Chương 29: Bị thương nội tạng rồi.
Ninh Mai thấy An Nhiên kiên quyết, đành phải xách ba lô to đi theo sau cô.
Cách con quái thú hơn hai mươi mét, cô không dám tiến gần thêm nữa, chỉ khẽ nói: “Nếu gặp chuyện gì thì gọi chị nhé.”
“Vâng ạ.”
An Nhiên vòng ra phía hông con quái thú, từ từ tiến lại gần.
Chú chim khách nhỏ đứng trên vai cô, cảnh giác nhìn chằm chằm vào con quái thú.
Khoảng cách càng lúc càng gần, tim An Nhiên đập như trống trận.
Con quái thú khổng lồ như quả núi nhỏ này không chỉ mang đến cho cô một sự xung kích về thị giác, mà còn có một áp lực cực kỳ mạnh mẽ.
An Nhiên trấn tĩnh lại, bắt con chim khách nhỏ từ trên vai xuống, ném về phía bầu trời sau lưng: “Bay đi trước, bay xa một chút.”
Chim khách nhỏ vô duyên vô cớ bị ném, vút một tiếng bay vọt lên cao, kêu lách chách không ngớt vẻ bất mãn.
An Nhiên mặc kệ nó, tiếp tục tiến lại gần con quái thú.
Con quái thú bị mắc kẹt vẫn còn gào thét, nhưng tần suất đã thấp hơn.
Con ở bờ thì nổi cơn thịnh nộ, lao tới lao lui, hễ phát hiện bóng dáng con người là điên cuồng lao vào.
Điều này cũng khiến mấy người trong đoàn lính đánh thuê chỉ có thể đứng từ xa, chẳng dám lại gần cái ao.
An Nhiên thì lại vui vẻ chuyện này, cô không muốn bị những người đó nhìn thấy hành vi kỳ quặc của mình.
Nhưng trên trời có hai cái máy bay không người lái thì sao đây?
Thật muốn bắn chúng rơi xuống quá.
Đang nghĩ ngợi, chợt thấy chim khách nhỏ bay về phía hai cái máy bay không người lái, hình như coi chúng là mục tiêu tấn công.
Nhưng máy bay không người lái cũng chẳng phải tay vừa, lập tức phản công.
Chim khách nhỏ sơ sảy một cái đã bị rơi mất vài cọng lông.
Thế là chọc vào tổ ong vò vẽ rồi.
Chim khách nhỏ phát ra tiếng kêu chói tai, chẳng mấy chốc, từ bốn phương tám hướng bay đến vô số chim khách.
Những con chim khách này to không hề nhỏ, lớn hơn chim khách nhỏ gấp hai ba lần, nhìn là biết mấy con chim già đã sống cả mấy năm trời.
Tiếng lách chách vang khắp bầu trời, cả một đàn chim khách vây bắt hai thứ quái dị, nhanh chóng đánh rơi hai chiếc máy bay không người lái.
Xa xa, trên nóc chiếc xe bọc thép, tên lính đánh thuê đang cầm bộ điều khiển máy bay không người lái ngây người ra, xót xa không gì sánh nổi.
“Đâu ra lũ chim chết tiệt này? Điên khùng cái gì mà cứ nhằm vào máy bay không người lái của tao thế?”
Người điều khiển kia liếc xéo hắn: “Còn không phải tại mày à, tự dưng lại đi đánh cái con chim khách nhỏ đó? Thế là xong, của tao cũng hỏng luôn rồi.”
“...”
An Nhiên cũng thấy cảnh bầy chim đánh hội đồng máy bay không người lái, trong lòng vô cùng mừng rỡ vì mình đã không ra tay với chim khách nhỏ, nếu không, kết cục của cái máy bay không người lái kia chính là tấm gương của mình.
Lại đi thêm một đoạn nữa, cô đã đến gần con quái thú trong vòng một mét.
Trước tiên dùng Con mắt thăm dò:
【Tiêu hao 1 điểm tinh khí thần, kinh nghiệm tăng 10, tra xét thuộc tính mục tiêu: Ngũ giai Dị thú Thiết Kích Thú, xương cốt 4, tinh khí thần 58, chỉ số ô nhiễm ma 589, kỹ năng: Lĩnh vực LV3, có thể khiến phạm vi mười lăm mét xung quanh sản sinh hiệu quả ngưng trệ, thời gian có hiệu lực 60 giây, mỗi lần thi triển tiêu hao 10 điểm tinh khí thần, thời gian hồi chiêu 30 phút】.
An Nhiên líu lưỡi.
Thể chất hơn ba trăm này, khó trách ngay cả đạn cũng không xuyên thủng.
Bốn trăm lực lượng càng kinh khủng hơn, nếu lao vào tường viện của doanh trại, không biết tường viện có chịu nổi không nữa.
Khi nhìn thấy dòng chữ cuối cùng, An Nhiên mừng rỡ, hóa ra dị năng của Thiết Kích Thú cũng có thời gian hồi chiêu, mà còn dài tới nửa tiếng đồng hồ.
Chắc bây giờ chưa được nửa tiếng nhỉ? Phải nhanh chân lên mới được.
An Nhiên bước lên mấy bước, đưa tay ra, thi triển kỹ năng thu thập:
【Đing! Tiêu hao 5 điểm tinh khí thần, thu thập thành công, kinh nghiệm tăng 100, ngươi nhận được thể chất 5】.
Chết tiệt! Thu thập Ngũ giai Thiết Kích Thú lại phải tiêu hao tới năm điểm tinh khí thần sao?
Nhưng nhận được cũng rất nhiều, tạm coi như hòa vốn.
Năm điểm thể chất gia thân, An Nhiên bỗng nhiên cảm thấy một dòng khí ấm chảy khắp toàn thân, cơn đau trong nội tạng cũng giảm đi nhiều.
Không chậm trễ nữa, tiếp tục lần thu thập thứ hai:
【Đing! Tiêu hao năm điểm tinh khí thần, thu thập thành công, kinh nghiệm tăng 100, ngươi nhận được 2 điểm lực lượng】.
Thu hoạch giảm rồi? Không sao, tiếp tục tiếp tục!
Lúc này con quái thú cũng nổi cơn thịnh nộ, chỉ số thuộc tính đột nhiên bị mất đi khiến nó phát hiện ra có điều chẳng lành.
Thế là nó liên hồi gầm rú, giãy giụa liều mạng, thân hình khổng lồ cứ thế quỳ xuống trong bùn lầy.
Nhưng bốn chân của nó hình như bị thứ gì đó trói chặt, căn bản không thể động đậy.
【Đing! Tiêu hao 5 điểm tinh khí thần, thu thập thành công, kinh nghiệm tăng 100, ngươi nhận được một cái sừng Thiết Kích Thú, chỉ số ô nhiễm ma 65, có thể chế tạo vũ khí phẩm chất cao】.
An Nhiên nhìn cái sừng nhọn dài một mét rưỡi dưới chân, trợn mắt há mồm.
Tình huống gì thế này?
Sao lại lột luôn cái sừng nhọn trên đỉnh đầu con quái thú xuống được? Mà còn là bản thu nhỏ nữa chứ.
Nhìn lại con quái thú, trên đỉnh đầu quả thực đã mất đi một cái sừng nhọn.
Thực ra cũng không hẳn là mất, mà là một cái sừng nhọn bỗng nhiên teo tóp lại, biến thành một cái sừng hỏng khô đen yếu ớt, khác biệt về bản chất với cái còn lại.
Con quái thú cũng ngơ ngác, ngây ra nhìn cái sừng trên mặt đất, có chút không chắc chắn đó có phải của mình không.
Nhưng hơi thở quen thuộc thì không sai được, con kiến hôi bé nhỏ này lại sinh ra bẻ gãy vũ khí tấn công đắc lực nhất của nó.
Một tia sợ hãi ập đến trong lòng.
Con quái thú bất lực gào thét: Mẹ ơi cứu con! Con muốn về nhà.
Giây phút này, Thiết Kích Thú thực sự sợ hãi.
An Nhiên định thi triển thêm một lần nữa, thì trong đầu nhắc nhở:
【Tiêu hao 5 điểm tinh khí thần, thu thập thất bại, số lần thu thập sinh vật này đã đầy】.
Đậu xanh! Thì ra cùng một sinh vật chỉ có thể thu thập tối đa ba lần thôi à, nói sớm đi chứ, hại cô mất trắng năm điểm tinh khí thần.
An Nhiên ôm cái sừng nhọn dài mét rưỡi kia, quay người chạy luôn.
Còn phải nói, cái sừng này nặng thật, phải đến hơn năm mươi cân.
Nhưng trọng lượng này đối với cô bây giờ thì chẳng là gì cả.
Ninh Mai thấy An Nhiên ôm một cái sừng nhọn về, nói năng đã lắp bắp: “Em, em làm sao mà lột được cái sừng của con quái thú xuống vậy?”
Vừa rồi cô nhìn rất rõ, tay cô gái này vừa chạm vào con quái thú, mấy giây sau đã rụng xuống một cái sừng dài.
Khiến cô giật cả mình, cứ tưởng con quái thú chắc chắn sẽ đau đớn mà phản công, ai ngờ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
“Đừng hỏi nữa, chị ơi chúng ta đi nhanh thôi!” Tinh khí thần của An Nhiên chỉ còn hai điểm, ở lại đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì, chi bằng mau chóng rời đi.
“Được được!” Ninh Mai đã muốn đi từ lâu, nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, đang định xách ba lô to lên thì ba lô đã bị An Nhiên xách qua.
An Nhiên buộc cái sừng nhọn dài mét rưỡi kia lên đỉnh ba lô, đeo lên vai, kéo Ninh Mai chạy.
Lúc này thể chất của cô là 26, gần chạm tới Tam giai thiên phú giả, mạnh hơn Ninh Mai rất nhiều.
Cộng thêm 25 lực lượng, cô có thể cõng Ninh Mai chạy như bay.
Hai người đạp lên lớp bùn ao khô cạn, một đường tiến về phía đông, nhân lúc con quái thú kia còn đang chú ý đến con bị mắc kẹt dưới hố, thì từ một hướng khác leo lên bờ.
Tránh mấy con dị thú cấp thấp, đến được khu vực an toàn, An Nhiên nhìn về phía doanh trại, hỏi: “Chị Ninh Mai, chị về căn cứ hay đi với em?”
Cô chỉ hỏi vậy thôi, chứ không thực sự muốn dẫn Ninh Mai đi, dù sao chồng chị ấy vẫn còn ở doanh trại.
Dù gì bản thân cô cũng không định quay về, chi bằng nhân lúc trời còn sáng, đi bộ đến doanh trại khác.
Đúng lúc dọc đường thu thập thêm một đợt thuộc tính, biết đâu có thể đẩy thuộc tính của mình lên trên ba mươi.
“Em muốn đi?” Ninh Mai ngạc nhiên.
An Nhiên gật đầu: “Em muốn về căn cứ xem sao.”
“Không được đâu em gái ơi, đợt thú triều này còn chưa kết thúc, một mình em lên đường nguy hiểm lắm.”
Ninh Mai thấy cô gái này đúng là nghĩ viển vông quá, thích mạo hiểm: “Lỡ dọc đường gặp phải sói biến dị gì đó, em muốn chạy cũng không chạy nổi.”
An Nhiên sững người.
Ừ nhỉ, sao cô lại quên mất cái loài sói biến dị này nhỉ?
Thứ đó là dã thú sống theo bầy đàn, ra vào đều cả một đám lớn, hung tàn xảo quyệt mà tốc độ cũng nhanh, một khi gặp phải, 22 điểm tốc độ của mình căn bản không đủ để xem.
Thôi bỏ đi, tốt nhất vẫn nên về doanh trại nấp trước đã.
Bây giờ An Nhiên rất biết nghe lời, lập tức nói: “Vậy em nghe chị, đợi thú triều qua rồi về căn cứ sau.”
“Thế mới đúng chứ.” Ninh Mai cũng rất vui, không nhịn được nói thêm mấy câu: “Em gái ở lầu mấy, chúng ta kết bạn đi, có chuyện gì còn có thể thông báo cho nhau.”
“Vâng ạ.” An Nhiên thao tác mấy cái, đưa đồng hồ đeo tay ra.
Ninh Mai thấy đồng hồ của cô bị hỏng, không khỏi thở dài, trong lòng rất áy náy.
Đúng là một cô em gái tốt bụng, đồng hồ hỏng cũng không nỡ mua cái mới, thế mà lại bán thịt dị thú cấp ba cho mình với giá rẻ.
Sau này chị coi như nhận đứa em gái này rồi.
Có thể gặp được người bạn đồng hành có phẩm chất tốt như vậy, đáng tin cậy để gửi gắm hậu phương, đúng là chị đã gặp may lớn.
Hai người kết bạn xong, liền lọ mọ lếch thếch đi về phía doanh trại.
Vừa đi vừa nói chuyện: “Em gái, em cứ giả vờ bị thương nội tạng đi, đừng có cố gắng quá, doanh trại nhiều thiên phú giả như vậy, không thiếu mấy chị em mình đâu.”
“Vâng.” Lưng An Nhiên lập tức khòm xuống một chút, chân cũng tập tễnh rõ rệt hơn.
Đi chưa được bao xa, thì có một chiếc xe bọc thép chạy đến gần, một người thò đầu ra hỏi: “Hai cô không sao chứ?”
Ninh Mai mặt tái nhợt chỉ vào cánh tay gãy của mình, thảm thương nói: “Tôi gãy tay rồi, người đau nhức hết cả.”
An Nhiên chẳng nói gì, trực tiếp “ngất” lăn ra đất.
“Em gái! Em gái em làm sao thế?”
Ninh Mai sững người, thuận thế vừa khóc vừa kêu thảm thiết: “Vừa nãy còn thấy em ấy ói máu nữa, có phải bị thương nội tạng rồi không?”
