Chương 65: Khoai lang biến dị cấp năm thuần khiết của cháu có thể chữa được bệnh gen hệ Mộc.
An Nhiên nhìn đồng hồ đeo tay một lát, rồi đứng dậy: "Để cháu đi nghe một cuộc gọi, mọi người cứ ăn trước đi."
Nói xong cô bước ra khỏi nhà họ Tống, trở về phòng mình.
Kết nối cuộc gọi, đầu dây bên kia vọng ra giọng hoảng sợ: "Nhiên Nhiên, không hay rồi, thằng em trai cháu bị người ta giết rồi, Tinh Tinh cũng mất tích."
An Nhiên im lặng một lát, giọng nhạt nhẽo: "Chuyện của họ cháu không quan tâm, sau này đừng tìm cháu nữa."
"Nhiên Nhiên, đừng có giận nữa được không? Em trai ruột của cháu chết rồi, sao cháu còn nói ra những lời như thế..."
Từ Khiêm thực sự đau lòng, một người đàn ông lớn vậy mà nức nở khóc lên.
An Nhiên cau mày: "Thôi nào, đừng khóc nữa, biết đâu là người của Câu lạc bộ Mèo Tai làm, dù sao thì bọn họ cũng đã phải chịu thiệt hại lớn dưới tay Từ Tinh Tinh, nghe nói câu lạc bộ tổn thất nặng nề, đến cả các đại lão của Hội Dị năng giả cũng bị kinh động rồi."
Ngừng một lát, cô lại nói thêm: "Mấy người bên đó đến cả chuyện buôn bán dị năng giả cũng dám làm, giết người như ngóe, cháu khuyên cậu đừng có đi gây chuyện, đến lúc liên lụy đến già trẻ trong nhà thì có khóc cũng chẳng kịp đâu."
Từ Khiêm nghe vậy, quả nhiên ngừng nức nở, cũng không dám nhắc lại chuyện bảo An Nhiên đi tìm Từ Tinh Tinh nữa.
"Thôi được rồi, không có chuyện gì thì đừng tìm cháu, cháu cúp máy đây."
Thấy cậu đã nghe lọt, An Nhiên liền cúp máy.
Giờ này cô cũng chẳng muốn ăn nữa, bèn nhắn tin cho Tam Thất, bảo cô ấy mình có việc, không qua ăn cơm được.
Sau đó cô sang phòng khác, thu thập toàn bộ số khoai lang biến dị tứ giai hai lần, được hơn tám trăm cân khoai tứ giai cực phẩm không ô nhiễm.
Trong đó có hai củ mang từ khóa đặc biệt, có thể tăng thêm 1 điểm thể chất.
An Nhiên cất hai củ khoai đó vào túi da thú, trước khi cất còn cắt vài miếng, vừa cầm ăn vừa kiểm tra chậu trồng cây của mình.
Cây dây khoai lang biến dị ngũ giai kia đã nhú ra lá non, sinh trưởng rất khỏe mạnh.
Chỉ cần An Nhiên đến gần, lá của nó sẽ ngả về phía cô.
Lúc này trời đã tối đen như mực, hình như có tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt đất.
An Nhiên nhìn ra ngoài qua cửa kính ban công, bên ngoài quả nhiên đã mưa, mà còn càng lúc càng to.
Cô dùng đồng hồ đeo tay đo thử nước mưa, chỉ số ô nhiễm ma lên tới hơn ba trăm.
Nước mưa có chỉ số thế này, người thường có thể chất dưới 10 điểm chịu không nổi.
Có lẽ chẳng bao lâu nữa, ngoại thành lại có không ít người thương vong.
An Nhiên đóng chặt cửa sổ, nằm lên giường nghỉ ngơi.
Vừa nhắm mắt, dường như lại thấy khuôn mặt hoảng sợ của Từ Tinh Tinh.
Nói thật, tự tay kết liễu hai chị em đó, trong lòng cô cũng không dễ chịu, dù sao cũng đã sống chung với họ hơn chục năm, từng thật lòng yêu thương hai đứa em ấy.
Hồi nhỏ, hai đứa em cũng giống như những đứa trẻ khác, hồn nhiên đáng yêu, khuôn mặt phúng phính hồng hào rất xinh, luôn chạy theo sau lưng gọi chị.
Hồi ấy, cô đều dành những thứ tốt nhất cho chúng, dù có nhịn đói cũng phải mang những trái ngọt nhặt được về nhà dỗ hai đứa vui vẻ.
Nhưng không biết từ lúc nào, mọi thứ đã thay đổi, em trai em gái chán ghét cô, thậm chí không muốn ở chung dưới một mái nhà với cô.
À phải rồi, là từ khi cô vào vùng hoang dã nhặt rác bị ma khí ô nhiễm, toàn thân lở loét bốc mùi, không chỉ chúng chán ghét, mà ngay cả mẹ ruột cũng ghét cô, bắt cô ra hành lang ở, đừng có về nhà.
Sau đó, tình cảm giữa họ dần xa cách lạnh nhạt, cô cũng ít khi tương tác với hai chị em kia nữa.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, để trái tim mình dần trở nên lạnh lùng cứng rắn, cố gắng không nghĩ đến những chuyện trước kia nữa.
Hôm nay kết liễu Từ Tinh Tinh, cô không hối hận.
Bởi vì nếu Từ Tinh Tinh không chết, thì người chết sẽ là cô.
Và điều khiến cô cảm thấy khó tin nhất là, Từ Tinh Tinh khi sắp chết lại thức tỉnh một dị năng nghịch thiên, Thời Gian Hồi Tố.
Nếu không phải tinh khí thần của cô đạt tới hơn sáu mươi, đồng thời sở hữu hai kỹ năng thu thập và thăm dò, thì thực sự không làm gì được con bé.
Nếu để nó trưởng thành thêm nữa, e rằng trên đời này không ai chế ngự nổi nó.
Không biết Từ Tinh Tinh trong mơ có thức tỉnh Thời Gian Hồi Tố không, tiếc là cô chết sớm, không biết cuối cùng nó đã trưởng thành đến mức nào.
Không biết từ lúc nào cô đã ngủ thiếp đi, một giấc ngủ ngon lành.
Hôm sau, mưa vẫn còn rơi, chỉ là đã biến thành cơn mưa vừa lất phất.
Thời tiết cũng bỗng trở nên se lạnh, vừa nhìn đồng hồ đeo tay hiển thị nhiệt độ, mới có 7 độ.
An Nhiên vội vàng đặt hàng trên nền tảng mua sắm trực tuyến, mua quần áo chống rét và chăn đệm, cùng với vài đôi bốt và giày bông.
Trước đây tuy cũng định mua, nhưng tích phân không đủ, những món đã chọn đều để trong giỏ hàng, giờ thì mua luôn một thể.
Mãi cho đến khi tiêu sạch toàn bộ tích phân trong tài khoản, cô mới tiếc nuối dừng tay.
Bây giờ chỉ còn chờ người bán giao hàng tận nhà nữa thôi.
An Nhiên lại tìm kiếm hạt giống thực vật biến dị, kết quả chẳng ai bán, ngay cả hạt giống rau xanh bình thường nhất cũng không có.
Thôi vậy, đằng nào thì cũng phải ra ngoài thành tự mình tìm kiếm.
Đúng lúc này, Tam Thất và Chị dâu Tống sang chơi, còn mang sang một bát mì nóng hổi.
"An Nhiên, chưa ăn sáng đúng không, chị vừa nấu xong, em ăn ngay đi." Chị dâu Tống cười hiền hòa gọi An Nhiên, đặt bát mì lên bàn.
An Nhiên nói lời cảm ơn, ngồi xuống bàn ăn mì.
Trong lòng cô nghĩ, cứ ăn không của người ta mãi cũng không tốt, hay là đem chút lương thực sang cho họ, còn rau trên ban công, cũng để chị dâu Tống hái một ít.
Dù sao một mình cô cũng ăn không hết.
Thế là cô nói với chị dâu Tống: "Chị dâu, rau trên ban công có nhiều thứ hái được rồi đấy, chị hái một ít mang về đi."
"Vậy chị không khách sáo nhé." Chị dâu Tống cười đáp một tiếng, đi ra ban công.
"Úi, mới có một ngày không thôi mà rau đã lớn thế này rồi à, đậu đũa cũng dài ra rồi, hay là chị hái ít đậu đũa nhé."
An Nhiên bưng bát mì đi tới, dùng đũa chỉ vào mớ rau hẹ mập mạp xanh non nói: "Cái này cũng tốt rồi, có thể cắt nhiều một tí."
Tam Thất cũng đi theo, rướn cổ nhìn một vòng, không ngừng gật đầu: "Tuyệt quá, để tớ cắt cho, đúng hôm nay mưa không ra ngoài được, chúng ta ở nhà gói bánh hẹ ăn đi."
"Được! Vậy gói bánh hẹ." Mọi người đều tán thành.
Thế là, Tam Thất cắt sạch toàn bộ rau hẹ trong một chậu trồng cây, được cả một chậu lớn.
Tiểu Hỉ Tước thấy con người này phá nát nhiều cây cối nhà nó như vậy, sốt ruột kêu chít chít không ngừng, lúc thì mổ vào chân Tam Thất, lúc lại bay lên dùng cánh vỗ vào đầu, túm tóc cô ấy.
Tam Thất cười hì hì dùng rau hẹ chọc nó: "Tớ cắt đấy, cậu làm gì được tớ nào? Hừ! Tức chết cậu luôn!"
Tiểu Hỉ Tước tức đến nỗi kêu chít chít, nhưng cũng hiểu mấy con người này đều cùng một phe, không thể dùng kỹ năng tấn công, đành bay lên vai An Nhiên kêu chít chít mách tội.
An Nhiên tuy không hiểu nó kêu gì, nhưng nhìn dáng vẻ cuống cuồng của nó, cũng đoán đại khái, bèn xoa đầu nó nói: "Mấy cọng rau hẹ đấy cắt xong sẽ mọc ra cái mới mà, cậu lo lắng cái gì chứ?"
Tiểu Hỉ Tước chợt sững lại, cũng im lặng hẳn, nhưng trong lòng vẫn còn ấm ức.
Đến lúc Tam Thất đi ra ngoài vẫy tay chào nó, cậu nhỏ cũng chẳng thèm để ý, quay đầu sang chỗ khác giả vờ không nhìn thấy.
"Chị ơi, chị có nhà không ạ?" Ngoài cửa vang lên giọng trẻ con của một bé gái.
An Nhiên bước ra, thấy Trương Tiểu Lộ và một người phụ nữ ngoài ba mươi đang đứng ở cửa, tay còn cầm một chiếc ô ướt sũng.
Người phụ nữ thấy An Nhiên, vội vàng chào hỏi: "Là đội trưởng An đây à, tôi là Phùng Xuân, vợ của Trương Mặc, hôm nay mạo muội đến muốn nói chuyện với chị một chút."
An Nhiên gật đầu, để hai mẹ con vào nhà: "Mời vào."
Phùng Xuân để chiếc ô dựa ở ngoài cửa, rồi dắt tay con gái bước vào.
"Mời ngồi, để tôi đi rót cốc nước." An Nhiên nói rồi định đi vào bếp.
Phùng Xuân vội ngăn lại: "Không cần phiền đâu, tôi nói vài câu rồi về ngay."
An Nhiên đành ngồi lại ghế sofa, hỏi: "Vâng, thế chị muốn nói chuyện gì?"
Phùng Xuân do dự một lát, rồi nói: "Là thế này, hôm qua ông nhà tôi dùng củ khoai lang biến dị ngũ giai chị cho, thấy người khỏe hơn nhiều, nên... nên tôi muốn hỏi thử, ở đây chị còn loại khoai đó nữa không, bọn tôi muốn dùng tích phân mua, hoặc... hoặc dùng đồ vật đổi cũng được..."
