Tô Tàn chậm rãi gõ ngón tay lên mặt bàn, trầm ngâm một lúc rồi mở lời hỏi: “Vậy các đồng nghiệp của tôi đều là người phàm sao?”
“Không, các sinh linh từ khắp vũ trụ đều có cơ hội trở thành đồng nghiệp của cậu. Khi thực lực đạt đến một mức độ nhất định, họ sẽ được công ty triệu tập mời đến, hoặc là họ có năng lực nhận ra sự tồn tại của công ty và chủ động gia nhập.”
“Đối mặt với tai họa hủy diệt vạn vật, hầu như không có cường giả nào không gia nhập công ty. Nói cách khác... công ty bao gồm tất cả các cường giả đỉnh cao của vạn giới, và những người đang trưởng thành thì luôn chờ đợi để gia nhập.”
“Nghe mà tôi thấy áp lực quá, hình như tôi là một trường hợp đặc biệt, có ai còn kém hơn tôi không...” Tô Tàn bĩu môi.
“Không có, cậu quả thực là trường hợp đặc biệt, nhưng chỉ là ở thời điểm hiện tại thôi.” Quản gia cười nhạt, “Nhưng cũng chẳng có gì phải thất vọng, đằng sau lưng cậu là vô số cường giả đỉnh cao. Nếu trong lúc vô tình cậu gặp đồng nghiệp ở thế giới nhiệm vụ, họ tuyệt đối sẽ không tiếc giúp đỡ cậu, giải quyết khó khăn cho cậu... thậm chí, trực tiếp giúp cậu nâng cao thực lực.”
“Ngài chắc chứ?” Tô Tàn nghi ngờ, “Mọi người đều không quen biết, ở nơi hoang vu hẻo lánh liệu có ai làm điều bất lợi cho tôi không?”
“Cậu đại diện cho hy vọng của đại đa số sinh linh, là nhân vật sau này sẽ để lại ngọn lửa sinh cơ cho vô số thế giới, được công ty vô cùng coi trọng. Cường giả cũng đều xuất thân từ phàm tục, họ yêu thích chiến đấu, nhưng cũng không quên mình đang cứu vớt thế giới, hơn nữa giúp đỡ cậu đối với họ không tốn chút giá nào.”
“Kể cả có người không thích cậu, cũng sẽ không làm điều bất lợi cho cậu. Chỉ vì thân phận Tâm Hỏa, dù cậu chỉ là một con kiến, họ cũng sẽ cho cậu sự tôn trọng và thể diện tối thiểu nhất.”
“Hai lần thực lực của Tâm Hỏa đời thứ hai bạo tăng nhảy vọt đều là nhờ vô tình gặp được đồng nghiệp, bao gồm cả tòa nhà văn phòng này, rất nhiều nơi trong văn phòng này cũng là do đồng nghiệp giúp cải tạo.”
“Tôi có thể cam đoan, đã chọn nơi này... ở một mức độ nào đó, cậu đã trở thành nhân vật tôn quý nhất trong vạn giới.”
Tô Tàn chớp mắt, vẫn chưa hoàn hồn lại được.
Một lúc sau mới nói: “Được rồi, nghe có vẻ rất tốt, phía trên tôi còn có anh cả chống lưng. Nhưng những gì ngài nói....”
“Cậu nhầm rồi, cậu không có anh cả chống lưng. Ý định ban đầu của công ty là cứu vớt thế giới và bồi dưỡng cậu, nhưng công ty sẽ không can thiệp bất cứ điều gì vào cậu ngoài việc giao nhiệm vụ. Đương nhiên, ý tưởng tổng thể không đại diện cho cá nhân.”
“Nhắc đến chuyện này tôi lại nhớ ra một việc, khi đang làm nhiệm vụ tôi đột nhiên nhận được một tin nhắn, tôi không biết đó là ảo giác hay là công ty đang đối thoại với tôi, tình huống này có bình thường không?” Tô Tàn hỏi.
Quản gia phản vấn: “Tin nhắn gì?”
“Đừng hỏi công ty đã làm gì cho cậu, mà hãy hỏi cậu đã làm gì cho công ty.”
“Ảo giác.” Quản gia không chút do dự, “Người ta sinh ra ảo giác khi chịu áp lực cực độ là chuyện rất thường gặp, tôi dám khẳng định đó là sự nhầm lẫn của cậu.”
“Thứ nhất, không ai trong công ty can thiệp vào hành động của cậu, đặc biệt là khi lúc đó cậu còn chưa hoàn toàn gia nhập công ty. Thứ hai, tin tức cậu nhận được đều do trung tâm truyền đạt... những người có năng lực can thiệp vào mệnh lệnh của trung tâm không quá năm người, mà những người này đều là tầng lớp cao nhất. Cậu còn lâu mới đạt đến mức độ khiến họ chú ý, và họ cũng không rảnh làm những chuyện vô bổ này.”
“Vậy được rồi. Lần đầu tiên tôi thực hiện nhiệm vụ, công ty đã nhắc nhở tôi có thể thu hồi mẫu vật đặc biệt, sau đó đổi cho tôi một Góc Sắt, nhưng sau đó không thể đổi được nữa, đó lại là tình huống gì?”
Quản gia suy nghĩ một lát: “Thực ra đối với nền tảng của cậu mà nói, thế giới đầu tiên cậu trải qua độ khó quả thực không thấp, thậm chí là vượt quá tiêu chuẩn. Sau này cậu còn phải đi cứu vớt các thế giới khác, tuy nguồn gốc tai họa là như nhau, nhưng vì thế giới khác nhau nên tai họa sẽ diễn hóa ra các hình thức khác nhau.”
“Nếu công ty phát hiện ra loại tai họa đặc biệt chưa từng thấy trước đây, họ sẽ thu hồi một mẫu vật để nghiên cứu, sau đó cho cậu phần thưởng tương ứng. Có hai đời Tâm Hỏa đi trước mở đường, không phải lần nào cậu cũng có cơ hội như vậy, thậm chí rất khó gặp.”
“Còn về cái mà cậu nói Góc Sắt... tôi đoán đó có thể là thuốc cấp cứu mà người tộc Tháp Sắt sử dụng, đó là một chủng tộc ngoài hành tinh, có hai lỗ cắm đôi ở eo, khi ra ngoài chiến đấu họ sẽ cắm sẵn chất ổn định sinh học, thuốc giảm thần kinh tác dụng chậm. Có lẽ công ty phát hiện cậu cũng có thể dùng... ừm, dù sao cấu trúc sinh lý cũng khác nhau, không thể làm khác được.”
“Công ty làm việc chỉ xét đến tính thực tế, những chuyện thể diện họ sẽ không cân nhắc cho cậu.”
Tô Tàn cân nhắc một lát, lại hỏi: “Trước đây ngài từng nói với tôi, ngài được tạo ra chỉ có thể hoạt động ở đây, vậy những gì ngài nói về công ty có chính xác không?”
“Ừm.” Quản gia gật đầu, “Tôi không thể đảm bảo hoàn toàn đúng, nhưng đại khái là chính xác. Tất cả tin tức đều là do Tâm Hỏa đời thứ hai kể cho tôi, hơn nữa thời gian trôi qua, ở đây cũng từng có một vài người bạn của anh ấy đến thăm, sau này có lẽ cậu cũng sẽ gặp một vài người bạn cũ của anh ấy.”
“Thế còn Tâm Hỏa đời đầu thì sao?”
“Đời đầu là một kẻ điên, tôi đã nói với cậu rồi. Anh ta tạo ra tôi chỉ để làm việc lặt vặt, thời đại của anh ta nơi này chỉ là một căn nhà trống rỗng, không có gì cả.” Quản gia hồi tưởng, “Sau khi trải qua một nhiệm vụ, anh ta sẽ lập tức lao vào nhiệm vụ tiếp theo, liên tục xuyên qua mấy chục thế giới mới quay về một lần.”
“Khi về lại ném cho tôi một đống rác rưởi và bảo bối để sắp xếp, sau đó lập tức không ngừng nghỉ đi đến thế giới tiếp theo, nên tôi ít có giao tiếp với anh ta.”
“Đúng là một kẻ cuồng công việc.” Tô Tàn không thể tin được, “Là công ty ép buộc anh ta làm vậy sao?”
“Trung tâm công ty không ép buộc bất kỳ ai, anh ta còn phải tự lo cho mạng sống của mình nữa. Trong mắt đời đầu chỉ có nhiệm vụ, không hề chú trọng đến sinh hoạt, chỉ biết hít gió uống sương, ngủ ngay khi có thể, những thứ cần thiết cơ bản là phải đi cướp.” Quản gia nhíu mày hồi tưởng.
“Tuy tôi do anh ta tạo ra, nhưng tôi thực sự không hiểu con người này. Với năng lực của anh ta, tôi không nghĩ anh ta có lý do gì để chết trong nhiệm vụ, tôi cảm giác giống như anh ta làm nhiệm vụ chán rồi, sống không còn mục đích nên tự sát thì đúng hơn.”
“Quả thực là một nhân vật cứng rắn.” Tô Tàn gật đầu tán thành, “Tôi còn hai câu hỏi cuối cùng. Thời gian tôi thực hiện nhiệm vụ được tính như thế nào, thời gian ở mỗi hành tinh hẳn là khác nhau đúng không? Với lại, những thế giới tôi đã đi qua trước đây, sau này có thể quay lại không?”
“Trước hết trả lời câu hỏi thứ nhất của cậu.” Quản gia giơ một ngón tay lên, sàn phòng khách rộng rãi lún xuống, sau đó một vật thể bằng đồng có phong cách kỳ lạ được nâng lên.
Nhìn qua trông giống như một cái cây bằng đồng, trên đỉnh các cành kim loại vươn ra mười cái đĩa tròn bằng đồng.
Cái đĩa đồng đầu tiên đang phát sáng.
“Đây là thiết bị do công ty cùng với Tâm Hỏa tạo ra, tên là Quy Hành Đài, chuyên dùng để tăng tốc nhiệm vụ. Mỗi khi cậu cứu vớt một thế giới, đĩa đồng sẽ sáng lên một cái, lấy thế giới nơi cậu sinh ra là Trái Đất làm mỏ neo, cưỡng chế đồng bộ hóa thời gian, tối đa có thể đồng bộ mười thế giới, nếu nhiều hơn sẽ lần lượt thay thế cái cũ.”
“Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cậu sẽ nhận được một lượng điểm cống hiến nhất định, dùng điểm cống hiến để mở Cầu Giới. Cầu Giới có thể kết nối tất cả các thế giới bao gồm cả văn phòng của cậu. Nếu cậu có thể thông suốt mối liên hệ giữa các thế giới, giúp đỡ lẫn nhau lưu thông, thì tốc độ khôi phục của thế giới họ sẽ tăng lên rất nhiều.”
“Vị trí mà công ty giao cho lại có công cụ có thể thao túng thời gian! Vậy đối thủ rốt cuộc là thứ quái quỷ gì? Tôi không hiểu nổi công ty làm sao lại thua được.” Tô Tàn hoàn toàn bị sốc.
Quản gia dang tay, nói: “Trật tự và hỗn loạn, đối thủ của công ty có thể nói là hai mặt của nó. Công ty có năng lực gì thì đối thủ cũng có, hơn nữa có thể sử dụng một cách phóng túng hơn. Những khái niệm mà cậu và tôi có thể hiểu được, căn bản không thể mô tả được chiến trường chính diện của công ty, cái đó chắc chắn rất trừu tượng.”
“Giống như phàm nhân không thể hiểu được thần, có lẽ chỉ khi từ từ leo lên đến vị trí đó mới có thể hiểu được.”
“Thôi được vậy.” Tô Tàn thở dài, quay đầu tiếp tục hỏi, “Điểm cống hiến lại là gì?”
“Cậu giúp công ty kết nối một thế giới, công ty đương nhiên sẽ thu được lợi ích, do trung tâm tính toán phân bổ. Nói đơn giản là tiền lương công ty trích ra cho cậu từ lợi nhuận, cậu còn đeo mặt nạ chắc là có thể nhìn thấy.”
“Không có ạ.” Tô Tàn ngơ ngác.
“Xin lỗi, tôi quên mất, thực tập sinh không có lương.”
“....”
