Chương 77: Bùi Du Xuyên: Sao tôi lại có một đứa em gái vừa lanh lợi vừa não cá vàng thế này?
Kiều Sở Sở: “…”
Cô rất không thích người nhà họ Kiều.
Bởi vì người nhà họ Kiều không thích mẹ cô.
Khi mẹ và bố kết hôn, là do bố lấy trộm sổ hộ khẩu, hai người mới cưới được nhau.
Hơn nữa sau khi kết hôn, bố nhanh chóng chuyển sổ hộ khẩu đi, thoát khỏi sự khống chế của nhà họ Kiều.
Lý do bà nội không thích mẹ rất đơn giản.
Bởi vì mẹ tràn đầy sức sống và tự lập, là một họa sĩ nổi tiếng, đồng thời bà ấy nóng tính, tính cách vừa ngang ngược vừa bốc lửa, như quả anh đào nổ trong trò Plants vs. Zombies.
Bà nội cố gắng đàn áp mẹ, nói mẹ không cha không mẹ, không phải là người có thể làm dâu nhà giàu. Mẹ không những đáp trả bà nội đến nghẹn lời, mà còn đá bố ngay tại chỗ.
Nhưng bố là một người yêu mù quáng, ngày nào cũng khổ sở cầu xin mẹ, cuối cùng cũng lay động được trái tim mẹ, nhanh chóng kết hôn và sinh ra cô.
Sau khi bố mẹ qua đời vì tai nạn xe, bà nội đau buồn đến tuyệt vọng, muốn đào mộ mẹ cô lên, nói rằng mẹ cô khắc chết bố.
Lúc đó cô vừa xuyên đến, nghe thấy câu này thì máu nóng bốc lên đầu, nhảy lên cắn vào tay bà cụ một miếng thịt!
Khoảnh khắc cô nhảy lên tấn công, cũng vừa lúc lọt vào mắt mẹ Bùi và các anh trai.
Đó là khởi đầu câu chuyện cuộc đời cô ở đây. Cô tuy mang họ Kiều, nhưng người nhà họ Kiều cũng trở thành kẻ thù cả đời cô.
Cô có bà nội có ông nội, không thể công khai giao cho mẹ Bùi nhận nuôi được.
Vì vậy cô được nhà họ Bùi nhận nuôi trên danh nghĩa. Để phòng ngừa hối hận, mẹ Bùi cũng không phải tay vừa, từng bước thâu tóm công ty nhà họ Kiều, trở thành cổ đông lớn nhất, nắm quyền nói chuyện, lúc nào cũng dùng tiền bạc và làm ăn để uy hiếp người nhà họ Kiều.
Mẹ Bùi từng cảnh cáo rõ ràng bọn họ: “Bất kể Kiều Sở Sở nghèo hay giàu, cũng không được phép đánh chủ ý lên người con bé nữa.”
Hiện tại, cổ đông nắm giữ cổ phần lớn nhất của công ty nhà họ Kiều là Bùi Uyên, người thứ hai là Bùi Triệt.
Anh cả và anh hai kế thừa sự nghiệp của mẹ Bùi, ngầm uy hiếp người nhà họ Kiều, nhưng điều đó không ngăn được người nhà họ Kiều luôn muốn bắt chuyện với cô.
Đặc biệt là Kiều Duyệt.
Kiều Duyệt bằng tuổi cô, nhưng sinh sau cô vài tháng, nên là em gái cô.
Nó từ nhỏ đã ghen tị với cô, ghen tị vì cô ở nhà họ Bùi, có một đám anh trai đẹp trai vây quanh, ghen tị vì cô giàu có hơn nó, sống cuộc sống công chúa được cưng chiều.
Kiều Duyệt thậm chí từng nói một câu lúc còn ngây thơ: “Sao bố mẹ nó không chết đi, nếu bố mẹ tôi chết, tôi đã có thể đứng ở vị trí của nó rồi!”
Nói xong câu đó, Kiều Duyệt lập tức bị bố mẹ nó đánh cho một trận, còn bị mẹ Bùi mỉa mai cay độc: “Cưng à, đừng nói bố mẹ mày chết, dù cả nhà mày chết hết, tao cũng không thèm nhận mày đâu.”
Mẹ Bùi đắc ý cười với Kiều Duyệt: “Nhà tao mà bố mẹ Kiều Sở Sở còn sống, con bé chính là con dâu tương lai của tao, bảy đứa con trai của tao muốn chọn ai thì chọn, chọn bao nhiêu cũng được, thế nào cũng không đến lượt mày.”
Từ đó về sau, Kiều Duyệt hận cô và mẹ Bùi.
Thậm chí cô còn cảm thấy nó có chút bệnh hoạn.
Bởi vì Kiều Duyệt từ nhỏ đến lớn đều đang bắt chước cô.
Kiều Duyệt lớn lên rất xinh đẹp, xương cốt hoàn mỹ, mày mắt phóng khoáng, nếu đi theo hướng quyến rũ gợi cảm thì tuyệt đối có thể đè bẹp cô.
Thế mà nó cứ nhất quyết theo đuổi vẻ đẹp trẻ con, còn không biết điểm dừng, tiêm thuốc đến mức mặt như cái bánh bao, bây giờ ngay cả màu tóc cũng phải giống cô.
Kiều Sở Sở nhìn mà thấy đau mắt.
Cô từng khuyên Kiều Duyệt phát huy lợi thế giai nhân của mình, nhưng Kiều Duyệt lại cho rằng cô nói vậy là vì lo bị cướp mất anh trai, gặp ai cũng nói Kiều Sở Sở có cảm giác nguy cơ, không chịu nổi người khác giống mình.
Vì vậy cô không bao giờ khuyên nữa.
Kiều Sở Sở không vui: “Cô cũng đến chơi à?”
Kiều Duyệt cười tươi: “Ừ, tôi đến cùng bố mẹ, ở tầng ba, còn cô?”
Tầng càng cao, phòng càng đắt.
Kiều Sở Sở: “Tôi ở tầng thượng.”
Kiều Duyệt giật mình, nụ cười giả tạo trên mặt cũng không giữ nổi: “Tôi nghe nói cô quyến rũ thất bại, bị anh trai đuổi đi, không ngờ bây giờ cô lại có thể về ở tầng thượng?”
Kiều Sở Sở cười lạnh: “Kiều Duyệt, tôi nói lại lần nữa, tiền tôi tự kiếm được cũng đủ để tôi ở tầng thượng.”
Chỉ là khác biệt giữa thu nhập của cô và các anh là, cô thu nhập 20 vạn một tháng, còn anh trai cô, bất kỳ ai trong số họ, chỉ cần chớp mắt một cái là có thể kiếm được nhiều hơn hai mươi vạn.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cô kém, cô tự biết chăm sóc bản thân mình.
Kiều Duyệt khẽ cười, rõ ràng không tin: “Cô nói là thì là vậy đi, dù sao cô muốn sao thì được sao, các anh trai đều mua cho cô, ngay cả học vị ưu tú của cô cũng là mua, ở phòng tổng thống thì có gì phải giấu giếm?”
Kiều Sở Sở nghẹn lời: “Cô cứ nhắc mãi chuyện học vị của tôi, chẳng qua là vì ngày xưa thấy tôi vào đại học đó, cô cũng muốn vào, kết quả là điểm không đủ, bố cô lại không có nhiều tiền để quyên góp xây tòa nhà, nên mỗi lần gặp tôi đều lôi chuyện đó ra nói mãi. Cô đổi cách nói khác đi, tôi thuộc làu rồi.”
Nụ cười của Kiều Duyệt biến mất ngay lập tức, nghiến răng chửi: “Cái đồ…”
“Ồ ~ còn biết chửi tiếng Hàn cơ đấy! ~” Kiều Sở Sở hai tay đút túi, chế giễu: “Đúng là người tiêm thuốc nhiều ở Hàn Quốc, chửi người cũng khác, cô còn nhớ cách chửi người ở Tung Của không?”
Cô tiến lên một bước: “Mặt cô bây giờ dày đến mức dùng kim châm cả đêm cũng không thủng.”
Kiều Duyệt: “?!”
Kiều Sở Sở bực bội quay đầu đi: “Ở đây không có người đàn ông cô muốn, chỉ có chị Kiều thấy cô là muốn nói vài câu chọc tức thôi, nên tránh xa tôi ra, không thì tôi nhổ hết lông mi cô vừa gắn ra nhét vào tai cô đấy.”
Kiều Duyệt tức đến đỏ bừng mặt, nghẹn lời: “Cô, cô chờ đó, tôi sẽ quay lại tìm cô!!!”
Nó giẫm giày cao gót “lộp cộp” bỏ đi.
Kiều Sở Sở nghẹn lời.
Đúng là phiền, vốn định nhân lúc không có tình tiết chính gì ra ngoài thư giãn một chút, không ngờ lại gặp người nhà họ Kiều.
Cô bực bội quay người, đụng phải ánh mắt gian xảo của Bùi Du Xuyên.
Anh ta hé cửa ra một khe nhỏ, cười như một chú chó Husky đang vẫy đuôi: “Được đấy Kiều Sở Sở, mấy năm không gặp, tài ăn nói của em không hề giảm, mà còn có phần tăng tiến, anh cố ý không ra ngoài quấy rầy, để em phát huy, xem ra phát huy cũng khá ổn định.”
Anh ta đi đến bên cô, vui mừng véo má cô, xoa qua xoa lại, ngay cả giọng nói trầm thấp cũng có chút nũng nịu: “Anh Bùi Du Xuyên sao lại có đứa em gái lanh lợi thế này chứ, anh ba thật sự tự hào về em!”
Mặt Kiều Sở Sở bị kéo biến dạng, nói không rõ ràng: “Tối nay Vi Sinh Văn Trạm có một buổi khiêu vũ, anh ấy mời em tham dự, em đồng ý rồi.”
Nụ cười trên mặt Bùi Du Xuyên lập tức biến mất, tiếng gầm giận dữ ập xuống đầu cô: “Em bị não cá vàng à!!!”
Kiều Sở Sở nghẹn lời, cầm điện thoại lên: “Không còn cách nào, anh ấy đã nói như vậy.”
Bùi Du Xuyên giật lấy, lật từ đầu đến cuối lịch sử trò chuyện của hai người.
Càng lật tay càng run!
Tên khốn này, từng câu nói đều được tính toán kỹ lưỡng!
Anh ta cười dữ tợn: “Được, anh cũng đi.”
Kiều Sở Sở: “? Anh đi làm gì?”
“Không phải hắn có thể nhún nhường mượn một điệu nhảy sao?” Bùi Du Xuyên nhét điện thoại vào tay cô: “Anh sẽ kéo em nhảy đến khi buổi khiêu vũ kết thúc, anh sẽ khiến hắn nhìn đến mỏi mắt cũng vô dụng, để hắn từ bỏ, biết rằng em là của anh!!”
Kiều Sở Sở mặt đầy dấu hỏi: “?????? Anh nói gì cơ?”
Bùi Du Xuyên kéo cô, lảo đảo đi ra ngoài: “Mới có tí thời gian mà đã có kẻ chen ngang, em không được mặc cái váy chó chết hắn mua, anh mua cho em! Mua một đống ném chết hắn!”
