Chương 23: Chờ chết mà thôi.
Căn phòng số 48 mở cửa, Tam Thất từ trong bước ra.
Liếc mắt thấy An Nhiên, cô bé vội vàng chạy tới: “An Nhiên, cậu xuống rồi à, tớ đang định lên tìm cậu đây.”
An Nhiên dừng bước, đánh giá Tam Thất một lượt: “Dậy từ lúc nào thế? Anh trai và chị dâu cậu thế nào rồi?”
“Họ đều ổn cả, sáng sớm đã dậy rồi.”
Tam Thất nói: “Vừa nãy còn uống chút nước thịt hầm, anh tớ bảo uống xong đầu đỡ đau hơn hẳn.”
An Nhiên gật đầu, không nói gì, lặng lẽ ném một Con mắt thăm dò về phía Tam Thất:
【Tiêu hao một điểm tinh khí thần, kinh nghiệm thăm dò +10. Thuộc tính mục tiêu: Tống Tam Thất, xương cốt mười tám tuổi, thể chất 10, lực lượng 15, nhanh nhẹn 6, tinh khí thần 4 (tổn thương nhẹ), chưa thức tỉnh.】
An Nhiên nhướng mày.
Chẳng trách Tam Thất khỏe thế, chỉ số lực lượng của cô bé đã lên tới 15, hồi đó mình còn thua xa.
Tam Thất kéo An Nhiên vào nhà: “Tớ vừa nấu mì xong, cậu vào ăn cùng đi, xong tớ với cậu ra ngoài dọn lũ bọ.”
“Tớ ăn rồi, cậu mau vào ăn đi.”
An Nhiên liếc vào trong nhà, thấy vợ chồng Tống đại ca mặt mày tái nhợt, liền lên tiếng chào hỏi rồi ném một kỹ năng thăm dò:
【Tiêu hao một điểm tinh khí thần, kinh nghiệm thăm dò +10. Thuộc tính mục tiêu: Tống Đại Hải, xương cốt 23 tuổi, thể chất 10, lực lượng 10, nhanh nhẹn 8, tinh khí thần 1 (tổn thương trung bình), chưa thức tỉnh.】
An Nhiên cau mày.
Tinh thần lực của Tống Đại Hải lại dính phải hiệu ứng tổn thương trung bình.
Lại nhìn sang chị dâu Tống, cũng bị tổn thương tương tự, tinh khí thần đã tụt xuống còn 0.5.
Nếu để tình trạng này kéo dài, e rằng chẳng bao lâu nữa hai người sẽ lại hôn mê, thậm chí biến thành kẻ ngốc.
Suy nghĩ một lát, cô lấy ra hai lọ thuốc khôi phục tinh thần lực sơ cấp đưa cho họ: “Cái này cho anh chị, uống ngay đi.”
Cô muốn tìm hiểu xem thuốc tác động thế nào lên tinh thần lực của người thường.
“Cái này…” Tống Đại Hải làm sao còn mặt mũi nhận sự giúp đỡ của An Nhiên thêm lần nữa, liền đẩy ra: “Tôi thấy mình đỡ nhiều rồi, thứ này quý giá lắm, cô cứ giữ mà dùng.”
An Nhiên trực tiếp nhét thuốc vào tay anh ta, mặt nghiêm lại nói: “Tinh thần lực của anh bị tổn thương nặng, nếu không chữa gấp, sau này e rằng sẽ thành kẻ ngốc đấy.”
Cô không phải đang nói quá, trong căn cứ có vô số ví dụ như vậy.
Kể cả người có thiên phú, một khi tinh thần lực bị tổn thương mà không chữa kịp thời, cũng có khả năng trở nên đần độn.
Vợ chồng Tống Đại Hải bị câu nói này dọa sợ, vội vàng nhận lấy thuốc, liên tục cảm ơn An Nhiên: “Cảm ơn cô, tiền thuốc này, chúng tôi nhất định sẽ trả.”
Nói xong, hai người uống thuốc.
Một lát sau, An Nhiên lại ném thêm hai kỹ năng thăm dò, phát hiện tinh thần lực của vợ chồng Tống Đại Hải đang tăng dần, cho đến khi đạt tới sáu điểm mới dừng lại, chắc đó là giới hạn rồi.
Nhưng cái dòng chữ tổn thương kia vẫn còn, không biết tinh thần lực có lại giảm xuống nữa không.
Quay đầu nhìn một vòng, không thấy vợ chồng Vu Cương đâu, liền hỏi: “Anh Vu và chị ấy đi đâu rồi?”
Tam Thất đáp: “Anh Vu Cương đưa chị dâu sang nhà anh rể của chị ấy rồi, tay chị dâu không cử động được, anh ấy sợ ở lại đây sẽ làm liên lụy tụi mình.”
“Ra vậy.”
An Nhiên gật đầu, bước ra khỏi nhà: “Các cậu ăn nhanh đi, tớ ra chỗ thu đổi trước, lát nữa cậu ra đó tìm tớ.”
Cô định đi mua một cái ba lô, tiện thể mua thêm mấy cái túi kín.
“Được, cậu đi đi, tớ xong ngay.” Tam Thất nhanh chóng ngồi xuống, bưng bát lên húp sùm sụp.
An Nhiên xuống lầu, liền thấy dưới giếng trời có dựng vô số lều trại, chen chúc nhau đến nỗi suýt chẳng còn lối đi.
Vừa ra khỏi tòa nhà số 7, cô đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.
Lũ bọ dày đặc, đủ loại kỳ quái, màu sắc sặc sỡ, còn âm ỉ tỏa ra khí đen, ước chừng phần lớn đều mang kịch độc.
Đặc biệt là lũ sâu róm biến dị sặc sỡ kia, thân dài nửa mét, lông trên mình chính là vũ khí độc ác nhất, chỉ một dúm nhỏ cũng đủ giết chết một người trưởng thành.
“Mấy thứ này từ đâu chui ra thế? Sao nhiều vậy? Còn cho người ta sống nữa không?”
Có người phàn nàn, tay cầm búa bổ thẳng xuống lũ côn trùng độc dưới đất.
Lại có người nói: “Năm nào mùa thu chả có thứ này, bò đầy đất tìm chỗ làm kén, nhưng số lượng có ít thôi. Năm nay đúng là chó chết, chỗ nào cũng có.”
“Đúng thế, giờ cây cối biến dị bên ngoài bị lũ bọ gặm sạch cả rồi, sau này chúng ta sống bằng gì đây?”
“Than ôi, mùa đông sắp đến rồi, nhiều nhất là một tháng nữa, nếu chúng ta còn không tích trữ được đồ ăn, thì cứ chờ chết đi.”
Mọi người than thở, càng thêm căm hận lũ bọ dưới chân.
An Nhiên nhíu chặt mày.
Phải rồi, cây cỏ ngoài hoang dã đã bị lũ bọ gặm sạch, hơn ba mươi vạn người trong ngoại thành căn cứ Thanh Tước, biết lấy gì qua mùa đông?
An Nhiên nhanh chóng chạy về phía đại sảnh thu đổi, vừa bước vào đã thấy bên trong ồn ào hỗn loạn.
Hình như mấy người lính đánh thuê đang cãi nhau, bầu không khí căng như dây đàn.
“Con mẹ nó! Mày dám bảo với tao là kho hết rồi? Tao vất vả cả đêm đánh nhau với dị thú, thế mà mày bảo tao tất cả thuốc đã bán sạch, cả thịt dị thú cấp ba cũng không còn?”
Một người đàn ông lực lưỡng mặc đồ rằn ri một tay túm cổ áo quản lý nhỏ của doanh trại, tay kia chỉ thẳng vào mặt anh ta gầm lên: “Đội của tao có hơn ba mươi người bị thương, sáu người trọng thương, thế mà mày dám bảo tao hết cách?”
Quản lý nhỏ bị siết đến mặt đỏ bừng, hai tay cố gắng móc vào bàn tay to của người đàn ông, định bẻ ra.
Bên cạnh có người can ngăn: “Này này, đội trưởng Trần, có gì từ từ nói, đừng có động tay động chân chứ.”
Người đàn ông lực lưỡng đẩy mạnh người can ngăn ra, ngón tay chỉ vào mặt hắn: “Mẹ mày đừng có hòa giải gì ở đây. Tối qua có người móc từ chỗ tụi mấy người ra mấy chục cân thịt dị thú cấp ba, hôm nay tao đến thì tụi mày bảo hết! Sao! Coi tao là quả hồng mềm dễ bóp chắc?”
Quản lý nhỏ cuối cùng cũng thở được một hơi, mặt đỏ gay gắng gượng biện bạch: “Đội trưởng Trần, không phải tôi không muốn đưa, mà trong kho thực sự không có mà…”
“Không có? Tao không tin!”
Đội trưởng Trần nghiến răng nghiến lợi: “Một con dị thú cấp ba, ít cũng phải năm sáu trăm cân thịt, nửa đêm mới xuất có mấy chục cân, sáng sớm hôm sau mày đã bảo hết rồi? Tưởng tao là thằng nhóc ba tuổi dễ lừa à?”
“Thật, thật sự hết rồi.” Quản lý nhỏ chỉ tay vào cậu nhân viên trẻ đang run rẩy trong quầy: “Tối qua thịt đó là Tiểu Thôi thu, nó rõ nhất, anh, anh không tin thì đi hỏi nó đi.”
Cơ mặt trên mặt đội trưởng Trần giật giật, hắn đẩy mạnh quản lý nhỏ ra, sải đôi chân dài cơ bắp bước tới, đôi mắt như chim ưng nhìn chằm chằm vào người trong quầy.
Tiểu Thôi sợ đến suýt khóc, thân thể run rẩy không ngừng lùi lại, đụng phải kệ hàng phía sau:
“Anh, anh đừng qua đây, hôm qua tôi thực sự chỉ thu được bảy mươi bảy cân thịt dị thú, sổ sách đều có ghi chép cả…”
Đội trưởng Trần đập một phát lên quầy, mặt bàn đá nứt toác từng mảnh.
Hắn gằn giọng quát: “Sổ sách thì có ích gì! Ai mà chả biết tụi mày đều có kho riêng!”
“Không có, thật, thật sự không có…” Tiểu Thôi lần này khóc thật rồi.
Đội trưởng Trần thấy một người đàn ông to xác mà yếu đuối như vậy, không khỏi nhíu mày:
“Đã không có hàng thật, thì tìm cái thằng đã bán ra đây! Đội tao mấy chục người bị thương đang chờ thuốc cứu mạng, không có thời gian nghe mày lải nhải ở đây!”
Tiểu Thôi vừa sụt sịt vừa lau nước mắt, ngẩng đầu lên thì thấy cô gái tối qua, đang nói chuyện với Tiểu Lý.
