Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ta Là Nữ Phụ Phản Diện Tận Thế, Cướp Hết Vận Mệnh Nhân Vật Chính Bằng Cách Giả Điên > Chương 100

Chương 100

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 100: Chuyện xưa của Lục Tẫn

 

Lúc cậu và ông nội tới, trùng hợp gặp cảnh cô bé kia đang bị đánh.

 

Cô bé lấm lem bùn đất, không rõ mặt mũi, nhưng đôi mắt lại sáng đến lạ, chiếc váy dạ hội trên người đã không còn nhìn rõ màu sắc, dính chặt vào thân, trông thảm hại vô cùng.

 

Mẹ cô bé đang cầm một cành cây, cánh tay trắng nõn như ngó sen của cô bị nắm chặt, bắp chân lộ ra ngoài đầy vết bầm tím.

 

Anh trai cô bé quỳ dưới đất, ôm chặt chân mẹ, khóc lóc thảm thiết, ngăn bà đánh em gái, không ngừng nói những lời cầu xin. Cảnh tượng thật nực cười.

 

Cậu chưa từng thấy gia đình nào hoang đường đến vậy: làm chủ nhân thì không đủ đĩnh đạc, làm trưởng tử thì không đủ chín chắn, làm con gái thì chẳng ra dáng con gái.

 

Thấy hai ông cháu đột nhiên tới chơi, bà chủ nhà có chút bất ngờ, vội buông tay đang nắm cô bé, đẩy đứa con trai đang ôm chân mình cầu xin ra.

 

Bà cúi xuống cảnh cáo cô bé: “Con mà còn ra bờ sông nữa, coi chừng mẹ lột da con.”

 

Anh trai cô bé nghe vậy, liền ôm chặt em gái: “Mẹ muốn lột da thì lột da con đi.”

 

Bà chủ nhà nghẹn lời, trừng mắt nhìn con trai: “Hai đứa bay, đứa nào cũng không thoát.”

 

“Hu hu hu…” Anh trai cô bé nghe thế càng khóc to hơn.

 

Còn cô bé thì mở to đôi mắt long lanh, tò mò nhìn cậu.

 

Lúc ấy cậu vẫn còn thầm cảm thán, bà chủ nhà này thật giống mụ mẹ kế độc ác trong phim truyền hình.

 

Thực ra cậu biết, nước rất nguy hiểm, bà ấy cũng chỉ sợ con mình gặp chuyện.

 

Sau khi cảnh cáo con xong, bà chủ nhà đổi một bộ mặt khác, trên môi nở nụ cười tươi tắn, cử chỉ cũng hào phóng đúng mực: “Chú Lục cười chê rồi, chú đến tìm ông nhà cháu phải không?”

 

Ông nội gật đầu, nhẹ nhàng đẩy cậu: “Tiểu Tẫn, đi chơi với anh chị đi, ông có chuyện muốn nói với ông Vân.”

 

Lục Tẫn nhìn cô bé lấm lem và cậu bé vẫn còn quỳ dưới đất nước mắt nước mũi, ai thèm chơi với họ chứ, cậu đã là người lớn rồi.

 

Ý nghĩ vừa dứt, trên chiếc áo sơ mi trắng tinh của cậu đã in hằn một dấu tay bẩn thỉu.

 

Tiểu Lục Tẫn: “!!!”

 

Cô bé nắm vạt áo cậu, ngây thơ vô số tội: “Anh ơi, anh đẹp trai quá!”

 

Cậu nhìn vạt áo dơ bẩn, trong lòng dâng lên một nỗi chán ghét, liền đẩy cô bé ra.

 

Cô bé bị đẩy ngã bất ngờ, nhưng không khóc, ngược lại còn mở to đôi mắt trong veo nhìn cậu, khóe miệng cười tươi.

 

Cậu lại bị anh trai cô bé xô mạnh, suýt đâm vào bàn trà bên cạnh. Tiểu Vân Mặc Xuyên quát: “Mày có quyền gì bắt nạt em tao?”

 

Nói xong, tiểu Vân Mặc Xuyên liền đấm đá túi bụi vào cậu, trả thù việc cậu đẩy em gái mình.

 

Có lẽ vì mấy ngày nay uất ức, cậu cũng nổi cáu, vung nắm đấm đánh nhau với anh trai cô bé.

 

Không biết từ lúc nào, cuộc chiến biến thành hỗn chiến ba bên, cô bé lấm lem kia cũng nhảy vào. Cậu bị hai người họ đè dưới đất, chiếc áo sơ mi trắng toàn là bùn đất.

 

“Điên rồi, chúng mày đều điên hết rồi.”

 

Cô bé ngồi chễm chệ trên người cậu, một cái tát không chút khách khí vào mông cậu, miệng còn lẩm bẩm: “Ai bảo mày bắt nạt tao, bắt nạt anh tao, đáng đánh!”

 

Cậu cảm thấy một nỗi nhục nhã chưa từng có, chỗ bị đánh vừa đau vừa nóng, mặt cũng ửng hồng vì xấu hổ và tức giận.

 

Tiếng ồn của họ thu hút tất cả mọi người. Cậu tưởng rằng bộ dạng thảm hại của mình sẽ khiến ông nội làm chủ cho cậu, ai ngờ ông nội đứng đằng xa, cười to hơn bất kỳ ai trong nhà họ Vân.

 

Lúc ấy cậu dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ mới hơn mười tuổi, hèn mọn khóc thành tiếng, và từ đó ghi hận hai tên bá vương nhà họ Vân.

 

Sau khi về, cậu vứt chiếc áo sơ mi dơ bẩn ấy, cầm bút, học theo trong phim hoạt hình vẽ vòng tròn nguyền rủa họ.

 

Cái chốn phá này, cậu thực sự không muốn ở lại nữa.

 

Cho đến một ngày, cô bé kia leo lên lầu hai của cậu, gõ mạnh vào cửa kính. Cậu đang làm bài tập, giật mình ngồi bật dậy.

 

Cô bé ngũ quan tinh xảo, trông rất đáng yêu, mái tóc màu hạt dẻ nhạt tết thành hai bím tết đung đưa trước ngực, mặc một chiếc váy in hình dâu tây, như một con búp bê vậy.

 

“Anh Lục, ra chơi không?”

 

Lục Tẫn kéo cửa sổ ra, thấy cô bé đang đứng trên bậc thang, phía dưới còn có anh trai cô bé và mấy cô bé, cậu bé lạ mặt.

 

Cô bé đã sạch sẽ, đáng yêu hơn, nhưng vẫn khiến cậu rất ghét.

 

“Không đi, đừng có quấy rầy tôi.” Tiểu Lục Tẫn hung dữ cảnh cáo.

 

Cô bé mặc kệ lời cảnh cáo của cậu, trèo qua cửa sổ chui vào, giật lấy tập bài tập, ném sang một bên.

 

“Chơi đại bàng bắt gà con, thiếu một con đại bàng, anh làm đại bàng đi, anh tôi làm gà mẹ.”

 

Lục Tẫn: “... Tôi có đồng ý đâu.”

 

Lời còn chưa dứt, cậu đã bị cô bé nắm tay kéo chạy ra khỏi phòng. Rõ ràng nhỏ hơn cậu mấy tuổi, sao khỏe thế không biết.

 

Cô bé cười hì hì kéo Lục Tẫn, băng qua lầu hai, thấy ông Lục đang đọc báo ở giữa phòng khách, giọng ngọt ngào vang lên:

 

“Ông Lục ơi, cháu dẫn anh Lục đi chơi nhé.”

 

Ông Lục ngước nhìn cô bé, đặt tờ báo xuống: “Tiểu Vân Khương, lần sau không được trèo cửa sổ nữa, nguy hiểm lắm.”

 

Cô bé liên tục gật đầu: “Dạ, ông Lục, lần sau cháu đi cửa chính, ông nhớ mở cửa cho cháu nhé.”

 

Lục Tẫn nhìn ông nội mình, chết tiệt, lại bị bán đứng rồi.

 

Ông Lục lắc đầu, nhìn Vân Khương, cười bất lực: “Đúng là một đứa trẻ thông minh lanh lợi.”

 

Tiểu Tẫn, nó đúng là quá trầm tính, chơi nhiều với bạn đồng trang lứa sẽ giúp nó cởi mở hơn.

 

Nhìn mấy cậu bé cô bé trên bãi cỏ ngoài kia, tiểu Lục Tẫn có chút ngại ngùng, đây là lần đầu tiên cậu chơi với bạn cùng lứa.

 

Dù sao cũng chỉ là trẻ con, nhanh chóng chúng hòa nhập với nhau. Từ ngày đó, cuộc sống của cậu thay đổi hoàn toàn.

 

Lên núi trèo cây bắt tổ chim, xuống sông mò cua bắt cá, bị mắng bị phạt cũng có phần cậu. Hai bá vương nhà họ Vân, biến thành ba bá vương.

 

Đó là quãng thời gian vui vẻ nhất của cậu.

 

Tiếc thay, tốt đẹp chẳng kéo dài.

 

Biệt thự bên cạnh hai nhà có động tĩnh, nghe nói là nhà đó từ nước ngoài trở về.

 

Từ đó về sau, Vân Khương dồn hết tâm tư vào nhà họ Cố.

 

Kỳ lạ hơn là, Vân Khương vốn hoạt bát nghịch ngợm như bị rút mất hồn, trở nên trầm tĩnh, không còn tinh nghịch nữa. Mọi người nói cô lớn rồi, biết điều rồi.

 

Một hôm cậu đi tìm Vân Khương, thấy cô đang bưng một đĩa bánh ngọt bên cạnh chiếc xích đu, trên đó có một cậu bé. Cậu bé hất đổ đĩa bánh trong tay cô, cậu vội vàng chạy tới…

 

Nghĩ đến đây, Lục Tẫn hít một hơi thật sâu, gắng gượng kéo mình ra khỏi dòng suy nghĩ, ánh mắt lại phủ một tầng băng giá.

 

Vân Khương nhìn Lục Tẫn với đôi mắt phượng hơi khép, khí chất đột nhiên thay đổi, khó chịu bĩu môi. Giả vờ cao lãnh, ai chẳng biết!

 

Vân Khương khẽ hừ một tiếng, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Lục Tẫn nhìn gương mặt dịu dàng của Vân Khương, bây giờ thực sự không nhìn thấu cô nổi.

 

“Dừng, dừng, dừng!” Vân Khương nhìn thấy một chiếc xe tải đổ nghiêng bên đường, thùng xe sau chất đầy đồ đạc lộn xộn, vội kêu xe dừng lại.

 

Tiết Chiến nhanh chóng đạp phanh, hỏi: “Đại ca, sao thế?”

 

“Có đồ tốt.”

 

Vân Khương đẩy cửa xe, chém một con zombie đang chạy tới, nhìn đống vật tư vương vãi dưới đất, toàn là thực phẩm và đồ dùng hàng ngày, trông như hàng mới nhập của siêu thị nào đó.

 

Vân Khương vội nhặt hết đồ vào không gian, lòng hí hửng. Hôm nay vận may tốt thật, không chỉ có một trăm điểm tích phân mà còn nhặt được một đống vật tư.

 

Cô lại ra ghế lái xem thử, không có ai. Tài xế hoặc là chạy thoát, hoặc là đã biến thành zombie.

 

Đúng là lời to cho cô rồi.

 

Lục Tẫn ngồi trong xe nhìn cô nhặt hết vật tư vào không gian, không khỏi xuýt xoa. Rốt cuộc không gian của cô lớn đến mức nào?

 

Bình thường, người mới thức tỉnh dị năng không gian cũng chỉ được một hai mét vuông, riêng đống vật tư của chiếc xe tải này đã hơn chục mét vuông rồi.

 

“Vân Khương, cô làm gì thế?” Một giọng nói gấp gáp vang lên sau lưng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn