 

【Nhìn cái mũi này, hàng lông mày này, khuôn mặt này, thân hình này, khí chất này! Giống hệt con trai tôi!!】

 

【Cái vỏ bọc cấm dục tàn nhẫn này, sau lưng lại là kẻ si tình không thể sống thiếu con gái tôi, bề ngoài thì tỏ vẻ không quan tâm, thực chất thì đỏ mắt thề sống thề chết, anh ấy đã đẹp trai thế này rồi, khó mà tưởng tượng con gái tôi xuất hiện trước mặt tôi sẽ xinh đẹp đến mức nào!】

 

【Hu hu hu, thật sự phải cảm ơn dì Triệu đã tặng vé tàu, để tôi có thể nhìn thấy nhân vật giấy của mình sống động ngay trước mắt!】

 

【Muốn chủ động bắt chuyện với anh ấy quá, nhưng thôi vậy.】

 

Kiều Sở Sở cắn môi dưới, nghiêm túc suy nghĩ: 【Tôi là tôi, con trai là con trai, con gái là con gái, chúng tôi là những cá thể độc lập, tôi không thể can thiệp vào cuộc sống của họ, dù sao họ cũng không quen tôi, tôi chỉ là tác giả tạo ra họ thôi.】

 

Vi Sinh Văn Trạm: “…”

 

Nói cũng có lý.

 

Suýt nữa anh đã nghĩ mình là nhân vật truyện tranh do Kiều Sở Sở tạo ra, chứ không phải con người do mẹ sinh ra.

 

Kiều Sở Sở đột nhiên cười một cách dâm đãng.

 

【He he he he, tôi chỉ cần đứng từ xa nhìn anh ấy và con gái tôi hạnh phúc là được, he he he he he…】

 

Vi Sinh Văn Trạm: “?”

 

Lúc này, một cô gái trẻ bước đến bên anh: “Cho hỏi, có thể thêm WeChat không ạ?”

 

Kiều Sở Sở đột nhiên căng thẳng: 【A không, đừng, đừng thêm WeChat trước mặt tôi! Nếu không con trai tôi sẽ không còn trong sạch nữa!!!】

 

Vi Sinh Văn Trạm không chút do dự từ chối: “Xin lỗi.”

 

Cô gái tiếc nuối gật đầu, quay người bỏ đi.

 

Văn Trạm lạnh lùng liếc về phía Kiều Sở Sở.

 

Kiều Sở Sở thở phào nhẹ nhõm: 【May quá, con trai tôi vẫn là con trai tôi.】

 

Vi Sinh Văn Trạm: “…”

 

Anh vốn cũng chẳng định thêm, anh không bao giờ nói chuyện với những người không quan trọng.

 

Kiều Sở Sở lại mặt tái mét đứng dậy, trái tim mong manh như sắp vỡ: 【Tôi nghĩ mình nên đi thôi, lỡ đâu anh chàng đẹp trai này có bạn gái hoặc vợ rồi, mà lại không giống con gái tôi, thì tôi có thể ngất xỉu tại chỗ.】

 

Cô cúi đầu định đi.

 

Đối diện lại vang lên giọng nam quen thuộc đến mức không thể quen hơn: “Vi Sinh tiên sinh?”

 

Kiều Sở Sở ngạc nhiên ngẩng đầu.

 

Quý Yến Xuyên đứng cạnh Vi Sinh Văn Trạm, mỉm cười lịch sự: “Thật trùng hợp, anh cũng đến chơi à?”

 

Vi Sinh Văn Trạm nhìn rõ anh ta, đáy mắt thoáng qua một tia sát ý, khóe môi chậm rãi nhếch lên: “Ừ, Quý tiểu công tử cũng vậy sao?”

 

Quý Yến Xuyên cười sảng khoái: “Gần đây tâm trạng không tốt, nên ra ngoài dạo một chút.”

 

Nói rồi, anh ta tình cờ nhìn về phía Kiều Sở Sở, ánh mắt đột nhiên dừng lại—

 

“Điên nữ?”

 

Vi Sinh Văn Trạm lúc này mới thuận lý thành chương nhìn về phía Kiều Sở Sở.

 

Kiều Sở Sở không thèm để ý đến Quý Yến Xuyên, mà nhìn chằm chằm vào Vi Sinh Văn Trạm: “Ngài… là người của Vi Sinh gia tộc sao?”

 

Quý Yến Xuyên khinh thường hừ một tiếng.

 

Cái con điên này còn chủ động bắt chuyện với người Vi Sinh gia tộc à?

 

Không biết Vi Sinh gia tộc nổi tiếng là cay nghiệt, kiêu ngạo, không thèm để ý đến người khác sao?

 

Cứ chờ ăn bơ vậy.

 

Nhưng ngay giây tiếp theo, Vi Sinh Văn Trạm đứng dậy, đưa tay về phía Kiều Sở Sở: “Phải, tôi là đại ca của Vi Sinh gia, Vi Sinh Văn Trạm.”

 

Quý Yến Xuyên: “?”

 

Kiều Sở Sở: “!”

 

Cô như bị sét đánh ngang tai, ngã thẳng ra sau!

 

Văn Trạm mắt nhanh tay lẹ, một tay đỡ cô vào lòng: “Không sao chứ?”

 

Kiều Sở Sở mặt như tro tàn dựa vào cánh tay anh, lắc đầu: “Không sao, tôi chỉ nghĩ đến chuyện buồn thôi.”

 

【Đau! Quá đau!】

 

【Tôi cứ tưởng là duyên phận ông trời ban cho, để con trai tôi đi ngang qua thế giới của tôi, kết quả cái người giống hệt con trai tôi này, lại chính là cái tên xui xẻo, bị tức chết tươi! Vi! Sinh! Văn! Trạm!】

 

Vi Sinh Văn Trạm: “???”

 

Kiều Sở Sở đau lòng, nắm lấy tay anh: “Đã làm điện tâm đồ chưa?”

 

Vi Sinh Văn Trạm: “?”

 

Kiều Sở Sở mặt đầy đau buồn: “Đã làm siêu âm tim chưa? Chụp động mạch vành chưa? Chụp CT não chưa?”

 

Vi Sinh Văn Trạm mặt bắt đầu tái xanh, cố kìm nén ý muốn buông tay: “Chưa.”

 

Kiều Sở Sở giữ chặt cánh tay anh: “Đi làm một cái đi.”

 

Cô mang theo sự quan tâm của một người mẹ hiền: “Đừng có chuyện gì mà chịu không nổi, xuất huyết não với bệnh tim cùng phát, bị tức chết tươi đấy.”

 

Vi Sinh Văn Trạm nhếch khóe miệng, cắn răng mỉm cười: “Tôi đang tức đây, nhưng có tức chết hay không thì còn phải xem.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi