Chương 26: Không biết điều.
“Đồ chim ác! Sao mày lại mổ hỏng đồng hồ của tao!”
An Nhiên gạt con chim chích ra, vội vàng kiểm tra đồng hồ đeo tay.
May mà chỉ vỡ mặt kính, mấy chức năng khác vẫn dùng được.
Con chim chích dường như biết mình gây họa, ngây người đứng im, hai cánh cụp xuống.
An Nhiên mặc kệ nó, bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng nữ lạ, ngọt ngào: “Xin chào, tôi là người của Đoàn lính đánh thuê Ưng Liệp. Xin hỏi cô có phải là An Nhiên không ạ?”
An Nhiên im lặng một lát, đáp: “Phải.”
“Chuyện là thế này, đoàn chúng tôi đang chuẩn bị tuyển một nhóm người thức tỉnh, đãi ngộ rất tốt. Dị năng của cô phù hợp với tiêu chuẩn tuyển dụng của chúng tôi. Cô An Nhiên có cân nhắc gia nhập đoàn Ưng Liệp của chúng tôi không?”
“Không cân nhắc.”
An Nhiên thẳng thừng từ chối: “Không có chuyện gì khác thì cúp máy nhé, tôi rất bận.”
Nói xong liền ngắt kết nối.
Cô gái đầu dây bên kia thấy cuộc gọi bị ngắt, bất lực nhìn về phía Trần Khải: “Đội trưởng Trần, cô ấy từ chối rồi.”
Trần Khải nheo mắt, ngón tay gõ gõ lên bàn một hồi, rồi nói: “Cô dẫn hai người đến gặp mặt trực tiếp cô ta, tiện thể dò xem cấp bậc của ả thế nào. Nếu vẫn không biết điều, thì cho ả ra ngoài dẫn thú. Con nhỏ đó tốc độ còn nhanh hơn người có thiên phú tốc độ cấp hai, chắc chắn hiệu suất sẽ cao hơn mấy tên thiên phú tốc độ cấp thấp.”
“Rõ, đội trưởng Trần, tôi đi ngay.” Cô gái gật đầu, bước ra khỏi phòng làm việc, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
“Anh, hôm qua tổng đội mình thương vong bao nhiêu? Thống kê lên chưa?” Trần Khải hỏi.
Người đàn ông trung niên ngồi sau bàn làm việc đẩy một tờ giấy sang: “Tự xem đi.”
Trần Khải cầm lên liếc qua, mày nhíu chặt: “Chết 31 người, bị thương nặng 23? Sao lại nhiều thế?”
Trần Trung châm một điếu thuốc, hít một hơi, thản nhiên nói: “Đoàn Lôi Đình chết nhiều hơn, hình như hơn năm mươi người.”
“Cái này…” Trần Khải hỏi tiếp: “Thế đội dị năng dân gian và đội dân thường thương vong thế nào?”
Trần Trung nhả một làn khói: “Ngoài hai đoàn lính đánh thuê chúng ta ra, tổng cộng chết ba trăm chín mươi hai người, số bị thương không nằm trong thống kê.”
“Chết nhiều vậy sao?” Trần Khải cảm thấy cân bằng hơn nhiều.
Trần Trung hừ một tiếng: “Người của họ cũng đông mà. Tổng đội chúng ta mới có hơn năm trăm người, trừ đội của Lôi Đình ra, đội dân gian đông gấp chục lần chúng ta, mới thương vong có hơn ba trăm người, nhiều chỗ nào?”
Trần Khải chợt hiểu, đập bàn chửi: “Một lũ phế vật! Nếu không nhờ đội của chúng ta bảo vệ, bọn chúng có thể sống yên ổn sao? Mẹ nó còn hút sạch tài nguyên của doanh trại, đúng là muốn tống cổ hết ra ngoài cho thú ăn!”
“Thôi! Đừng có đập vỡ bàn nữa.”
Trần Trung thấy em trai nổi khùng, sốt ruột xua tay: “Cậu có thời gian ở đây nổi nóng, thì dẫn người đi lục soát các phòng đi. Mấy đội dân gian chiếm nhiều tài nguyên thế, lại không có bản lĩnh bảo vệ doanh trại, chi bằng thu hồi đem ra dùng cho đúng việc.”
“Được! Tôi đi lục soát ngay đây! Mẹ kiếp! Thương binh của chúng ta không có thuốc chữa, thế mà mấy tên khốn đó lại vơ vét sạch tài nguyên quan trọng giấu đi! Lần này tôi nhất định phải dọn dẹp lại doanh trại số 98 cho ra hồn!”
Trần Khải vừa nói vừa đi ra ngoài.
Trần Trung gọi với theo: “Khoan đã.”
“Còn chuyện gì nữa?” Trần Khải đành quay lại.
Trần Trung: “Tìm một nhóm người ra ngoài doanh trại săn dị thú cấp cao, mang xác về, để thằng nhóc mới đến kia thanh lọc đi.”
Trần Khải vỗ trán, cười hề hề: “Suýt quên mất, em đi tổ chức người ngay đây.”
Rồi mở cửa đi ra ngoài.
Tòa nhà số 7.
Tầng 4, phòng 59.
An Nhiên đang giơ đồng hồ lên trách con chim chích: “Đồ nhỏ! Mày làm hỏng đồ của tao, định đền thế nào đây? Hay là kêu hết anh chị em mày đến đây, để tao sờ một cái?”
Con chim chích rũ rũ đầu, ra vẻ chột dạ.
Thấy con người cứ lải nhải mãi, nó liền lấy hai cánh che đầu lại.
An Nhiên thấy thú vị, bớt cảnh giác với con chim đi vài phần.
“Mày trốn làm gì, sao không đi tìm họ hàng?”
Cô thử sờ lên lông lưng con chim, không ngờ con vật nhỏ này lại không né tránh như lúc trước.
An Nhiên liền bế nó lại trước mặt, dùng tay xoa đầu nó, trong lòng nảy ra ý định thu nó làm thú cưng.
Đúng lúc này, cửa phòng bỗng nhiên vang lên tiếng gõ.
Con chim chích kêu “chích” một tiếng, giật mình bay vụt lên, lao đến cửa sổ.
An Nhiên nhìn xuống ngón tay, nơi đó bị lông nhọn của con chim cứa ra một đường, máu tươi chảy ra.
“Ai đấy?” Cô hơi bực mình, tức tối mở cửa phòng.
Trước cửa đứng ba lính đánh thuê trang bị đầy đủ, một người là nữ, dung mạo kiều mỵ, hai người là nam.
Cô không quen ai cả.
An Nhiên cau mày: “Có chuyện gì?”
Cô gái kiều mỵ mỉm cười tự giới thiệu: “Chúng tôi là người của Đoàn lính đánh thuê Ưng Liệp. Tôi tên Liễu Như Ngọc, hai vị này là đồng đội của tôi. Chúng tôi muốn nói chuyện với cô.”
An Nhiên đảo mắt nhìn vài người, luôn cảm giác có thứ gì đó đang rình mò mình.
Nhưng trước cửa ngoài mấy người họ ra, chẳng còn ai khác.
“Vào đi.” Để người ta đứng mãi cũng không phải chuyện, hơn nữa cô không muốn đắc tội với người của đoàn Ưng Liệp, cũng muốn biết họ muốn nói gì với mình.
“Cảm ơn.” Giọng cô gái dịu dàng thân thiện, khó khiến người ta sinh ác cảm.
An Nhiên bước vào phòng trước.
May mà trước đó cô đã lấy ba lô và túi ngủ ra khỏi túi thú, nếu không căn phòng trống trơn thế này, thật sự sẽ khiến người ta nghi ngờ.
May sao trong phòng có một cái ghế gỗ, An Nhiên liền mời khách ngồi.
Còn ba người họ ai ngồi, cô mặc kệ.
Cuối cùng vẫn là Liễu Như Ngọc ngồi xuống, mỉm cười nói: “Chuyện là thế này, chúng tôi muốn tìm hiểu suy nghĩ thực sự của cô. Có vài chuyện nói qua liên lạc không rõ ràng, gặp mặt trực tiếp có lẽ dễ trao đổi hơn.”
An Nhiên không đáp, rót ba bát nước, lần lượt đưa cho ba người, tiện thể ném vào họ một Con mắt thăm dò.
【Tiêu hao 1 điểm tinh khí thần, kinh nghiệm +10. Mục tiêu thăm dò thuộc tính: Liễu Như Ngọc, xương cốt 25 tuổi, thể chất 18, lực lượng 15, nhanh nhẹn 12, tinh khí thần 20, thiên phú hệ thủy cấp hai.】
【Tiêu hao 1 điểm tinh khí thần, kinh nghiệm +10. Mục tiêu thăm dò thuộc tính: Trương Phong, xương cốt 28 tuổi, thể chất 20, lực lượng 20, nhanh nhẹn 22, tinh khí thần 22, thiên phú tốc độ cấp hai.】
【Tiêu hao 1 điểm tinh khí thần, kinh nghiệm +10. Mục tiêu thăm dò thuộc tính: Phùng Dịch, xương cốt 25 tuổi, thể chất 18, lực lượng 15, nhanh nhẹn 13, tinh khí thần 25, thiên phú thăm dò cấp hai, có thể thăm dò tất cả mục tiêu có cấp bậc không cao hơn bản thân quá hai cấp.】
Chết tiệt! Thằng đàn ông ốm yếu này lại là một kẻ thăm dò cấp hai.
Chẳng trách lúc nãy thấy sai sai, chắc là thằng này đã thi triển kỹ năng lên cô rồi.
Các người đã chơi xấu thì đừng trách tôi ác.
Đồ khốn nạn, xem ai thiệt nhiều hơn!
An Nhiên tiến lại gần Phùng Dịch, đưa bát nước đến trước mặt hắn, cười nhạt: “Mời anh uống nước.”
【Đing! Tiêu hao 1 điểm tinh khí thần, thu thập thành công, kinh nghiệm +50. Cô nhận được hai điểm tinh khí thần.】
Phùng Dịch vừa đưa tay từ chối, bỗng thấy đầu óc choáng váng, như bị tấn công tinh thần.
Hắn theo bản năng ôm lấy thái dương, cảnh giác nhìn An Nhiên: “Cô đã làm gì tôi?”
