Chương 95: Có đánh thêm lần nữa, anh cũng không nỡ
Trong thư phòng, Vân Nghiên Châu nhìn Vân Ỷ ăn hết cả miếng bánh kẹo hạt dẻ.
Đáy mắt anh thoáng hiện một tia ấm áp nhàn nhạt, đưa tay rót cho nàng một chén Bích Loa Xuân.
Đầu ngón tay chạm vào, chén sứ kêu khẽ. Trong tách trà, những lá trà xanh mới nổi lên, hơi nóng mang theo hương trà thanh nhạt lan tỏa trong không khí.
Vân Ỷ ôm chén trà uống vài ngụm, mặt đầy thỏa mãn, ánh mắt sáng như thu thủy, giọng nói cũng mềm mại: “Anh sao lại tốt với em thế, em thích anh nhất đó.”
Rõ ràng lúc nãy anh cầm thước kẻ đánh nàng, nàng còn cứng đầu quay mặt đi, cả người dựng đầy gai, giận anh, trách anh.
Thế mà bây giờ chỉ vì một miếng điểm tâm đã bị lay động, nói thích anh nhất.
Quả nhiên là tính trẻ con.
Cũng không thù dai.
Vân Nghiên Châu từ nhỏ đã trưởng thành hơn người thường, dù là chính vụ phức tạp đến tay anh, cũng luôn có thể bình hòa xử lý, thong dong tự tại.
Thế nhưng trước mặt nàng, anh chỉ cảm thấy mọi việc luôn vượt quá dự liệu và khả năng khống chế của mình.
Vân Nghiên Châu lên tiếng: “Đưa tay cho anh.”
Vân Ỷ ngoan ngoãn đưa tay phải sang.
Anh cầm chiếc khăn tay màu trăng non trên bàn, nhúng vào chút nước ấm, tỉ mỉ lau những đầu ngón tay còn dính đường bánh của thiếu nữ, ngay cả mảnh vụn bám trên đốt ngón tay cũng lau sạch sẽ.
Nàng vừa định rụt tay về, đã nghe anh nói giọng nhàn nhạt: “Tay kia, cũng đưa anh.”
Lông mi Vân Ỷ khẽ động, có chút không tình nguyện đưa tay trái ra.
Như thể không muốn nhớ lại chuyện bị đánh thước kẻ.
Vân Nghiên Châu nhìn vết hằn đỏ trên lòng bàn tay nàng.
Tuy đã bớt sưng hơn lúc mới đánh xong, nhưng vẫn còn những vệt hồng nhạt uốn lượn, như một đóa hoa đào bị mưa làm ủ rũ, nằm ngang trên lòng bàn tay trắng như tuyết.
Anh cụp mắt che đi cảm xúc, nhẹ nhàng nâng cổ tay nàng, đặt bàn tay nhỏ ấy lên lòng bàn tay mình, tay kia cầm lọ thuốc men sứ xanh bên cạnh.
Chẳng nói gì, chỉ dùng đầu ngón tay chấm một ít kem trị thương màu trắng sữa trong lọ, nhẹ nhàng xoa dọc theo vết hồng trên lòng bàn tay nàng.
Động tác nhẹ nhàng như đang đối xử với một món cổ vật tinh xảo nào đó, như thể sợ mạnh tay một chút sẽ làm người ta đau.
Nhưng dù vậy, thiếu nữ vẫn nhíu mày thật chặt. Như thể đang cố chịu đau, lông mi run rẩy, khóe mắt bất chợt lại ửng đỏ.
Chỉ lần này thôi.
Vân Nghiên Châu nhìn khóe mắt người trước mặt đang ngấn lệ, lướt qua mạch đập đang nhảy trên cổ tay nàng.
Anh nghĩ thầm trong lòng.
Mong là nàng có thể nhớ cái đau trên lòng bàn tay này, cũng thực sự ghi nhớ lời anh nói vào lòng.
Có đánh thêm lần nữa... anh cũng không nỡ.
*
Ăn xong điểm tâm, lại bôi xong thuốc, Vân Ỷ từ thư phòng của Vân Nghiên Châu bước ra.
Màn đêm đã buông xuống nặng nề phủ kín Hầu phủ, đèn lồng dưới hành lang lần lượt sáng lên, vầng sáng vàng ấm chảy dọc theo hành lang, chiếu sáng con đường lát đá.
Vân Ỷ vừa bước qua ngưỡng cửa Mặc Nghiên Trai, định đi về Trúc Ảnh Hiên, thì Lan Hương không biết từ đâu chui ra.
Đến trước mặt nàng, giọng nói mang vài phần muốn tỏ ra cứng cỏi, nhưng lại không kìm được nỗi sợ bản năng trong lòng, cứng nhắc nói: “Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư nhà chúng em mời người ra hồ Kính Nguyệt nói chuyện!”
Lan Hương giơ tay chỉ về phía tây Mặc Nghiên Trai.
Nhìn xa xa, hồ Kính Nguyệt của Hầu phủ trong màn đêm ánh lên màu xanh u tối, bóng đèn lồng của đình nhỏ giữa hồ phản chiếu trên mặt nước, vỡ thành những vì sao lung linh trên mặt hồ, bóng cành khô bên bờ bị ánh trăng cắt mỏng manh, theo gió đêm khẽ đung đưa.
Vân Ỷ nhướng mày, khóe môi nhếch lên một nụ cười như cười như không: “Tiểu thư nhà cô muốn nói gì với ta?”
Trong mắt Lan Hương thoáng qua một tia chột dạ: “Đại tiểu thư qua đó, tự nhiên sẽ biết.”
Vân Ỷ nhếch mép.
Không cần động não cũng đoán được, Vân Tịch Nguyệt tìm nàng chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.
Nhất là hôm nay Vân Tịch Nguyệt đã thấy, người đại ca mà nàng ta mong ngóng trở về Hầu phủ, sau khi về lại chẳng để tâm đến nàng ta – đứa em gái ruột thịt, mà chỉ để tâm đến nàng – đứa em gái giả này.
Chắc tức đến nỗi bữa tối cũng không nuốt nổi.
Vân Ỷ cũng khá muốn xem thử, Vân Tịch Nguyệt định ra chiêu gì để đối phó với nàng.
Nàng ra lệnh: “Dẫn đường đi.”
Vân Ỷ theo Lan Hương đi về phía hồ Kính Nguyệt, vừa rẽ qua tảng đá Thái Hồ bên bờ hồ, ngước mắt đã thấy Vân Tịch Nguyệt đứng dưới một gốc cây hòe già cành lá rậm rạp.
Nàng ta đứng ở ngay bờ hồ, ánh trăng kéo bóng nàng ta dài thườn thượt, xiên xiên đổ xuống mặt hồ, gió lùa qua cành khô phát ra tiếng lao xao nhẹ.
Nhìn thấy bóng dáng Vân Ỷ xuất hiện, nhớ lại cảnh tượng mình chứng kiến trước thư phòng của đại ca, tay Vân Tịch Nguyệt dưới ống tay áo bỗng siết chặt.
Nhưng trên mặt lại đè nén hết thảy ghen ghét.
Vân Ỷ quan sát hoàn cảnh xung quanh, ánh mắt lại lướt qua vẻ mặt có chút cứng đờ của Vân Tịch Nguyệt, ngẩng cằm lên, lười nhác nói: “Tìm ta có việc?”
Vân Tịch Nguyệt cắn môi, chậm rãi mở miệng: “Hôm nay chị… có phải đã sớm biết đại ca về kinh, cố ý ra phủ tình cờ gặp, mới được đại ca đưa về, đúng không?”
Người này đúng là hay suy diễn.
Tuy rằng nàng căn bản không phải ra phủ vì Vân Nghiên Châu, Vân Ỷ vẫn thản nhiên đáp: “Phải đấy thì sao, cô quản được à?”
Vân Tịch Nguyệt gần như cắn nát môi.
Nàng ta biết mà, tất cả đều là cố ý.
Vân Ỷ trước kia chỉ là ác độc, bây giờ không những ác độc, mà còn đầy tâm cơ, phòng không nổi.
Nàng ta hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng nặn ra nụ cười: “Em chỉ hy vọng, chị có thể nhận rõ thân phận của mình.”
“Hiện tại, nữ nhi chính thất thực sự của Hầu phủ là em, người em gái duy nhất của đại ca cũng là em.”
“Dù chị có tốn hết tâm cơ tiếp cận lấy lòng đại ca, thì huyết thống cũng là hố sâu chị vĩnh viễn không vượt qua được, em mới là người thân nhất với đại ca.”
“Thế à,” Vân Ỷ lại buông ra một câu chẳng đau chẳng ngứa, “Đúng là khiến người ta ghen tị thật đấy.”
Thái độ khinh mạn này như một nắm muối xát vào vết thương, bỏng rát khiến người ta khí huyết sôi sục.
Vân Tịch Nguyệt căm hận nhất, chính là thái độ như vậy của Vân Ỷ.
Cớ gì chứ?
Bây giờ nàng ta và Vân Ỷ, một người là tiểu thư đích thực tôn quý, một người là hàng nhái không rõ lai lịch. Đáng lẽ nàng ta phải cao cao tại thượng, thế mà Vân Ỷ luôn như vậy, như thể căn bản không coi nàng ta vào mắt, thậm chí khi nói chuyện còn mang vài phần chế giễu.
Vai nàng ta gần như run lên: “…Nếu chị chịu sau này đối xử khách khí với em một chút, giữ khoảng cách với đại ca, em cũng không phải không thể bỏ qua chuyện cũ, hòa thuận ở chung với chị.”
Vân Ỷ thực sự nghe phát chán rồi.
Nàng ta cố tình gọi nàng ra đây, không phải chỉ để cãi nhau vài câu đấy chứ?
Nàng liếc nàng ta một cái đầy khó chịu: “Cô nói xong chưa, nói xong thì ta đi đây.”
Thấy nàng ta như vậy, Vân Tịch Nguyệt không nhịn được nữa.
Vân Ỷ xoay người, vừa mới bước được hai bước, phía sau bỗng nhiên vang lên một tiếng “ùm” trầm đục. Tiếp theo là tiếng la hét chói tai của Lan Hương không biết từ đâu phát ra: “Không xong rồi! Nhị tiểu thư rơi xuống nước rồi! Đại tiểu thư đẩy Nhị tiểu thư xuống hồ rồi! Cứu người với!”
