Chương 30: Đại ca, lũ tạp nham này cứ để em
Chương 30: Đại ca, lũ tạp nham này cứ để em
Bây giờ thiếu tinh hạch, cũng thiếu vật tư.
Vân Khương thoát khỏi hệ thống thương thành, nhìn vào bức tường trắng trước mặt, lùi lại một bước, lấy bản đồ ra.
Đối với Tiết Chiến, Vân Khương chỉ dừng lại có một giây, anh ta hoàn toàn không phát hiện ra Vân Khương có gì bất thường.
Nhìn thấy thứ đột nhiên xuất hiện trong tay cô, anh ta tò mò lại gần.
Vừa nhìn đã thấy đó là bản đồ của Hải Thị, mà còn là bản đồ phân bố rất chi tiết.
Anh ta vô cùng kinh ngạc.
Cố Chi Bắc cũng có bản đồ, nhưng không chi tiết đến vậy.
Vì thế, dưới sự dẫn dắt của Cố Chi Bắc, họ đã đi không ít đường vòng.
Không ngờ Vân Khương giấu tài, lại có thứ tốt như thế này.
Có bản đồ này, ra khỏi Hải Thị không còn là mơ.
Nghĩ đến cách đối xử của Vân Khương trong đội.
Đặt mình vào hoàn cảnh của cô, nếu anh ta là Vân Khương, chắc cũng sẽ không lấy ra cho bọn họ hưởng lợi.
Quả nhiên theo Vân Khương có thịt ăn, theo Cố Chi Bắc đến nước canh cũng không có.
Hơn nữa Vân Khương còn tặng cho anh ta một vũ khí oách xà lách.
Người hào phóng như vậy anh ta mới gặp lần đầu.
Đặc biệt là trong thời mạt thế, vật tư khan hiếm, người phòng người này.
Từ nay về sau, Vân Khương chính là đại ca ruột của anh ta.
Có lợi, làm đàn em của ai chẳng phải đàn em!
Một tháng trước, anh ta từ huyện nhỏ quê lên Hải Thị tìm việc.
Thành phố lớn, lương cao.
Vất vả lắm mới tìm được một công việc trâu bò: lương 8k/tháng, không bao ăn, không bao ở, sáng 8 tối 9, nghỉ 1 ngày/tuần.
Làm việc quần quật, thức đêm suốt hơn nửa tháng viết bài. Không ngờ, mạt thế ập đến.
Nghĩ đến công sức nửa tháng làm không công cho lão chủ tư bản bóc lột, không nhận được đồng lương nào, anh ta ấm ức muốn chết.
Đặc biệt là mạt thế đến, tiền thành vô dụng.
326 tệ 8 hào 3 xu trong thẻ ngân hàng còn chưa tiêu, anh ta thực sự muốn khóc.
Cảm giác đó, ai hiểu không!
Người chết rồi, tiền chưa tiêu hết.
Người chưa chết, tiền không tiêu được.
Anh ta thực sự tiếc, nếu biết trước ngày tận thế, nhất định sẽ tiêu xài hoang phí một lần, tuyệt đối không để lại cho ngân hàng một xu nào.
Còn anh ta là hôm trước tình cờ lập đội với Cố Chi Bắc, lúc đó Kiều Thanh Uyển và Vân Khương bị zombie cắn, chính anh ta tốt bụng dẫn họ chạy khỏi tòa văn phòng.
Sau đó biết họ cũng muốn đến Xuyên Thị, nên thuận lý thành chương gia nhập.
Hai ngày nay, anh ta thấy trong đội đủ kiểu chèn ép Vân Khương, y hệt như cảnh bắt nạt học đường trong phim truyền hình.
Anh ta là người mới, không hiểu Vân Khương là người thế nào, càng không rõ mối quan hệ rắc rối của họ, nghĩ rằng đó là ân oán giữa họ, không gây chuyện, không sợ phiền là được.
Nhưng họ thực sự quá đáng, cả đám bắt nạt một cô gái.
Sau đó còn biết, Cố Chi Bắc lại là vị hôn phu của Vân Khương, còn Kiều Thanh Uyển thì có quan hệ mờ ám với Cố Chi Bắc...
Anh ta thấy nhóm người này tam quan lệch lạc, không phân biệt đúng sai, trong đầu toàn là bã đậu.
Sau đó càng chứng thực câu nói này.
Vân Khương tốt mà, hoàn toàn không giống những gì họ nói.
Anh ta nghĩ nếu ở lâu với đám đó, đầu óc sẽ hỏng mất.
Vân Khương xác định lại lộ trình, rẽ khỏi con hẻm cụt.
Tiết Chiến đi sau Vân Khương khoảng hai mét, tay cầm thanh Vô Danh Kiếm, hăm hở muốn thử.
Chỗ này hẻo lánh, zombie quá ít.
Suốt dọc đường họ mới gặp năm con, bây giờ còn chẳng thấy con nào, không đủ giết.
Con đường lớn vắng tanh, không một bóng người, chỉ có tiếng bước chân của họ vọng lại.
Không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc.
Trên đầu thỉnh thoảng vang lên tiếng quạ kêu 'quạ quạ' chói tai, nghe rất khó chịu.
Trong thành zombie nhiều, thịt thối cũng nhiều, nơi đây đã trở thành bữa tiệc mạt thế của lũ quạ.
Không chỉ vậy, chuột ven đường cũng nhiều hơn.
Chỉ cần nhìn kỹ, sẽ thấy những con chuột ăn thịt thối có mắt đỏ như máu, răng to và sắc hơn trước, khi cọ vào nhau phát ra tiếng 'ken két', âm u quái dị.
Ở những chỗ có cây xanh, thỉnh thoảng cũng phát ra tiếng động nhỏ.
Một số thực vật bị nhiễm biến dị sẽ sớm nhân lên gấp bội, có ý thức độc lập như zombie, và có tinh hạch biến dị.
Trên không còn có lá rụng tiêu điều, bay lả tả xuống, tô thêm chút bi thương và lãng mạn của mùa thu.
...
Vân Khương và Tiết Chiến sánh vai đi trên con đường dài này.
Càng đi về phía trước, những tòa nhà hai bên đường càng đổ nát, cửa sổ có cái đã vỡ, cửa có cái hé mở.
Hai người vừa đi vừa cảnh giác quan sát môi trường xung quanh.
Họ đến một góc rẽ, vừa quẹo đã thấy một đám zombie.
Máu trên người lũ zombie còn màu đỏ sẫm, rõ ràng chưa biến dị lâu.
Mắt chúng trống rỗng vô hồn, nhưng khóe miệng đầy máu, cảm nhận được hơi người sống đến gần, chúng quay phắt đầu nhìn về phía Vân Khương và Tiết Chiến, miệng gầm rú trầm thấp.
Còn ở trung tâm nơi chúng vây quanh, có một con chó lớn - Golden Retriever, lúc này nó đang rên ư ử, cơ thể hơi co giật, rõ ràng là đau đớn vô cùng.
Bụng con Golden đã bị chúng moi rỗng, một con zombie còn đang ngậm nửa đoạn ruột.
Tiết Chiến cau mày: "Lũ zombie này đúng là chẳng kén chọn gì."
Vân Khương mặt không cảm xúc nhìn Tiết Chiến một cái.
Sau khi virus zombie chiếm lấy não bộ, chúng chỉ còn lại khát máu và bạo lực, đối với chúng chỉ có một chấp niệm duy nhất, đó là lấp đầy bụng.
Trong thế giới của zombie, con người chẳng qua chỉ là thức ăn của chúng.
Dù là đàn ông, đàn bà, người già hay trẻ nhỏ.
Chúng không phân biệt con người và các sinh vật khác.
Bất cứ thứ gì có thể thỏa mãn cơn đói của chúng, đều sẽ bị chúng không chút do dự ăn sạch, nuốt chửng.
[Long Ngao Thiên, trong đám này có zombie cấp một không?] Vân Khương hỏi.
Sau vụ trong phòng chứa đồ, cô biết Long Ngao Thiên còn có một công dụng, đó là nhìn ra cấp bậc của zombie.
Đỡ phải mò từng con một, hơi tốn tay, lại mất thời gian.
Long Ngao Thiên từ trong người Vân Khương bay ra, vẫy hai cánh nhỏ, lơ lửng giữa không trung, cuối cùng đáp gọn lên vai Vân Khương.
Cơ thể nó bây giờ vẫn ở trạng thái hư vô, không có trọng lượng, Vân Khương cũng không thấy khó chịu.
[Ký chủ, lũ zombie này không có tinh hạch.]
Tinh hạch hình thành cần thời gian tích lũy, mấy con này nhìn là thành viên mới gia nhập.
Không có, cô cũng không thấy bất ngờ.
Ngửi thấy mùi người sống nồng nặc, lũ zombie bỏ con Golden hấp hối chạy về phía họ.
Đói... đói quá...
Ăn hết... ăn hết tất cả...
Muốn đến siêu thị kia, họ phải đi qua con đường này, dù có rời khỏi Hải Thị cũng phải đi qua khu phố cũ này.
Ở đây, họ phải dũng cảm tiến lên.
Tiết Chiến tay cầm Vô Danh Kiếm, hăm hở muốn thử, anh ta nói nhanh: "Đại ca, lũ tạp nham này cứ để em lo."
