Chương 72: Ông Đây Cố Tình Láo Đấy, Làm Gì Được Nào?
Ai ngờ Cố Thiếu Xuyên trong nháy mắt đã hóa thành một vũng kim loại lỏng, nhanh như chớp trườn về phía góc tường.
Rồi men theo tường chui tọt lên trần nhà, tức thì biến thành vô số mũi tên kim loại, từ trên cao bắn xối xả xuống tên dị năng giả hệ băng kia.
Tên dị năng giả hệ băng không bao giờ ngờ được, một kẻ rõ ràng mới chỉ tứ giai, lại có thể kim loại hóa toàn thân.
Đến khi hắn nhận ra có gì đó không ổn, vô số mũi tên kim loại đã xuyên thủng đầu hắn.
Những mũi tên kim loại lại tụ lại với nhau, dần dần hiện ra hình người.
Cố Thiếu Xuyên chê bẩn phủi phủi vết máu trên áo.
Đây là bộ quần áo đặc biệt anh vừa mới đặt làm ở Hội Dị năng giả, có thể biến hóa theo cơ thể, mới mặc có một lúc đã bị làm bẩn, đúng là tên khốn này đáng chết thật.
Anh bước tới trước tủ hồ sơ, dùng sức xé toang cánh tủ.
Phía sau tủ hồ sơ giấu một cái két sắt âm tường, anh một tay ấn lên đó, trong nháy mắt đã hút sạch các nguyên tố kim loại của két sắt.
Rồi lại dùng tay xé toang các vật liệu khác trên két, để lộ ra bên trong từng cái hộp.
Cũng chẳng thèm xem đó là thứ gì, anh tống hết ra ngoài, dùng dị năng ngưng tụ thành một cái rương kim loại, nhét tất cả đồ vào trong, rồi gắn chặt cái rương này vào sau lưng.
Vừa chống được tập kích bất ngờ lại không vướng víu, hoàn hảo.
“Đi thôi, về nào!”
Cố Thiếu Xuyên gọi một tiếng, giẫm lên lớp băng đã tan chảy bước ra ngoài.
Ba đội viên đang chặn lính gác ở cửa thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng theo sau.
Mấy chục tên lính gác thấy Cố Thiếu Xuyên đi ra, vội vàng lui lại, lùi hẳn ra tận đại sảnh tầng một.
Lúc này trong đại sảnh đã tụ tập đầy người, tên nào tên nấy đều súng đạn thật, còn người đứng ở giữa, chính là cha ruột của Cố Thiếu Xuyên - Cố Lôi.
Cố Lôi mặt đầy vẻ giận dữ nhìn con trai: “Mày đến đây làm gì?”
“Tất nhiên là đến báo thù rồi.”
Cố Thiếu Xuyên vẻ mặt lêu lổng nói: “Tiêu Vân làm được gì, tôi cũng làm được. Cổ ta dám giết người của tôi, cướp tài nguyên của tôi, tôi cũng dám y như vậy. Lão già, ông có ý kiến gì không?”
“Mày!” Cố Lôi suýt bị tên nghịch tử này tức chết: “Hôm nay Tiêu Vân làm vậy thực sự là không phải, nhưng cổ ta đã mất một cánh tay, coi như cũng bị trừng phạt rồi, thế mà mày lại đến tổng bộ giết người vô tội là ý gì?”
Cố Thiếu Xuyên cười lạnh: “Nghe ông nói kìa, cứ như mấy chục đội viên của Đại đội Năm chết, cộng lại cũng chỉ đáng giá một cánh tay của Tiêu Vân vậy.
Lão già, ông muốn bênh vực cổ ta cũng đừng có lộ liễu như thế chứ. Đại đội Năm đã đủ thảm rồi, tất cả đội viên từ tứ giai trở lên đều bị Tiêu Vân điều đi mất, bây giờ còn muốn muốn gì lấy nấy, hừ! Các người coi tôi là cái gì?”
Cố Lôi nhất thời không nói lại được, hồi lâu mới gượng ra một câu: “Thằng Trương Mặc đó không phải lục giai sao.”
“Lão già, ông nói câu này không thấy ngượng mồm à? Chú Trương thế nào, ông không biết chắc?” Nếu không phải lão già này là cha ruột mình, anh đã chửi thẳng mặt rồi.
Nhưng uất ức trong lòng không nói không được: “Lão già, ông có thể mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, Đoàn Lôi Đình đã bị Tiêu Vân vắt kiệt thành ra cái dạng gì rồi không?”
Cố Thiếu Xuyên chỉ tay ra ngoài: “Đại đội Một và Đại đội Hai đều đã nằm trong tay Tiêu Vân, Đại đội Ba và Đại đội Bốn cũng do em trai cổ ta quản lý. Tôi chỉ muốn hỏi, lão già, mỗi ngày ông ngủ cùng với con đàn bà đó có thấy yên tâm không?”
“Câm mồm!”
Cố Lôi nổi khùng, nhưng không thể không giải thích: “Tiêu Vân dù sao cũng là mẹ ruột của em trai mày, cổ ta giúp quản lý Đại đội Một và Đại đội Hai cũng là ý của tao, bản thân cổ ta cũng đã đảm bảo, sau này tất cả những thứ này đều sẽ giao lại cho hai anh em mày. Bây giờ mày nói ra những lời này, thuần túy là chia rẽ gia đình.”
“Tôi chia rẽ?” Cố Thiếu Xuyên khẽ cười một tiếng: “Thôi được, coi như tôi chia rẽ đi. Tôi xin chúc ông sống lâu trăm tuổi, vợ chồng hòa thuận, gia đình hạnh phúc.”
Cố Lôi tức đến nỗi thái dương giật giật, quát Cố Thiếu Xuyên: “Cút!”
Cố Thiếu Xuyên cũng chẳng muốn dây dưa với lão già này nữa, gọi ba đội viên rảo bước ra ngoài.
Đúng lúc này, từ cửa bước vào mấy người, người dẫn đầu chính là em trai của Tiêu Vân - Tiêu Niên.
“Đội trưởng Cố, xin hãy dừng bước.” Tiêu Niên chắn ngang cửa, cặp mắt xếch lên đánh giá Cố Thiếu Xuyên từ trên xuống dưới.
Cố Thiếu Xuyên buộc phải dừng lại, lạnh lùng liếc hắn: “Tiêu Niên, có biết tốt gỗ hơn tốt nước sơn không?”
Tiêu Niên mặt sa sầm: “Đội trưởng Cố, cậu giết nhiều người ở tổng bộ như vậy, đi dễ dàng thế sao?”
“Thế nên mới phải ở lại ăn cỗ à?”
Mọi người: …
Đây là tiếng người sao?
Tiêu Niên hừ lạnh một tiếng: “Cố Thiếu Xuyên, đừng có quá láo.”
“Tôi láo? Ha ha, đệt mợ nó buồn cười thật!”
Rồi mặt lập tức sa sầm, Cố Thiếu Xuyên giơ tay chỉ thẳng vào mặt Tiêu Niên: “Ông đây cố tình láo đấy, làm gì được nào? À đúng rồi, hôm nay còn chưa tính sổ với mày, mày lại tự dưng nhảy ra. Dám dùng ảo thuật khốn tao, mày muốn chết!”
Nói rồi búng ra một mũi tên kim loại về phía Tiêu Niên.
Tiêu Niên biến sắc, né người tránh qua, đang định phản kích, thì nghe một tiếng quát lớn: “Dừng tay!”
Cố Lôi ở bên cạnh cuối cùng không nhìn nổi nữa, quát: “Cố Thiếu Xuyên, mày náo loạn chưa đủ hả? Còn không mau cút cho tao!”
Cố Thiếu Xuyên vẻ mặt vô tội nói: “Lão già, là cậu em vợ của ông gây sự chặn đường không cho đi trước, sao ông lại gào tôi?
Hơn nữa, hắn ta ở Hội Dị năng giả còn dám dùng ảo thuật với chúng tôi. Một thứ cặn bã phá hoại đoàn kết tập thể thế này mà ông cũng muốn bênh? Chẳng lẽ đúng như câu yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ty họ hàng?”
Cố Lôi thái dương giật nảy lên, trừng mắt nhìn con trai một cái, quay sang nói với Tiêu Niên: “Tiêu Niên, chuyện ở đây không cần cậu nhúng tay vào.”
“Nhưng hắn đã cạy két sắt của chị cả tôi.” Tiêu Niên không phục.
Cố Thiếu Xuyên: “Hừ, chỉ cho phép chị mày cạy két của tao, tao lại không được cạy của cổ ta? Mày đúng là thánh hai mặt.”
“Mày!”
Tiêu Niên tức điên, định nói gì đó, thì nghe Cố Lôi quát: “Được rồi! Đừng cãi nhau nữa! Cố Thiếu Xuyên, mày về trước đi, sau này đừng đến đây gây chuyện nữa.”
Quay sang lại nói với Tiêu Niên: “Tiêu Niên, cậu theo tôi lên văn phòng một chuyến.”
Tiêu Niên mặt tối sầm còn muốn nói gì đó, nhưng bị ánh mắt tử thần của đoàn trưởng dọa cho, đành không tình nguyện rời đi.
Cố Thiếu Xuyên hừ lạnh một tiếng, đi thẳng ra khỏi đại sảnh, leo lên xe, lái thẳng khỏi tổng bộ.
Ngồi trong xe, anh mặt mày tối sầm, không nói một lời.
Ba đội viên cũng không dám nhiều lời.
Cuối cùng, Gã Gầy nhỏ giọng hỏi: “Anh, có muốn giết thằng Tiêu Niên đó không?”
Mình có kỹ năng t trị, tuy mới chỉ tam giai, nhưng ám sát thằng nhãi tứ giai như Tiêu Niên thì vẫn ổn.
“Khoan đã, tạm thời không động đến hắn được. Con mụ Tiêu Vân đó đã gây dựng thế lực ở Lôi Đình hơn mười năm, không biết đã cài bao nhiêu người của cổ ta vào đoàn rồi.”
Cố Thiếu Xuyên day day trán nói: “Người của chúng ta có hạn, cấp bậc lại thấp, đừng để đến lúc bị người ta bắt gọn cả ổ.”
Gã Gầy gật đầu: “Cũng phải, cứ cho đội viên lên cấp đã. Bên kia toàn tứ giai ngũ giai, còn có lục giai nữa, bên mình chỉ có nhị giai tam giai.”
Triệu Sơn Sơn đang lái xe bỗng quay đầu nói: “Anh, tôi phát hiện ra đất mà đội trưởng An thanh lọc có thể giúp dị năng giả hệ Thổ thăng cấp. Tối qua thằng Hoàng Dân vừa lên cấp, bây giờ đã tứ giai rồi.”
“Cái gì?” Cố Thiếu Xuyên cũng rất bất ngờ: “Cậu nói thật đấy à?”
Triệu Sơn Sơn gật đầu: “Tôi tận mắt nhìn thấy mà. Nó lén hút một ít trước, chắc lúc không ai để ý lại hút thêm kha khá, tối qua là lên cấp rồi.”
