Chương 90: Nếu muốn có cuộc sống như vậy, trừ khi Kiều Sở Sở chết
Trong bầu không khí tĩnh lặng đến chết chóc, ánh mắt bà Trương nhìn Kiều Sở Sở chất chứa vô vàn tầng ý.
Mấy lần muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói.
Dường như có sự kính nể lẫn chán ghét quấn vào nhau, tóm lại trông vô cùng phức tạp.
Kiều Sở Sở mặt mày tái mét: [……Mình vẫn nên mau chóng rời đi thì hơn, cái thế giới này mình một giây cũng không ở nổi.]
Cô cố lấy hết can đảm đứng dậy: “Đi thôi, tôi ngồi đây cũng mỏi rồi, về nghỉ thôi.”
Bùi Uyên và Bùi Triệt đồng loạt đứng dậy, đi theo hai bên trái phải Kiều Sở Sở.
Bùi Bất Hiếm ôm máy tính như một cái đuôi.
Bà Trương đợi Kiều Sở Sở khuất khỏi tầm mắt mới lên tiếng: “Cái con nhỏ này, bảy người đàn ông, nó có hai tay cũng chẳng đủ mà nắm, ít nhất phải bảy tay mới đủ dùng.”
“Đâu có.” Hạ Tuyết Thuần khó chịu nhìn bóng lưng Kiều Sở Sở: “Đó là bảy người anh trai của cô ấy.”
Bà Trương như nghe thấy tiếng sấm giữa trời quang: “Cái gì?! Vậy sao lại nói là bảy người chồng?”
Hạ Tuyết Thuần sụ cả mặt: “Bọn họ đang nghiêm túc nói xàm, cố tình chọc bà tức giận đấy, sao có thể bảy người cùng cam lòng ở bên một người phụ nữ chứ? Kiều Sở Sở có phải tiên nữ đâu.”
Bà Trương dần hiểu ra, cười khinh khỉnh: “Ha, giới trẻ bây giờ đúng là…”
Bà Trương còn nói gì đó, nhưng Hạ Tuyết Thuần hoàn toàn không nghe thấy.
Cô đang chăm chú nhìn bóng lưng Kiều Sở Sở và ba người kia.
Bùi Uyên mặc bộ đồ bệnh nhân màu xanh nhạt đứng bên trái Kiều Sở Sở, Bùi Triệt mặc áo blouse trắng đứng bên phải, cả hai thong dong bước đi, kẹp cô gái nhỏ nhắn Kiều Sở Sở ở giữa.
Trông như hai vệ sĩ tuấn tú đang bảo vệ em gái mình, khiến người qua đường không nhịn được mà dừng ánh mắt lại trên người họ.
Bùi Bất Hiếm bước nhanh vài bước, chen vào chỗ Bùi Triệt, nhất quyết đứng cạnh Kiều Sở Sở.
Bùi Triệt lạnh lùng liếc em trai một cái, rồi ánh mắt lại dừng trên người Kiều Sở Sở một lúc mới rời đi.
Khung cảnh vô cùng ấm áp và hài hòa.
Đặc biệt là khi cô biết rằng cái bệnh viện lớn này là của nhà họ Bùi, và thu nhập một tháng của Kiều Sở Sở có thể lên tới hơn 20 vạn tệ, khung cảnh ấy lại càng mang đến cảm giác hạnh phúc khi ba người họ chẳng biết đến sự vất vả của cuộc sống, không phải lo lắng cơm áo gạo tiền, chỉ phiền lòng vì chuyện tình cảm.
Hạ Tuyết Thuần cảm thấy cay đắng dâng trào trong lòng, giọng nói trầm xuống: “Bà Trương, cháu đi làm đây.”
Bà Trương thắc mắc: “Sao mặt mày đột nhiên khó coi thế, có phải Kiều Sở Sở làm mày không vui không?”
“Không có.” Cô xoa xoa mồ hôi trong lòng bàn tay, tự lẩm bẩm: “Cháu chỉ hơi buồn thôi.”
Sau khi anh Giai Hạo mất, cô đã có một giấc mơ rất chân thực.
Mơ thấy Kiều Sở Sở chết, cô đứng bên cạnh bảy người anh em nhà họ Bùi, an ủi trái tim sụp đổ của họ, được họ nâng niu trong lòng bàn tay, giống như Kiều Sở Sở vậy.
Và trong mơ, Bùi Bất Hiếm, người anh thứ bảy nhà họ Bùi, nghẹn ngào nói với cô: “Cô và em gái tôi đều có sự bền bỉ không chịu thua, mỗi lần nhìn thấy cô, tôi đều nghĩ đến con bé.”
Giấc mơ quá chân thực.
Cô tỉnh dậy hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn, nghĩ đến những khung cảnh ấm áp trong mơ lại không nhịn được mà mỉm cười.
Nhưng những chuyện trong mơ là không thể xảy ra.
Bởi vì Kiều Sở Sở không thể chết.
Hạ Tuyết Thuần nhìn bóng lưng Kiều Sở Sở, buồn bã nghĩ lại ý nghĩ đó một lần nữa.
Nếu cô muốn có được cuộc sống như vậy.
Trừ khi Kiều Sở Sở chết.
-
Kiều Sở Sở phải vất vả lắm mới thoát khỏi ba người anh trai.
Để thoát thân, cô đã dùng đủ mọi cách, nói rất nhiều lời, cuối cùng khi cô sắp nói đến sứt môi mỏi lưỡi thì——
Bùi Uyên đến giờ truyền nước.
Bùi Triệt có thuộc hạ đến báo cáo công việc.
Bùi Bất Hiếm đột nhiên có cảm hứng, nên ở lại phòng bệnh của Bùi Uyên để viết chữ.
Mặc dù lý do ba người này buông tha cô chẳng liên quan gì đến cô, cô vẫn vui.
Bởi vì cốt truyện chính của Hạ Tuyết Thuần vẫn chưa bắt đầu mà.
Kiều Sở Sở vội vàng đi đến điểm xuất phát của cốt truyện Hạ Tuyết Thuần.
Bùi Bất Hiếm lén la lén lút cầm điện thoại đi theo phía sau.
Anh đã sớm nhìn ra Kiều Sở Sở có chuyện, nên tiện thể kiếm cái cớ cảm hứng để cho Kiều Sở Sở có sân khấu tự do phát huy.
Bùi Bất Hiếm nhắn trong nhóm: “@Bùi Uyên @Bùi Triệt Tôi đang theo dõi Kiều Sở Sở đây.”
Lâm Thanh: “? Lại có cốt truyện à?”
Lâm Thâm: “Kiều Sở Sở về rồi à? Sao không nói với tôi một tiếng?”
Bùi Phong Lộng: “Hay là mở video đi, để mọi người đều nghe được tiếng lòng của cô ấy.”
Bùi Bất Hiếm không nói lời nào, lập tức mở cuộc gọi video nhóm, đeo tai nghe vào, trông như một đặc vụ.
Những người rảnh rỗi lần lượt tham gia.
Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Thanh xuất hiện trên màn hình đầu tiên: “Tiếng lòng của Kiều Sở Sở có thể truyền qua video không? Nếu không thì tôi đi ngay đây.”
Lâm Thâm nhíu chặt mày.
Bùi Uyên dựa vào tủ đầu giường, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào màn hình.
Bùi Bất Hiếm hướng camera về phía Kiều Sở Sở: “Đợi một chút chúng ta nghe sẽ biết.”
Kiều Sở Sở hoàn toàn không hay biết, vừa đi vừa tính toán——
[Trong cốt truyện gốc, vì Hạ Tuyết Thuần là người giúp việc tạm thời của nhà chúng tôi, cô ấy đã gặp bảy người anh trai của tôi, mấy ngày nay cô ấy xin nghỉ vài ngày để thay mẹ đi làm, còn các anh trai tôi thì khá kín đáo trong chuyện tình cảm, mặc dù gặp cô ấy là yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng không có biểu hiện gì nhiều, nên mỗi người có một câu chuyện nhỏ riêng với Hạ Tuyết Thuần mới là cách để họ vun đắp tình cảm.]
[Lúc này Hạ Tuyết Thuần hẳn là đã có chút tình cảm qua lại với anh cả Bùi Uyên của tôi, coi như vừa trải qua câu chuyện nhỏ của anh cả.]
Lâm Thanh kinh ngạc: “Chết tiệt, tiếng lòng vang lên rõ ràng trong đầu tôi luôn, đúng là kỳ lạ thật, mọi người đều nghe thấy rồi chứ?”
Những người trong video đều gật đầu.
Lâm Thanh không nhịn được bật cười: “Anh Bùi Uyên, lúc này trong nguyên tác anh đã có tình cảm qua lại với Hạ Tuyết Thuần rồi, vậy bây giờ anh nghe được tin này có cảm giác gì?”
Bùi Uyên liếc cô một cái: “Cảm thấy buồn nôn.”
Lâm Thanh cười lớn.
Kiều Sở Sở đi phía trước, nghiêm túc suy nghĩ: [Anh cả Bùi Uyên sau khi tiếp xúc với Hạ Tuyết Thuần trong bệnh viện dần nảy sinh thêm nhiều hảo cảm, nhận được mấy món đồ thủ công do chính tay Hạ Tuyết Thuần làm.]
[Bây giờ Bùi Uyên chưa nhận được đồ thủ công, hảo cảm với Hạ Tuyết Thuần chắc là chưa đạt, rõ ràng câu chuyện nhỏ vẫn chưa được mở, tạm coi là an toàn.]
[Nhưng chuyện vẫn phải tiếp tục, tiếp theo chắc là câu chuyện nhỏ của Bùi Triệt.]
Lâm Thâm tò mò: “Sao Bùi Triệt không tham gia cuộc gọi video?”
Bùi Bất Hiếm nói: “Anh hai có việc, anh ấy đi ký văn kiện rồi, không rảnh để video, chắc một lúc nữa sẽ đến.”
Kiều Sở Sở hoàn toàn không hay biết, vẫn đang suy nghĩ phía trước: [Vì Hạ Tuyết Thuần là lao công, cô ấy gặp Bùi Triệt khi đang quét dọn cầu thang, xảy ra xích mích với một chị lao công khác, không cẩn thận ngã xuống cầu thang.]
[Đúng lúc chỗ hai người cãi nhau lại gần văn phòng của Bùi Triệt, nên anh hai nghe thấy động tĩnh liền tiến lên giúp Hạ Tuyết Thuần, rồi đưa cô ấy về văn phòng của mình, quỳ một gối bôi thuốc cho mắt cá chân của cô ấy, lại không đóng cửa, bị Bùi Uyên chạy tới nhìn thấy, hai người đàn ông bắt đầu so đo ghen tuông.]
Lâm Thanh nhịn cười nhìn Bùi Uyên: “Anh Bùi Uyên giỏi thật đấy, nhìn thì có vẻ dịu dàng, hóa ra trong lòng ghen tị dữ dội, thấy Bùi Triệt quỳ một gối bôi thuốc cho Hạ Tuyết Thuần là không vui rồi phải không~”
Bùi Uyên: “……”
Bùi Phong Lộng khẽ cười, ngồi trên ghế xoay một cách lười biếng: “Anh cả đúng là ghen tị dữ thật.”
Bùi Uyên: “……”
Lâm Thâm không nghĩ vậy: “Tôi lại thấy bảy anh em các người đều ghen tị dữ lắm, tôi nhớ hồi Kiều Sở Sở học mẫu giáo bị một thằng bé khác hôn một cái, về kể với các người, kết quả các người tức đến mức cả đêm không ngủ, hôm sau dọa cho thằng bé đó khóc thét lên.”
Bùi Phong Lộng: “……”
Bùi Uyên: “……”
Bùi Bất Hiếm: “……”
Lâm Thanh: “Anh, anh không có đầu óc đó thì đừng có nói thật ra, dễ bị đá khỏi nhóm lắm, khuyên anh nên im miệng.”
Lâm Thâm: “?”
