Chương 39: Em gái ruột ra vẻ đáng thương.
Người tới chính là Từ Huệ Phương.
Bà ta ngoài bốn mươi, ăn mặc vô cùng diêm dúa, lại có làn da trắng, khuôn mặt xinh đẹp, biết cách chăm sóc bản thân, thoạt nhìn còn tưởng là thiếu phụ hai tám, hai chín.
Bà ta lịch sự hỏi Tưởng Tiểu Tiểu, sau khi được gật đầu cho phép, liền lộp cộp xông thẳng vào trong.
Vừa vén rèm lên, quả nhiên thấy con gái lớn đang nằm trên giường bệnh.
“Cuối cùng cũng tìm được mày!”
Từ Huệ Phương giật phăng cái chăn trên người con gái, lớn tiếng la lối: “Bảo mày về nhà mày không nghe, giờ thì hay rồi, gây họa to rồi phải không?”
Móng tay dài của người phụ nữ chọc thẳng vào cái chân bị thương của An Nhiên, đau đến nỗi cô hít một hơi lạnh.
“Mẹ, mẹ cẩn thận chút, không thấy chân con đang bị thương sao?”
“Cẩn thận? Cẩn thận thế nào?”
Từ Huệ Phương bốp một phát đập vào cái chân bị thương của con gái, mắng ầm lên: “Mày đáng đời! Con ranh chết tiệt, đồ bất hiếu! Dám chặn cả mẹ mày, đây là quả báo mày đáng phải chịu!”
An Nhiên đau đến co rúm người lại, một tay bấm chuông gọi.
Tiếng chuông reo lên, nhưng Từ Huệ Phương chẳng thèm để ý.
Bà ta xông tới nắm lấy cánh tay An Nhiên, định lôi cô dậy: “Mày đừng có giả chết với tao! Mau đứng dậy về nhà! Em trai em gái mày sắp không được đi học rồi, mà mày còn nằm đây tiêu tiền hả?”
An Nhiên tức điên lên, hất phăng tay Từ Huệ Phương.
Từ Huệ Phương không kịp đề phòng, bị hất văng ra xa, ngã nhào lên giường của Tưởng Tiểu Tiểu, cánh tay đập trúng trán Tưởng Tiểu Tiểu.
“A~”
Cả hai cùng kêu lên thảm thiết.
Tưởng Tiểu Tiểu ôm trán, còn Từ Huệ Phương nâng niu ngón tay, đau lòng không thôi: “Móng tay của tôi! Móng tay của tôi gãy rồi…”
Y tá hớt hải chạy vào, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng bệnh, không khỏi sững sờ, rồi chạy thẳng đến giường An Nhiên: “Sao thế? Là cô bấm chuông à?”
An Nhiên chỉ vào cái chân phải đã rỉ máu, mồ hôi lạnh túa ra: “Đau quá.”
Y tá vội vàng kiểm tra, không khỏi ngạc nhiên: “Sao lại chảy máu rồi? Có phải va vào đâu không? Cô chờ chút, tôi gọi người đến tháo băng ra xem.”
Nói xong định đi ra.
“Khoan đã.” An Nhiên chỉ về phía mẹ ruột Từ Huệ Phương: “Người này cố tình đánh vào chân bị thương của tôi, đuổi bà ta ra ngoài.”
Y tá không thể tin nổi nhìn Từ Huệ Phương: “Cô là ai? Sao lại đánh vào chân bị thương của người ta?”
“Tôi là mẹ nó!”
Từ Huệ Phương đứng phắt dậy, chỉ vào An Nhiên chửi ầm lên: “Đồ súc sinh! Mày dám bảo người ta đuổi mẹ mày hả? Sao tao lại nuôi ra cái thứ bất hiếu vong ân bội nghĩa như mày chứ?”
“Muốn ăn vạ thì về nhà mà ăn, đừng có ở đây mất mặt.” An Nhiên lạnh lùng đáp trả một câu, rồi tiếp tục xem đồng hồ đeo tay của mình.
Từ Huệ Phương thấy con gái lớn đối xử với mình như vậy, nổi trận lôi đình, lao thẳng tới giật đồng hồ của cô: “Muốn tao đi cũng được! Chuyển hết tích phân trong tài khoản mày cho tao, tao vất vả nuôi mày lớn, cuối cùng lại thành kẻ ác.
Đã thế thì chúng ta đường ai nấy đi! Mày đi đường mày, tao và em trai em gái mày đi đường tụi tao…”
An Nhiên bị mẹ ruột quấy rầy đến nỗi lửa giận bốc lên, vung tay một cái, bà ta liền bay vèo ra khỏi phòng bệnh, ngã sóng soài trên đất.
Mấy người trong phòng đều sững sờ.
Đặc biệt là Tưởng Tiểu Tiểu, kinh ngạc nhìn An Nhiên.
Cô ấy là dị năng giả, đương nhiên nhìn ra cú vung tay tưởng chừng vô tình của An Nhiên có lực mạnh đến thế nào.
“Cậu… cậu lên tam giai rồi à?”
An Nhiên không để ý tới cô ấy, nói với y tá: “Làm ơn đuổi người đàn bà ở cửa kia đi, tôi không muốn cô ta vào phòng tôi nữa.”
“Vâng ạ.” Cô y tá nhỏ cũng bị dọa sợ, chạy biến đi gọi bảo vệ.
Còn Từ Huệ Phương ngã ở ngoài cửa cũng ngơ ngác, bà ta còn chưa kịp hiểu sao mình lại nằm dưới đất.
Định bò dậy thì thấy đau nhức toàn thân.
“Mẹ! Sao thế ạ? Sao mẹ lại ngã ở đây?” Nghe thấy động tĩnh, Từ Tinh Tinh từ phòng bệnh của Tiền Nhất Phàm chạy ra, liếc mắt đã thấy mẹ ruột nằm chỏng chơ dưới đất, vội vàng đến đỡ.
Từ Huệ Phương nhờ con gái út kéo mãi mới lồm cồm bò dậy được, thấy đau buốt cả xương cụt, tức quá chỉ vào phòng bệnh chửi ầm lên: “Đồ súc sinh đáng chết! Dám động tay động chân với mẹ mày hả?
Sao mày không chết ở ngoài đường đi? Người tốt chết biết bao nhiêu, sao mày không chết thay họ đi?”
Nhưng chửi thì chửi, bà ta lại không dám bước thêm bước nào về phía An Nhiên nữa.
Từ Tinh Tinh liếc nhìn vào phòng bệnh, thấy chị cả nằm trên giường bệnh, mắt thoáng qua một tia tính toán độc ác.
“Chị! Chị đánh mẹ hả? Sao chị có thể làm như vậy? Bố mất sớm, một tay mẹ nuôi chúng ta khôn lớn, bây giờ chị thức tỉnh rồi, không thèm nhận mẹ nữa, chê chúng em kéo chân chị, nhưng dù chê thế nào đi nữa, chị cũng không nên động tay với mẹ, mẹ là thương chị, đến thăm chị đấy mà…”
Một phen nói ra, khiến tất cả những người đang xem náo nhiệt trong khu bệnh đều phẫn nộ: “Sao lại súc sinh thế nhỉ? Thức tỉnh là giỏi lắm sao? Cả mẹ ruột cũng đánh?”
“Đúng đấy! Nuôi cái thứ vong ân bội nghĩa này, thà nuôi con châu chấu còn hơn!”
“Để tao xem cái đồ súc sinh đó thế nào! Mẹ nó! Sau này tao thấy nó một lần là đập nó một lần!”
Mọi người bàn tán xôn xao, hận không thể xông vào phòng bệnh đánh cho con bạch nhãn lang kia một trận.
Những lời này, An Nhiên làm như gió thoảng bên tai.
Chẳng qua toàn là những người xa lạ ba phải, cô coi như họ đang thả rắm.
Cô cầm đồng hồ đeo tay đặt một căn hộ một phòng một khách.
Tầng thượng, tiền thuê năm nghìn một tháng, đóng một tháng cọc một tháng.
Ngoài phòng bệnh, Từ Tinh Tinh còn muốn tiếp tục ra vẻ đáng thương, thì bị mấy bảo vệ vây lại.
“Cô này, khu bệnh nhân cần giữ yên tĩnh, các cô làm thế sẽ ảnh hưởng đến những bệnh nhân khác nghỉ ngơi, làm ơn rời khỏi đây ngay.”
Từ Tinh Tinh thấy mục đích đã đạt, cũng không nấn ná nữa, thê thảm dìu mẹ rời đi.
Tiền Nhất Phàm chống gậy đi tiễn cô ta: “Bác gái, Tinh Tinh, hai người đừng buồn, An Nhiên nó độc ác như thế, sớm muộn gì cũng bị quả báo.”
Từ Tinh Tinh đôi mắt ngấn lệ nhìn Tiền Nhất Phàm, giọng nghẹn ngào: “Đều là lỗi của em, không trách chị được, nếu em và em trai có thể thức tỉnh, thì chị ấy đã không chê chúng em như vậy.”
Từ Huệ Phương cũng kịp thời lau mắt, khẽ nói: “Đứa trẻ ngoan, sao có thể trách con được? Đều tại mẹ vô dụng, không có tiền mua thuốc thức tỉnh cho các con.”
Tiền Nhất Phàm nghe vậy, cau mày suy nghĩ một lát, rồi nói: “Bác gái, Tinh Tinh, hai người đừng vội, để cháu lên nhóm kêu gọi quyên góp xem, may ra có thể góp đủ tích phân mua thuốc thức tỉnh.”
“Thật hả anh Nhất Phàm? Anh tốt quá!”
Lần này Từ Tinh Tinh kích động thật, ôm chặt lấy cánh tay Tiền Nhất Phàm, giọng nũng nịu: “Nếu em có thể thức tỉnh, sau này em sẽ nghe hết lời anh, anh chính là anh ruột của em.”
Tiền Nhất Phàm bị cô gái trẻ xinh đẹp ôm như vậy, mặt đỏ bừng, ấp úng nói: “Thật ra… thật ra chưa chắc đã thành công.”
“Dù thành công hay không, em cũng biết ơn anh, anh Nhất Phàm thật tốt, em thực sự thực sự rất vui vì được quen anh.”
Miệng Từ Tinh Tinh như bôi mật, dỗ cho Tiền Nhất Phàm tâm thần lâng lâng.
Từ Huệ Phương thấy lửa đã đượm, vội vàng kéo con gái chào Tiền Nhất Phàm rồi đi.
Chàng thiếu niên đứng trên bậc thềm cổng bệnh viện, nhìn theo hai mẹ con khuất xa, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bâng khuâng khó tả.
Rồi dùng đồng hồ đeo tay gửi tin nhắn trong nhóm bạn học: “Hôm nay gặp một chuyện buồn nôn, tận mắt chứng kiến bộ mặt xấu xa của bạn học An Nhiên…”
Dài dòng một tràng, kể lại chuyện An Nhiên chê mẹ ruột, em gái ruột một cách thêm mắm thêm muối.
Cuối cùng đưa ra lời kêu gọi quyên góp, mọi người góp tiền mua thuốc thức tỉnh cho em gái ruột của An Nhiên, sau này để vả mặt con bạch nhãn lang đó.
Tưởng Tiểu Tiểu cũng đọc được bài văn dài này, trong lòng bỗng dưng hoảng sợ, vội vàng nhắn tin riêng cho Tiền Nhất Phàm: “Nhất Phàm, An Nhiên bây giờ đã tam giai rồi, tớ tận mắt nhìn thấy, cậu tốt nhất đừng đi trêu chọc cô ấy nữa.”
“Cái gì? Cô ấy tam giai rồi? Sao có thể?”
