Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ta Là Nữ Phụ Phản Diện Tận Thế, Cướp Hết Vận Mệnh Nhân Vật Chính Bằng Cách Giả Điên > Chương 77

Chương 77

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 77: Khu Mô Phỏng Sinh Thái – Rừng Nguyên Sinh (Năm)

 

“Vâng, lão đại.”

 

Vân Khương nhìn cột nước bay thẳng tới, khẽ hừ một tiếng, vung tay đánh tan cột nước. Nước rơi xuống đất, biến thành những mảnh băng vụn.

 

“Tiết Chiến, cậu chỉ có một mình, không ngăn được bọn tôi đâu. Nể tình cậu từng là đồng đội, tránh ra đi, bọn tôi cũng không muốn làm hại cậu.” Cố Chi Bắc nhìn Tiết Chiến đang chắn trước mặt hắn và Trần Kinh, lên tiếng.

 

Tiết Chiến: “… Bệnh à? Coi thường ai đây?”

 

Máu chiến trong người hắn bắt đầu sôi sục.

 

Mấy hôm nay hắn hấp thu không ít tinh hạch, hắn muốn xem thử, một mình chọi lại một dị năng giả hệ thủy và một dị năng giả hệ sức mạnh, ai thắng ai thua.

 

“Đã vậy thì đừng trách bọn tôi không khách khí.” Trần Kinh lạnh lùng nói.

 

Hắn vốn cũng chẳng định nương tay. Giết Tiết Chiến cũng như bẻ gãy cánh tay của Vân Khương, hắn muốn xem một mình cô ta đối phó thế nào với hai người bọn hắn.

 

Cái tên Tiết Chiến này đi theo Vân Khương, một cục xấu xa, cũng học hư rồi, mất hết liêm sỉ, cho thể diện lại không biết nhận.

 

“Chán, ai cần các người khách khí? Làm ơn xài hết công suất đi được không?”

 

Cái giọng thằng Trần Kinh nói chuyện cứ như bố đời, tưởng nói chuyện với hắn là ban ơn cho bọn họ ấy. Trước đây mình mù mắt mờ tâm, giờ thì lòng hiểu rõ như gương.

 

Vân Khương phải tay lên trán. Tiết Chiến này cũng lầy quá thể, nhìn mặt Cố Chi Bắc và Trần Kinh tức xanh lè kìa.

 

Cố Chi Bắc dù sao cũng là nam chính, không cần mặt mũi à?

 

“Đường lên trời không đi, cửa địa ngục lại xông vào. Tiết Chiến, theo cái thứ điên như Vân Khương, mày có kết cục tốt đẹp gì.” Dứt lời, Trần Kinh lao thẳng vào Tiết Chiến.

 

“Hừ, theo lão đại còn hơn theo đám các người, sống chết không phân biệt.”

 

Tiết Chiến cứng rắn chịu một đòn mạnh của Trần Kinh, chấn động khiến cánh tay hắn tê dại, lùi liền mấy bước.

 

Hắn vung vung cánh tay: “Không hổ là hệ sức mạnh, cũng có chút tài, nhưng không nhiều.”

 

Trần Kinh suýt bị phát ngôn của Tiết Chiến chọc tức cười. Bọn hắn sống chết không phân biệt? Có nhầm không vậy?

 

Mà đòn vừa rồi hắn đã dùng đến tám chín phần lực.

 

Trần Kinh: “!!! Mồm cứng.”

 

Dị năng hệ thủy của Cố Chi Bắc như một cái roi nước quất về phía Tiết Chiến.

 

Hứa Tiểu Nặc thấy họ đánh nhau, rụt cổ lại. Thà nhân lúc Vân Khương chưa rảnh lo đến mình mà chạy trốn, chứ để cô ta kịp phản ứng, liệu có tha cho mình không?

 

Cô ta mấy lần nhắm vào Vân Khương, ở chợ lớn còn vạch mặt cô ta, thế nào cũng chỉ có đường chết.

 

Nghĩ vậy, cô ta vội đứng dậy, chạy đến bên ba lô đồ mà Cố Chi Bắc thu thập. Vừa định cầm lên thì bị một bàn tay trắng nõn giữ lại.

 

“Tiểu Nặc, cô định làm gì?”

 

Hứa Tiểu Nặc giật mình, ngước lên nhìn Kiều Thanh Uyển: “Chị Thanh Uyển, chị để em đi đi, Vân Khương sẽ không tha cho em đâu.”

 

“Em đắc tội Vân Khương đều là vì chị mà! Cô ta giết Sa Sa, nhất định cũng sẽ giết em.”

 

Hứa Tiểu Nặc vừa sợ vừa bực. Rõ ràng mọi chuyện đều do Kiều Thanh Uyển gây ra, thế mà Vân Khương chỉ nhắm vào mình và Chu Sa.

 

Vân Khương: Cô nghĩ tôi không muốn động vào ả à?

 

Kiều Thanh Uyển mặt vô cảm: “Tiểu Nặc, tôi không biết cô đang nói gì.”

 

“Nhưng cô không được lấy đồ đi. Đây là mọi người vất vả thu thập, phần của cô đã bị cây trường xuân biến dị cướp mất rồi.”

 

Thấy Kiều Thanh Uyển nhất quyết không cho mình lấy, Hứa Tiểu Nặc cũng nổi máu. Cô ta mạnh tay đẩy ngã Kiều Thanh Uyển.

 

“Kiều Thanh Uyển, cô cũng không có lương tâm gì cả. Nếu không phải tại cô, tôi cũng không đến nông nỗi này. Đồ này, đáng lẽ phải có phần tôi.”

 

Kiều Thanh Uyển ngã xuống đất, đám cỏ dại thô ráp cứa vào làn da mỏng manh của cô, để lại một vệt đỏ tươi.

 

Ánh mắt Kiều Thanh Uyển trầm xuống, nhìn Hứa Tiểu Nặc vác lên lưng mấy túi đồ to nhỏ, chuẩn bị chạy trốn.

 

“Tiểu Nặc, đừng trách tôi. Trách thì trách cô quá tham.”

 

Hứa Tiểu Nặc cứng đờ người, động tác trên tay cũng dừng lại. Cô ta nhìn Kiều Thanh Uyển chậm rãi đứng dậy, trong mắt toàn là băng sương, hoàn toàn khác với người chị Thanh Uyển dịu dàng, thanh nhã ngày nào.

 

Cô ta không cử động được nữa rồi. Kiều Thanh Uyển đã làm gì cô ta?

 

Nhìn Kiều Thanh Uyển tới gần, cô ta điên cuồng lắc đầu, muốn thét chói tai nhưng không phát ra nổi một âm tiết nào.

 

“Đi giết Vân Khương đi, phát huy nốt giá trị cuối cùng của cô.” Kiều Thanh Uyển đến bên cạnh Hứa Tiểu Nặc, nhỏ giọng dụ hoặc bên tai cô ta.

 

Lời Kiều Thanh Uyển vừa dứt, đôi mắt Hứa Tiểu Nặc bỗng mất tiêu cự, trở nên trống rỗng vô hồn, như một con rối bị người ta điều khiển.

 

Vân Khương, nếm thử sự lợi hại của tinh thần khống chế của ta đi.

 

Kiều Thanh Uyển nhét vào tay Hứa Tiểu Nặc một con dao găm, khóe miệng mang theo một tia điên cuồng.

 

Đồng tử Hứa Tiểu Nặc tan rã, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Giết Vân Khương, báo thù cho Sa Sa, giết Vân Khương, báo thù.”

 

“Đi đi, đi báo thù đi.” Kiều Thanh Uyển khẽ cười một tiếng, lùi lại nửa bước.

 

Tinh thần khống chế tiêu hao rất nhiều dị năng, thêm vào đó cô vừa chữa trị cho Cố Chi Bắc và Trần Kinh, điều khiển Hứa Tiểu Nặc đã là cực hạn của cô.

 

Hứa Tiểu Nặc giơ cao dao găm, lao nhanh về phía Vân Khương.

 

“Vân Khương, chết đi.”

 

【Ký chủ, cẩn thận.】Long Ngạo Thiên nhắc nhở.

 

Vân Khương đang quấn lấy dây leo, nghe động liền quay đầu, mũi dao sáng loáng đã ở ngay trước mắt.

 

Vân Khương vội giơ Du Long kiếm lên, đỡ đòn tấn công của Hứa Tiểu Nặc. Dao găm va chạm với Du Long kiếm, phát ra âm thanh chói tai.

 

Hứa Tiểu Nặc mặt tái nhợt, mắt vô hồn, trên đầu còn quấn một sợi tơ hồng, trông cực kỳ quái dị.

 

Cái quái gì thế này?

 

Không phải lần đầu thấy, lần trước ở chợ lớn cô cũng thấy trên người Hứa Tiểu Nặc, còn tưởng là đầu chỉ.

 

Lần này khoảng cách gần thế, cô có thể nhìn rõ thứ này không phải đầu chỉ. Chúng còn bay múa tứ tung trong không trung, như những xúc tu, kinh tởm chết đi được.

 

Trong đó có một sợi tơ dài nối liền với Kiều Thanh Uyển ở đầu kia.

 

【Đệt, Long Ngạo Thiên, cái quái gì nữa đây?】Vân Khương vừa chống đỡ dây leo, vừa đối phó Hứa Tiểu Nặc, vừa phải truy hỏi Long Ngạo Thiên trong lòng.

【Là dị năng tinh thần khống chế. Không ngờ ký chủ cướp được không gian trữ đồ, cái thiên đạo chết tiệt lại để nữ chính thức tỉnh dị năng tinh thần khống chế siêu khan hiếm này.】

 

Long Ngạo Thiên cũng bực không chịu được, cú này đúng là hạ đẳng.

 

Vân Khương lập tức ngộ ra. Dị năng tinh thần khống chế là dùng sợi tơ tinh thần để khống chế người khác, sai khiến họ làm việc cho mình.

 

【Đúng vậy, ký chủ thật thông minh.】

 

【Nếu tôi cắt đứt sợi tơ kết nối tinh thần này, người bị khống chế có thoát khỏi sự điều khiển không?】

 

【Đúng.】

 

Nghe vậy, khóe miệng Vân Khương hơi nhếch lên: “Hứa Tiểu Nặc, cô phải cố lên đấy!”

 

Vô số dây leo khổng lồ tràn ngập trời đất, cuộn về phía Vân Khương, phong tỏa hoàn toàn không gian xung quanh cô, nhốt cô vào trong một quả cầu.

 

Ngay khoảnh khắc đó, sợi tơ tinh thần mà Kiều Thanh Uyển gắn lên người Hứa Tiểu Nặc bị một luồng sức mạnh mạnh mẽ bỗng nhiên kéo đứt, lập tức mất liên lạc.

 

Kiều Thanh Uyển cúi đầu nhìn hai tay mình, thở dài: Mình vẫn còn quá yếu.

 

Chiếc lồng dây leo hình cầu bị Vân Khương phong ấn, nổ tung, từng mảnh băng vụn rơi xuống đất.

 

Ngay sau đó, Hứa Tiểu Nặc bị Vân Khương đạp bay ra ngoài, nặng nề rơi xuống đất, miệng phun máu tươi, người đầy thương tích.

 

【Ký chủ thông minh quá! Để chúng cắn xé lẫn nhau.】Long Ngạo Thiên không nhịn được giơ ngón cái với ký chủ.

 

【Tôi không thể động vào nam nữ chính, nhưng những người không có lớp bảo vệ thì có thể.】

 

Cái thiên đạo chết tiệt, cô vừa chạm vào bọn họ là toàn thân nảy gai, còn người khác thì có thể ‘dán dính’ với họ, phiền chết đi được.

 

Nhưng để nữ phụ Hứa Tiểu Nặc đi giết nữ chính Kiều Thanh Uyển, cô chẳng hề ôm hy vọng gì mấy.

 

Chỉ là muốn thưởng thức một màn kịch hay, xem chúng cắn xé lẫn nhau thôi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn