Chương 97: Phát hiện một núi gai nhọn, chạy mau!
Cố Thiếu Xuyên nhíu mày trầm tư, gật đầu: “Có lẽ thật sự có nội gián truyền tin cho bọn chúng. Trước đây tôi đã thanh lý một đợt, nhưng không chắc còn gian tế của thế lực khác không. Cô yên tâm, chuyện này tôi sẽ điều tra ra rõ ràng.”
“Còn một chuyện nữa muốn nói với anh.”
An Nhiên tiếp lời: “Tôi đắc tội với An Tử Mặc, giết mấy tên vệ sĩ của hắn, có thể sẽ liên lụy đến đại đội của anh. Vậy nên tôi nghĩ, tôi vẫn nên rút khỏi Đoàn lính đánh thuê Lôi Đình của anh thì hơn.”
“Cô giết vệ sĩ của hắn?”
Cố Thiếu Xuyên hơi chấn động: “Người hắn mang theo hình như đều trên thất giai, một mình cô làm sao…”
Chợt nhớ đến cảnh An Nhiên tiêu diệt dị thú nhân, anh ta ngậm miệng lại.
Suy nghĩ một lát rồi nói: “Cô vốn là thành viên của đại đội tôi, dù bây giờ có rút lui, cũng không ngăn được bọn họ đến chất vấn Đoàn Lôi Đình. Đã vậy, chi bằng cứ ở lại đại đội. Thực sự không xong thì chúng ta rời khỏi căn cứ, tìm một doanh trại bỏ hoang để đóng quân, sau này biến nơi đó thành một căn cứ sống sót khác.”
Trương Ngọc Bảo đang lái xe phía trước lập tức đáp lời: “Đúng đấy! Thà rời khỏi căn cứ còn hơn. Gần đây lúc nào cũng có người tập kích nhà trồng trọt của đại đội, đến cả Hội Dị năng giả cũng bắt đầu gây áp lực với đại ca, bảo chúng ta nộp ra một phần dây khoai lang ngũ giai. Hừ! Nghĩ hay quá nhỉ! Cũng chẳng biết thứ đó tốn bao nhiêu tâm huyết của chúng ta. Cứ đà này, căn cứ sớm muộn cũng ra tay thôi.”
Hắn còn chưa dám nói, hiện tại chính là thời cơ tốt để căn cứ gây khó dễ cho đại ca.
Gã Gầy ngồi ghế phụ lái cũng lên tiếng: “Đại ca, phía trước là doanh trại số 98, hay là chúng ta dọn dẹp chỗ đó đi, có thể đóng quân được khá nhiều người đấy.”
“Doanh trại số 98?” An Nhiên trầm ngâm.
Cũng có vẻ không tệ.
Dù sao Đại đội Năm cũng không có nhiều người, chỉ cần dọn dẹp một tòa thổ lâu là đủ ở rồi.
“Quái thú gai sắt ở đó đã rời đi rồi à?” An Nhiên hỏi.
Gã Gầy đáp: “Đi từ lâu rồi. Hồi trước đã có người đến xem, ở đó không còn một con dị thú nào.”
“Nhưng nhà cửa ở đó hư hỏng gần hết, ngay cả sân lớn cũng sụp mấy chỗ. Giờ cơ bản là phế tích, chắc căn cứ cũng không có hơi sức đâu mà phái người sửa chữa nữa.”
An Nhiên: “Vậy à.”
Cô hơi xiêu lòng.
Từ khi thực lực tăng lên, ở lại căn cứ dường như cũng chẳng còn gì thú vị.
Chi bằng rời xa thị phi, khai phá một chốn đào viên cho riêng mình.
Cố Thiếu Xuyên cũng gật đầu tán thành: “Được, chúng ta không về căn cứ vội, đến doanh trại số 98 xem sao đã.”
Thế là đoàn xe lái về hướng doanh trại số 98.
Hơn nửa tiếng sau, đoàn xe đến trước một đống phế tích.
“Trời ơi! Tường viện hư hỏng thế này cơ à?” Có người kinh ngạc.
An Nhiên đặt Tiểu Hỉ Tước lên ghế sau, cùng Cố Thiếu Xuyên xuống xe.
Theo ánh đèn xe, họ đến chỗ tường viện bị thủng.
Trên đống tuyết phủ đầy gạch vụn có rất nhiều dấu chân, toàn là của đủ loại dị thú.
“Đừng vào vội, bên trong có thể có dị thú.” Cố Thiếu Xuyên dặn dò một câu, quay sang nói với Gã Gầy: “Bắn một phát sáng hiệu thử xem.”
Gã Gầy dạ một tiếng, lấy ra một khẩu súng bắn pháo sáng, nhanh chóng trèo lên bức tường đổ nát, nhắm vào trong sân bắn một phát.
Một luồng sáng bay vào sân, lập tức chiếu sáng một phần khu vực. “Đại ca! Có vài con dị thú, thể hình không lớn, có thể xử lý được.”
Cố Thiếu Xuyên gật đầu, vung tay một cái, dẫn hơn chục thành viên đi vào.
An Nhiên cũng theo sau, cẩn thận quan sát tình hình xung quanh.
Chẳng mấy chốc, các thành viên đã nổ súng giết hơn chục con dị thú chuột, cùng hai con thỏ biến dị, toàn là nhị tam giai, đến tứ giai cũng không có.
Bọn họ kéo hết đám dị thú đó lại một chỗ, rồi đi kiểm tra các khu vực khác.
Mấy tòa thổ lâu đều bị hư hại ở nhiều mức độ khác nhau, duy chỉ có tòa số bảy là hoàn hảo không tổn hao gì.
“Ồ? Tòa nhà này vẫn còn tốt, không hư chút nào!” Có người chạy đến gần, phát hiện ngay cả cửa lớn cũng còn nguyên vẹn.
Đẩy cánh cửa nặng nề bước vào, mấy người dùng đèn chiếu sáng, chỉ thấy trên tường có khá nhiều kén của dị trùng, nhưng không thấy sinh vật biến dị nào khác.
“Lạ thật? Ở đây lại còn nguyên vẹn thế này?” Có người nghi hoặc, cùng mọi người lần lượt kiểm tra từng phòng.
Dù sao tối nay cũng phải ngủ lại đây, lỡ nửa đêm có quái vật chui ra…
An Nhiên cũng lấy từ tay một thành viên khác một cái đèn năng lượng, cùng Cố Thiếu Xuyên xem xét các căn phòng.
Nhưng phòng ở đây quá nhiều, mỗi tầng có đến mấy chục căn, chỉ dựa vào hơn chục người kiểm tra thì thật sự quá chậm.
Thế là Cố Thiếu Xuyên cho đoàn xe lái đến trước tòa số bảy, chỉ để lại mấy người trông xe, số còn lại đều vào kiểm tra phòng ốc.
Bảy tám chiếc xe, tổng cộng hơn bốn mươi thành viên, rất nhanh đã kiểm tra xong toàn bộ tòa thổ lâu.
Ngoại trừ phát hiện một số sinh vật biến dị nhỏ, cùng một ít kén trùng, không có bất kỳ nguy hiểm nào.
“Tối nay đóng quân ở đây. Để lại mấy người canh gác bên ngoài, số còn lại tự tìm chỗ nghỉ ngơi.”
Cố Thiếu Xuyên dặn dò một câu, rồi nhắn tin cho mấy trung đội trưởng đang ở lại đại đội: “Tìm mấy người đáng tin, đêm nay đào hết mấy dây khoai lang đó ra, bỏ hết vào chậu trồng cây, đừng để ai phát hiện. Lại kiếm mấy chiếc xe tải thùng, chất chậu trồng cây lên, sáng mai chia đợt ra khỏi căn cứ, đưa đến doanh trại số 98…”
An Nhiên cũng tìm được một căn phòng, Tam Thất và Ninh Mai giúp dọn dẹp, rất nhanh đã sạch sẽ.
Mấy người lại tìm thấy một ít đồ dùng sinh hoạt trong các phòng khác, cùng vài bộ chăn đệm bẩn thỉu, cũng chẳng chê, mang hết về.
Thời tiết lạnh thế này, tối mà không có chăn đệm thì không được.
Sau đó lại có người ra ngoài tìm một ít củi gỗ mang đến cho An Nhiên, còn mang đến một ít nước uống, một cái nồi, cùng mấy thanh dinh dưỡng.
Ninh Mai dùng nồi đun nước nóng, đưa cho An Nhiên.
An Nhiên bưng cốc nước nóng, vừa uống vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, liền thấy con quái quỷ khổng lồ đang ngồi chồm hỗm dưới lầu, ngước đầu lên nhìn cô, vẻ như vô cùng bất mãn.
“Chị đi tìm chỗ nghỉ trước đi, ngày mai em sẽ làm ổ cho chị.”
Cô vẫy tay với con quái quỷ: “Đừng ở trong tuyết, lạnh lắm, mau đi tìm chỗ nghỉ đi.”
Con quái quỷ vẫn bất động, như thể đã hóa thành một pho tượng đá đang ngước đầu.
An Nhiên bất lực, đành phải xuống lầu.
Đến trước mặt con quái quỷ, vỗ đầu nó: “Đi theo em, bên kia có chỗ thích hợp cho chị ở.”
Con quái quỷ lẽo đẽo theo sau, đến một tòa thổ lâu đổ nát gần đó.
Nơi này tuy bị thủng một lỗ lớn, nhưng mái vòm vẫn còn tốt, chắn được một phần tuyết.
Thân hình con quái quỷ cũng có thể chui vào, tìm một góc nhỏ là có thể nghỉ ngơi.
An Nhiên cầm đèn chiếu sáng soi vào bên trong, không thấy nguy hiểm gì.
Đang định bước vào trong, chợt phát hiện trong bóng tối có một tòa núi gai.
Đúng vậy, chính là cái đầy gai nhọn ấy… Quái thú gai sắt?
An Nhiên giật mình, lập tức lùi ra khỏi lỗ hổng lớn.
Thế nhưng tòa núi gai ấy đã bắt đầu cử động, và đứng dậy, cái đầu từ từ xoay về phía con người nhỏ bé đang cầm đèn.
“Quái quỷ, chạy mau!”
An Nhiên quay đầu bỏ chạy, con quái quỷ khổng lồ cũng chạy theo.
Khi nhìn thấy chiếc xe không xa, An Nhiên đột nhiên phanh gấp, lập tức đổi hướng.
Trong đầu chợt nhớ ra một chuyện, chính là cái sừng nhọn của con quái thú gai sắt ấy.
