Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ác Nữ Thuần "Cún" Ký - Vân Ỷ > Chương 35

Chương 35

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 35: Giết người đoạt mạng

 

Nhịn cả buổi chiều nhìn Vân Ỷ không ngừng gây chuyện, cuối cùng Lâm Vãn Âm cũng không kìm được nữa.

 

Cô ta chẳng buồn giữ phong thái khuê tú nữa, đứng phắt dậy, tức giận nói: “Vân Ỷ, cô náo loạn đủ chưa! Đây là phủ Bá tước, không phải cái sân khấu ngoài đường cho cô làm trò!”

 

Vân Ỷ ngước mắt nhìn cô ta, thần sắc bình thản: “Lâm tiểu thư nói thế là ý gì?”

 

Lâm Vãn Âm cười lạnh: “Chưa nói đến cái bánh trà này có mốc hay không, dù là trà ngon nhất, cao lắm cũng chỉ đáng giá vài chục lượng bạc. Ai lại bỏ ra hai trăm lượng vàng mua một cái bánh trà rách? Cô nghĩ mọi người ở đây đều là ngốc sao?”

 

“Hơn nữa, ai mà chẳng biết bây giờ cô là thân phận gì, hoàn cảnh ra sao? Đừng nói hai trăm lượng vàng, đến hai chục lượng bạc cô cũng không móc ra nổi đúng không? Ở đây mồm loa mép giải hô giá bừa, định coi tất cả chúng tôi thành khỉ để xỏ mũi dắt à?”

 

Nói xong, cô ta lại quay sang chủ vị là Tô Nghiễn Chi, hít một hơi thật sâu.

 

“Tô công tử, hôm nay ngài tổ chức buổi đấu giá này là việc nghĩa cứu tế dân chúng, thế mà Vân Ỷ này trước thì lấy tranh rách ra chắp vá, sau lại ở đây hô giá bừa bãi làm loạn trật tự.”

 

“Theo tôi thấy, ngài nên sai người mời cô ta ra ngoài, đừng để làm bẩn việc thiện này!”

 

Nghe vậy, Tô Nghiễn Chi lộ vẻ khó xử.

 

Tuy rằng vị Vân tiểu thư này hành sự đúng là không theo khuôn phép, nhưng đã là khách thì cứ đến, cô ta đã bước vào phủ Bá tước, hắn không có lý gì giữa đám đông mà đuổi người ra ngoài.

 

Huống hồ, bức tranh Vân Ỷ quyên góp tuy có vẻ sơ sài, nhưng lại bán được giá cao một trăm tám mươi lượng vàng, chỉ một món này đã bằng hơn chục món đồ người khác quyên, quả thực đã góp phần cứu tế dân chúng.

 

Lúc này nếu hắn đuổi người, há chẳng phải trở thành kẻ bội tín phụ nghĩa sao?

 

Hoắc Kiêu vốn tưởng Vân Ỷ đã đổi ý, bởi hắn đã nói trước đó, để nàng thích gì cứ tùy ý hô giá, có hắn lo chống lưng, nên nàng mới mở miệng hô cái giá đó.

 

Nhưng chưa kịp lên tiếng, đã thấy Vân Ỷ thẳng thừng nhìn Lâm Vãn Âm, thần thái lười nhác nhưng từng chữ rõ ràng:

 

“Thứ nhất, ai nói với cô đây là bánh trà rách?”

 

Lâm Vãn Âm nghẹn lời: “Chẳng lẽ cô còn muốn nói nó là bánh vàng?”

 

Vân Ỷ khẽ bật cười khẩy: “Bánh vàng? Cái bánh trà này còn quý hơn vàng nhiều.”

 

Nàng ngước mắt nhìn đám đông đang ngẩn người: “Bánh trà này dùng tuyết đính nha từ Tuyệt cảnh Kiềm Trung, cây trà cổ thụ trăm năm vốn mọc trên vách núi cheo leo quanh năm mây mù bao phủ, bây giờ đã tuyệt tích rồi.”

 

“Mỗi năm trước tiết Cốc vũ ba ngày, người hái trà phải buộc dây mây treo lơ lửng giữa không trung, dùng kẹp tre nhẹ nhàng ngắt lấy ngọn trà, mỗi cây nhiều nhất chỉ hái được hai lạng. Sao xanh phải dùng lửa sáng từ gỗ thông trăm năm, phải canh lò giữ nhiệt đủ ba canh giờ.”

 

“Vò trà phải qua trăm đường tay, lực nhẹ thì trà nhạt, mạnh quá lại vò nát ngọn. Cuối cùng phải chôn trong hang động âm u để khô ba năm, cho hơi ẩm sơn lam thấm dần vào từng lá trà.”

 

“Trăm cân lá tươi, mới ra được một bánh trà như thế. Loại trân phẩm này để trong tay người hiểu trà, là phải đặt lên giá cổ để thờ, dùng vàng bạc gọi giá còn làm nhục bánh trà này.”

 

Một phen nói này khiến tất cả mọi người có mặt đều ngây dại.

 

Lâm Vãn Âm cũng há hốc mồm, hồi lâu mới tìm lại được giọng: “… Cô nói thật đấy à?”

 

Vân Ỷ khóe mắt hơi nhướng: “Đương nhiên là thật.”

 

“Nhưng cái tuyết đính nha gì đó, đã tuyệt tích từ lâu, mọi người cũng chưa từng thấy, sao cô lại hiểu rõ như thế?” Lâm Vãn Âm chợt bừng tỉnh, “Cô không phải bịa chuyện đấy chứ?”

 

Sao nàng lại hiểu rõ như thế.

 

Đương nhiên là vì, trước đây nàng rất kén trà, chỉ yêu thích tuyết đính nha này.

 

Dù phải tốn công sưu tầm từ dân gian, toàn bộ tuyết đính nha còn sót lại trên thiên hạ cũng phải ưu tiên cho nàng uống trước.

 

Vân Ỷ ngước mắt nhìn cô ta, lời đến miệng lại đổi hướng: “Tin hay không tùy cô. Nếu cô thực sự không tin, chi bằng hỏi Đường Đường cô nương.”

 

“Nghe nói cha cô ấy là kẻ si trà nổi tiếng, cô ấy từ nhỏ đã tắm trong hương trà, hẳn phân biệt được loại trà này tốt hay không.”

 

Nói xong, nàng nghiêng đầu nhìn về góc phòng.

 

Đường Đường thấy mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt, đành cứng đầu mở miệng: “Lời Vân tiểu thư nói không sai. Nhưng trước đó tôi cũng chỉ nhận ra đây là trà cổ thượng hảo, không ngờ nó lại quý hiếm khó có đến vậy.”

 

Bởi Đường Đường trước đây không hề qua lại với Vân Ỷ, tự nhiên không thể che giấu gì cho nàng, lời này vừa thốt ra liền trở nên đặc biệt đáng tin.

 

Lâm Vãn Âm mặt mày trắng đỏ xen kẽ, vẫn cứng cổ nói: “… Cho dù bánh trà là đồ tốt, nhưng cô hô giá hai trăm lượng vàng, thực sự móc ra được nhiều tiền thế sao?”

 

Lời chưa dứt, ngoài hành lang bỗng vọng lại tiếng bước chân.

 

Một người hầu ôm một hộp gỗ vội vàng bước vào, nói với Tô Nghiễn Chi: “Thiếu gia, quản sự Thấu Ngọc Lâu vừa đến, nói rằng Kỳ Chước công tử hy vọng gửi món đồ này cho Vân Ỷ tiểu thư.”

 

Ánh mắt mọi người đổ dồn vào chiếc hộp gỗ. Chỉ thấy hộp không lớn, nhưng người hầu ôm có vẻ khá vất vả, rõ ràng đồ bên trong không nhẹ.

 

Nghe đến cái tên Kỳ Chước, lòng bàn tay Hoắc Kiêu bỗng siết chặt, theo bản năng nhìn về phía Vân Ỷ.

 

Mọi người có mặt càng thần sắc khác nhau.

 

Người ngồi đây, không ai chưa từng nghe đến cái tên Kỳ Chước.

 

Nghe nói vị Kỳ công tử thần bí khó lường ấy, ngay cả Thái tử điện hạ muốn gặp hắn một lần, cũng ăn phải cửa đóng then cài.

 

Khắp kinh thành quý tộc vương tôn không một ai thấy được chân dung hắn, huống chi là kết giao.

 

Còn Vân Ỷ này… vị Kỳ công tử ấy, lại còn nhờ người mang đồ cho nàng?

 

Họ thân nhau đến vậy sao?

 

Hoắc Thất nghe thấy cái tên này, liền thầm kêu không ổn, vội liếc trộm tướng quân nhà mình.

 

Chỉ thấy Hoắc Kiêu căng chặt quai hàm.

 

Trong đầu hắn không thể kiểm soát nổi hiện lên cảnh tượng hôm ấy, thiếu nữ say rượu đã ngả vào vòng tay Kỳ Chước, bóng dáng hai người sau lớp sa mỏng gợi biết bao liên tưởng.

 

“Đến đúng lúc lắm.”

 

Vân Ỷ vẫy tay với tiểu tư, ra hiệu mang đồ lại.

 

Hộp gỗ vừa đặt lên bàn trà, nàng liền tiện tay mở nắp hộp.

 

Người ngồi gần suýt bị lóa mắt.

 

Chỉ thấy trong hộp ánh vàng lóe ra, mười cây vàng ròng xếp ngay ngắn, dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng vàng óng, phản chiếu khiến đáy mắt mọi người một mảnh mơ hồ.

 

Lâm Vãn Âm đã hoàn toàn đờ đẫn. Vân Ỷ chống má nhìn cô ta, hỏi một cách nghiêm túc: “Lâm tiểu thư, thế này thì tôi đủ tiền mua chưa?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích