Chương 8: Thuộc tính mới.
【Tên: An Nhiên】
【Tuổi xương: 18】
【Chủng tộc: Nhân tộc】
【Thể chất: 10】(Mạnh hơn người thường một chút. Lưu ý quan trọng: Thể chất cường tráng có thể chống lại sự xâm nhập của ma khí).
【Nhanh nhẹn: 7】(Tốc độ của cô đã sánh ngang với vận động viên chạy nước rút).
【Sức mạnh: 7】(Sức mạnh của cô hoàn toàn không tương xứng với thân phận).
【Tinh khí thần: 12】(Tạm thời có thể sử dụng mười hai lần kỹ năng. Ghi chú cập nhật: Tinh khí thần càng cao, mục tiêu kỹ năng càng nhiều, bất ngờ nhận được càng lớn).
【Kỹ năng: Thu thập thuật sơ cấp LV1, kinh nghiệm 3912/5000】.
An Nhiên kinh ngạc, lại xem xét kỹ lưỡng một lần nữa những thuộc tính mới xuất hiện trên bảng điều khiển.
“Tinh khí thần càng cao, mục tiêu kỹ năng cũng càng nhiều?”
Thì ra cô có thể thu thập được năng lượng khối là nhờ tinh khí thần tăng lên sao?
Vậy còn động vật biến dị thì sao? Có thể thu thập được không?
An Nhiên càng nghĩ càng kích động, đôi mắt sáng lấp lánh.
Nếu thực sự có thể thu thập được động vật biến dị, sau này sẽ không thiếu thịt ăn nữa.
Trời mới biết thịt dị thú kho tàu ở căn tin nhỏ đắt thế nào, một đĩa nhỏ đã bán hơn hai trăm tích phân, thật sự không có nhân tính.
Ừm, đi thử ngay bây giờ!
Bây giờ bên ngoài có vô số dị năng giả và lính đánh thuê đang thiêu cháy lũ dị thú ô nhiễm cao, cô vừa hay có thể ra ngoài hốt hàng tồn.
An Nhiên uống vài ngụm nước, trấn tĩnh lại, nhét hai bộ đồ bảo hộ vào ba lô, xách đồ xuống lầu.
Lại đến quầy thu đổi, đổi hơn hai mươi khối năng lượng, số tích phân trong tài khoản lập tức biến thành 1400.
Suy nghĩ một chút, lại mua mười thanh dinh dưỡng cao cấp bỏ vào ba lô, để làm lương thực dự trữ.
Thấy số dư tài khoản chỉ còn bốn trăm, An Nhiên mới hài lòng.
Bây giờ cô nghèo rớt mồng tơi, nhẹ cả người, không còn phải lo lắng mẹ ruột và cậu lén động vào tài khoản của mình nữa.
Bước đến trước lều số 37, gõ vào cánh cửa lều đang đóng chặt: “Tam Thất, có ở nhà không?”
“Đến ngay đến ngay!”
Cánh cửa da rách rưới được kéo ra, Tam Thất thò đầu ra, một tay kéo An Nhiên vào trong: “Vào nhanh lên, bên ngoài nhiều ruồi muỗi quá.”
An Nhiên cúi người bước vào lều, liền thấy bên trong trải một tấm thảm chống ẩm xám xịt, trên thảm có mấy người đang ngồi.
Hai người phụ nữ và hai người đàn ông, cộng với Tam Thất, tổng cộng năm người.
Bọn họ thấy An Nhiên cũng không ngạc nhiên, đều chào hỏi cô: “Chào cô, mời vào ngồi.”
Một người phụ nữ đặt bộ đồ bảo hộ cũ đang vá xuống, đứng dậy nhấc ấm nước trên bếp nhỏ lên rót nước.
An Nhiên gật đầu đáp lễ: “Chào mọi người.”
“Đây là anh trai và chị dâu tớ, còn đây là chị Vu Cương.”
Tam Thất giới thiệu sơ qua, nhận lấy tách trà nóng từ chị dâu, đưa cho An Nhiên.
An Nhiên ngồi xếp bằng, nhận lấy tách trà nóng uống một ngụm.
Ngọt ngọt, hình như có bỏ rễ ngọt biến dị vào.
Đưa mắt nhìn quanh, liền thấy không gian chừng mười mấy mét vuông được ngăn đôi bằng một tấm rèm vải chằng chịt những miếng vá, mỗi bên đều có chăn đệm và đồ đạc riêng, ước chừng năm người họ ở chung trong một cái lều.
An Nhiên uống hết tách trà nóng, từ trong ba lô lấy ra hai cái hộp, đẩy về phía Tam Thất: “Đây là đồ bảo hộ, tặng cậu và anh Vu Cương.”
Tam Thất sửng sốt, gương mặt đen nhẻm dần dần đỏ lên, tức giận nói: “An Nhiên, cậu có ý gì? Sao lại tặng tớ đồ bảo hộ?”
An Nhiên cười nói: “Quà gặp mặt không được sao? Chúng ta đã vài năm không gặp, sau này biết đâu còn phải lập đội ra hoang dã, tớ không hy vọng đồng đội giữa đường bị thương làm chậm trễ công chuyện.”
Tam Thất dụi mắt, ánh mắt lảng tránh hai bộ đồ bảo hộ trên tấm thảm, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tớ, tớ sẽ không làm chậm trễ đâu…”
An Nhiên nói tiếp: “Cậu đừng từ chối nữa, sau này chúng ta sẽ là đồng đội, hai bộ đồ bảo hộ này coi như tớ đầu tư trước vậy, mau thử xem, coi có vừa không, không vừa thì có thể đi đổi.”
Tam Thất ngẩn người một lúc, ngượng ngùng gật đầu.
Trong lòng thầm hạ quyết tâm, sau này nhất định sẽ trả lại tích phân cho An Nhiên.
Mấy người trong lều vội vàng đến cảm ơn: “Thật sự cảm ơn cô quá, chúng tôi đang cần đồ bảo hộ đây, để cô phải tốn kém rồi.”
An Nhiên cười cười, đứng dậy nói: “Tớ về trước đây, lát nữa ra ngoài xem thế nào, cậu có muốn đi cùng không?”
Tam Thất liên tục gật đầu: “Được! Tớ đi.”
An Nhiên chào tạm biệt mọi người, xách ba lô trở về phòng mình.
Lấy tất cả hai mươi bảy khối năng lượng ra, bắt đầu thi triển dị năng.
【Ting! Tiêu hao một điểm tinh khí thần, thu thập thành công, kinh nghiệm cộng 2, cô nhận được một tinh thể năng lượng sơ cấp, hấp thụ có thể tăng 0.3 thuộc tính tự do…】
An Nhiên ngạc nhiên, sao lại nhiều hơn 0.1 rồi?
Suy nghĩ một chút, lấy đồng hồ đeo tay ra đo từng khối năng lượng một, phát hiện giá trị năng lượng chứa trong chúng không giống nhau, có cái cao có cái thấp, nhưng đều nằm trong phạm vi giá trị sơ cấp đã định, tức là trong vòng 200 năng lượng.
An Nhiên trầm ngâm, chọn một khối có giá trị thấp nhất để thu thập.
【Ting! Tiêu hao một điểm tinh khí thần, thu thập thành công, kinh nghiệm cộng 2, cô nhận được một tinh thể năng lượng sơ cấp, hấp thụ có thể tăng 0.1 thuộc tính tự do…】
Đệt! Thì ra giá trị năng lượng của khối năng lượng dưới một trăm, chỉ có 0.1 thuộc tính tự do thôi sao.
Bất cẩn quá!
An Nhiên bực bội, vội vàng lọc ra ba khối năng lượng có giá trị dưới một trăm, lát nữa đi tìm anh Tiểu Lý đổi.
Lại thu thập vài lần, An Nhiên cơ bản đã nắm được thuộc tính tự do có thể thu thập được dựa trên giá trị của năng lượng thạch.
Giá trị dưới một trăm chỉ có 0.1 thuộc tính tự do; từ một trăm đến một trăm năm mươi, có 0.2; vượt quá một trăm năm mươi, cho đến hai trăm, có thể thu thập được 0.3 điểm thuộc tính.
An Nhiên tìm ra một cuốn sổ nhỏ, ghi lại những giá trị này, để tránh mình phạm sai lầm lần nữa.
Sau đó, cô dùng hai lọ thuốc khôi phục tinh thần lực sơ cấp, thu thập hết những khối năng lượng có giá trị trên một trăm năm mươi, cộng với những cái trước đó, tổng cộng có được 4 điểm thuộc tính tự do.
Suy nghĩ hồi lâu, cô thêm 3 điểm vào tinh khí thần, 1 điểm vào tốc độ, sau đó mới cất mười hai khối năng lượng còn lại, xuống lầu tìm anh Tiểu Lý đổi.
Nhưng anh Tiểu Lý lúc này đang tiếp khách, An Nhiên không muốn ngồi chờ mất thời gian, đành ra ngoài hoang dã.
Đến cổng khu nhà, liền thấy Tam Thất và Vu Cương mặc đồ bảo hộ cô tặng, đang vẫy tay với cô.
Anh trai Tam Thất thì mặc bộ đồ bảo hộ cũ của Vu Cương, miếng vá ở đầu gối lại thêm một cái, tay cầm một con dao ngắn đã mẻ, bồn chồn nhìn quanh.
“Chúng ta đi đâu?” Tam Thất lại gần An Nhiên hỏi.
An Nhiên vỗ vỗ khẩu súng phun lửa đeo trên người: “Đi tìm dị thú, gặp con nào ăn được thì mang về.”
Tam Thất tưởng cô muốn đi săn dị thú, do dự một chút, vẫn gật đầu: “Được, nghe cậu hết.”
Thế là, bốn người lên đường tiến vào hoang dã.
Lúc này xung quanh trại lều khói mù mịt, không ít người nhặt rác đang đứng nhìn, xa xa có hàng trăm lính đánh thuê và dị năng giả đang dọn dẹp côn trùng và sinh vật biến dị.
Mà phía sau lính đánh thuê, còn có rất nhiều người lẽo đẽo theo sau, nhìn một cái là biết họ đang cố gắng hốt hàng tồn.
Nhưng tỷ lệ này rất nhỏ, phàm là sinh vật biến dị có chỉ số ô nhiễm ma thấp hoặc có giá trị, đều đã bị lính đánh thuê mang đi hết rồi.
