Chương 88: Buông tha tôi
Trên ghế sofa, Á Khôn đang gọi điện thoại, nói gì đó vào điện thoại rồi gọi Giản Đồng: “Này, Giản Đồng, cô đoán xem, tôi vừa gọi cho ai?” Á Khôn cười đểu, mắt lấp lánh: “Anh cô đấy. Cô đoán anh cô nói gì? Anh cô nói, nhà họ Giản không có người tên Giản Đồng. Ha ha, Giản Đồng, cô đúng là đáng thương. Giết chết bạn thân của mình thì được lợi gì? Vy Minh gặp phải cô đúng là tám kiếp xui xẻo mới thành bạn với cô!”
Nói xong, mắt Á Khôn ánh lên vẻ tức giận, nhìn Giản Đồng như muốn xé xác cô thành tám mảnh.
Giản Đồng cúi đầu, người ngoài không nhìn rõ vẻ mặt cô.
Cô cũng không phản bác. Cô biết, Á Khôn thích Hạ Vy Minh... Cô không giải thích, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười tự giễu: Chẳng ai tin cô, giải thích thì có ích gì?
Trong sâu thẳm lòng, cô vẫn thấy đau nhói vì lời của Giản Mạch Bạch.
Giản Đồng khẽ cười một tiếng, không biết là cười mình, cười Á Khôn, hay cười Giản Mạch Bạch. Cô mỉm cười, từ từ gập đầu gối xuống.
Tô Mộng hét lớn: “Giản Đồng, đừng!”
“Rầm!”
Một tiếng đầu gối đập xuống đất vang lên, Giản Đồng quỳ thẳng xuống, mảnh thủy tinh vỡ cắm sâu vào thịt đầu gối. Không phải cô không đau, nhưng cô ngẩng lên nhìn Hạ Vũ: “Anh buông chị Mộng ra.”
Đôi mắt đẹp của Tô Mộng mở to hết cỡ.
Hạ Vũ nhìn cảnh này, bỗng cười lớn: “Ha ha ha ha... Giản Đồng kiêu ngạo nhất thành phố S đây sao! Ha ha ha... Cô quỳ rồi! Ha ha ha ha... Giản Đồng, cô cũng có ngày hôm nay à? Cô còn nhớ không, hồi đó tôi theo đuổi cô vất vả thế nào, cô chỉ nhẹ nhàng nói một câu ‘anh không xứng với tôi’ rồi đuổi tôi đi, khiến tôi thành trò cười cho cả thành phố S!”
Hắn nhìn Giản Đồng, ánh mắt đầy khoái cảm trả thù:
“Giản Đồng, Giản Đồng, Giản Đồng! Cô có nghĩ mình cũng có ngày hôm nay không? Cô có nghĩ đến chuyện ‘ác giả ác báo’ không!”
Hắn cầm tờ séc trên bàn, lùi lại bốn năm bước, giơ tờ séc lên:
“Muốn tiền à? Cô bò tới đây, tiền ở ngay đây,” hắn chỉ tay xuống dưới háng mình: “Cô bò qua đây, năm mươi vạn là của cô. Tôi nói được làm được, thế nào?”
Năm đó, Giản Đồng nói một câu “anh không xứng với tôi” làm hắn mất mặt, hôm nay Hạ Vũ dùng năm mươi vạn để làm Giản Đồng mất mặt.
“Giản Đồng, đừng!” Tô Mộng hối hận, cô thực sự hối hận rồi!
Giản Đồng ngẩng lên, liếc nhìn tờ séc năm mươi vạn trong tay Hạ Vũ, bên tai là giọng nói của Tô Mộng.
Ánh mắt cô chập chờn, bỗng nhiên, Giản Đồng từ từ quay đầu nhìn về phía Tô Mộng.
Tô Mộng nghẹn thở, đồng tử co lại!
Giản Đồng quay đầu nhìn Tô Mộng... Xin lỗi, tôi có con đường của mình phải đi, tôi còn nhiều việc chưa làm, tôi phải thoát khỏi sự khống chế của kẻ đó.
Giản Đồng hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại... Có gì to tát đâu, dù sao cũng không phải lần đầu quỳ, dù sao... từ lâu đã chẳng còn gì nữa.
Là ai thì có gì khác biệt?
Hừ...
Lại thêm hai tiếng ly rượu rơi xuống đất, Tô Mộng chửi lớn: “Hạ đại thiếu, có thù hằn gì to tát mà lại hèn hạ thế?”
“Bốp!” Hạ Vũ đánh Tô Mộng như đã ghiền. Giản Đồng tim co thắt, lạnh lùng ngẩng đầu lên: “Đừng động vào chị ấy.”
Nói xong, cô quỳ gối di chuyển về phía trước, mỗi lần di chuyển, mảnh thủy tinh lại cắm sâu hơn vào thịt, mỗi lần di chuyển, thêm nhiều mảnh thủy tinh vỡ cắm vào da thịt. Tô Mộng muốn tiến lên ngăn cản thì bị người khác chặn lại: “Quản lý Tô cứ đứng đó mà xem, nếu chọc giận Hạ thiếu của bọn tôi, thì cô bé Đồng của chị lại phải khổ thêm đấy.”
Vừa như đe dọa, vừa như cảnh cáo, cũng như nhắc nhở, khiến Tô Mộng lo lắng đến cháy lòng nhưng không dám manh động.
“Các người làm vậy, ông chủ lớn của chúng tôi sẽ nổi giận.”
“Được thôi, ông chủ lớn của cô là ai? Nếu ông ta thực sự nổi giận, cô cứ báo tên bọn anh đây.” Hắn không tin, ở thành phố S này, nếu mấy nhà bọn họ liên thủ thì còn ai dám xông ra gây thù chuốc oán.
Chẳng ai ngu ngốc đến mức vì một nhân viên tầm thường trong công ty mà đắc tội với gia tộc của những người có mặt ở đây hôm nay.
Dù chỉ cách bốn năm bước, nhưng mỗi bước quỳ như dẫm lên lưỡi dao.
Trên trán, mồ hôi lạnh túa ra, áo sau lưng ướt đẫm.
Cô ngẩng lên nhìn Hạ Vũ.
“Chui đi.”
“Chui đi.”
“Mau chui đi.”
Trong phòng bao, tiếng ồn ào vang lên từ khắp nơi, từng tiếng “chui đi” lọt vào tai Giản Đồng.
Tô Mộng nói một câu “Giản Đồng, đừng” thì bị bọn họ bịt miệng lại.
“Chui! Chui! Chui! Mau chui!”
Từng tiếng giục giã hả hê, từng ánh mắt háo hức như sói, sống lưng Giản Đồng vẫn thẳng tắp, nhưng toàn thân căng cứng... Năm mươi vạn, năm mươi vạn! Chui qua là có năm mươi vạn! Là cô kiếm được chứ gì? Nhưng tại sao tim lại đau đến nghẹt thở?
Giản Đồng à Giản Đồng, mày chỉ là một kẻ tù tội, mày còn có tôn nghiêm gì?
Thứ đó xa xỉ lắm, mày đã không còn từ lâu rồi! Còn giả vờ thanh cao làm gì!
Đã làm đĩ thì phải làm một con đĩ tử tế!
Dưới ánh nhìn của mọi người, cô từ từ cong lưng, cúi người, cúi đầu, bò dưới chân Hạ Vũ, hai tay chống đất, tay phải chân phải, tay trái chân trái, từng bước một, bò qua giữa hai chân Hạ Vũ.
Không sao đâu, không sao đâu... Đây là cái gì chứ?
Cô cũng từng bò qua háng của những kẻ trong cùng phòng giam, vậy thì đây có là gì?
Nhưng mỗi bước bò qua, những ký ức mà Giản Đồng không muốn nhớ lại lại hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí.
Trong nhà tù, trong phòng tắm lớn, bọn họ dồn cô vào góc, bắt cô bò qua háng từng người một. Có kẻ còn ác ý hơn, khi cô bò qua thì tiểu lên người cô, khiến nước tiểu chảy xuống mặt Giản Đồng.
Cô không chịu thì bị bọn họ dùng vòi nước lạnh xịt thẳng vào người, dù mùa hè hay mùa đông, chỉ cần chống cự là sẽ bị đối xử bằng những thủ đoạn còn khủng khiếp hơn.
Giản Đồng không biết mình đã bò qua bằng cách nào, cơ thể cô run rẩy dữ dội, khoảnh khắc này đưa cô trở về ba năm sống trong tù.
“Chậc chậc, tiểu thư Giản Đồng của nhà họ Giản từng ngông cuồng một thời, vì năm mươi vạn mà chui háng đàn ông đấy.”
“Mau chụp ảnh đi, ngày mai chắc chắn sẽ lên trang nhất.”
Sắc mặt Giản Đồng “xoẹt” một cái trắng bệch, hơi thở gắng gượng cuối cùng cũng không chịu nổi, môi tái mét: “Đừng chụp ảnh.”
Không thể chụp!
“Cô bảo đừng chụp là không chụp à? Cô nghĩ cô vẫn còn là tiểu thư của tập đoàn Giản Thị chắc? Xì.”
Tô Mộng đồng tử co lại, kinh ngạc nhìn Giản Đồng... Tiểu thư của tập đoàn Giản Thị?!
Giản Đồng???
Nhưng nếu cô ấy là tiểu thư nhà họ Giản thì sao lại rơi vào cảnh này chứ?!
Không thể tin nổi!
Từng tiếng “chụp ảnh” này đã phá vỡ lớp ngụy trang cứng rắn của Giản Đồng, khiến nó sụp đổ hoàn toàn. Cô từ từ ngẩng đầu lên: “...Xin... xin các người, đừng chụp ảnh.”
“Xin? Hạ Vũ, anh nghe thấy không? Tiểu thư Giản đấy, cô ta vừa nói ‘xin’? Tiểu thư Giản từng kiêu ngạo nhất Thượng Hải lại đi xin anh à!”
“Ha ha ha ha...”
Những tiếng chế giễu, trêu chọc xung quanh như muốn nhấn chìm Giản Đồng!
Trên mặt cô chỉ còn lại sự hoảng sợ: “Đừng chụp ảnh! Đừng chụp ảnh!!!” Cô hét lên, nhưng càng phản kháng thì càng có nhiều người giơ điện thoại lên chụp, họ càng chụp càng vui vẻ.
“Ha ha ha ha...”
“Ha ha ha ha ha...”
Chuỗi cười này như lời nguyền, hơi thở Giản Đồng ngày càng gấp gáp, điên cuồng lắc đầu: “Đừng chụp ảnh, đừng chụp ảnh!”
Không thể chụp, không thể!
Sự nhếch nhác của cô hiện ra rõ ràng trước mặt những người bạn từng cùng vui chơi, còn họ thì đang xem trò cười.
Giản Đồng cảm thấy tất cả mọi vật xung quanh, dù là người hay đồ vật, đều đang xoay tròn điên cuồng. Cô ngửa mặt nhìn trần nhà đang xoay, miệng lảm nhảm: “Buông tha tôi, buông tha tôi, xin các người buông tha tôi...”
Tô Mộng nhìn Giản Đồng như vậy, đau lòng nhắm mắt lại. ... Giản Đồng, đồ ngốc này!
“Không muốn bị chụp ảnh à?” Á Khôn cầm một chai rượu, ngồi xổm xuống, đưa đến trước mặt Giản Đồng: “Nào, uống cạn chai này, bọn tôi sẽ không chụp nữa.”
