Chương 39: Giám khảo: Tác phẩm của Tang Tình xứng đáng đứng nhất
Tang Tình kéo tấm vải đỏ xuống, một chiếc trâm cài hình công công tinh xảo nằm lặng lẽ trong hộp. Những đường nét bằng bạch kim được rèn giũa ngay ngắn, trơn tru, từng phân được đánh bóng sáng loáng không tì vết. Tỷ lệ thân hình con công chính xác, cân đối, không tìm ra một khuyết điểm nào.
Viên hồng ngọc gắn trên thân chim được Tang Tình khắc lên những đường vân lông đuôi công, đường nét dứt khoát, ôm sát theo độ cong của đá, vừa không phá vỡ màu sắc đậm đà đồng đều, lại thêm phần thanh nhã. Những viên kim cương nhỏ xung quanh viền hồng ngọc càng tôn lên vẻ lấp lánh.
Hình quạt xòe của đuôi công uốn cong thoải mái, cân đối đều đặn, mép lông đuôi được viền bạch kim, đầu lông điểm xuyết những viên đá màu nhỏ vụn đúng mực. Nhìn qua, vừa sang trọng tinh xảo, vừa rực rỡ chói mắt.
Một trong các giám khảo, thầy Phó, sau khi xem tác phẩm của Tang Tình đã vô cùng tán thưởng: “Quá hoàn hảo! Tác phẩm này dùng nguyên liệu cầu kỳ, kỹ thuật chạm khắc tinh xảo, sang trọng mà không dung tục, tinh tế mà không rối mắt. Toàn bộ tác phẩm ngay ngắn, khí chất, chất lượng thượng thừa, từ thiết kế đến chế tác đều thể hiện trình độ chuyên môn rất cao.”
“Đây là tác phẩm tốt nhất tôi thấy hôm nay!”
Thầy Phó là một trong những giáo viên dạy chuyên ngành của lớp Tang Tình. Tang Tình thường tặng quà nhỏ vào dịp lễ tết, nên thầy luôn đánh giá cao cô.
Giáo sư Dương, người dạy lớp thẩm định đá quý của Tang Tình, cũng gật đầu: “Quả thực là một tác phẩm không chê vào đâu được, đặc biệt là phần lông đuôi chạm khắc trên hồng ngọc, rất thử thách tay nghề của người sáng tạo. Bạn Tang Tình có nền tảng cơ bản rất vững chắc.”
“Tác phẩm này xứng đáng là số một toàn trường.”
Tang Tình được hai giám khảo khen đến khóe miệng hơi nhếch lên. Cô đầy hy vọng nhìn về phía sư phụ mình, Cicely, không ngờ Cicely chỉ thản nhiên thốt ra hai chữ: “Cũng được.”
Nụ cười trên môi Tang Tình lập tức cứng đờ.
Chỉ là ‘cũng được’ thôi sao?
Rốt cuộc tác phẩm thế nào mới nhận được đánh giá cao hơn từ sư phụ?
Hay là sư phụ thực sự như cô ấy nói, yêu cầu với bản thân mình cao hơn?
‘Cũng được’ mà cô nhận được, nếu đặt lên người khác thì có thể là rất tuyệt rồi.
Tang Tình tự an ủi mình như vậy, trong lòng mới dễ chịu hơn một chút.
Thầy Phó cười xoa dịu: “Cicely yêu cầu với học trò của mình cao thật đấy.”
“Theo tôi thấy, bạn Tang Tình tuy mới là sinh viên năm hai, nhưng tác phẩm của bạn ấy là nhiều nhà thiết kế đã đi làm còn không sánh bằng.”
Không ngờ Cicely lại lắc đầu, cô nhìn Tang Tình nói: “Tác phẩm này về mặt kỹ thuật thì khá tốt, nhưng không bằng tác phẩm giữa kỳ của em.”
Tang Tình nghe xong lòng nặng trĩu, một nỗi chua xót khó tả lập tức dâng lên nghẹn ngào trong lồng ngực, đến hít thở cũng trở nên khó khăn.
Tác phẩm giữa kỳ là cô sao chép của Tang Lạc. Sư phụ có ý gì? Cho rằng cô không bằng Tang Lạc sao?
Tang Lạc chỉ thỉnh thoảng bùng nổ cảm hứng mới thiết kế được một tác phẩm tạm ổn, còn trình độ của cô thì luôn ổn định.
Giáo sư Dương bên cạnh thấy vậy vội lên tiếng hòa giải, giọng mang vài phần tán thưởng: “Không cần khắt khe quá, tác phẩm của bạn Tang Tình áp đảo toàn trường thì không có vấn đề gì.”
Nói xong, ông nhìn Tang Tình, ánh mắt ôn hòa nhưng mang theo kỳ vọng: “Bạn Tang Tình, hãy trình bày ý tưởng thiết kế của tác phẩm này cho mọi người đi.”
Tang Tình trấn tĩnh lại, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve viên đá quý lấp lánh trên chiếc trâm, khóe môi lại nở một nụ cười tự tin và đúng mực:
“Ý tưởng thiết kế của em là ‘khoe sắc’.”
Cô dừng lại một chút, đầu ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào chiếc đuôi công đang xòe rộng: “Con công sinh ra vốn là một sinh vật rực rỡ, khoảnh khắc xòe đuôi, nó không bao giờ che giấu hào quang của mình.”
“Em dùng những đường nét ngay ngắn nhất, đá quý thượng thừa nhất, chỉ để muốn nói rằng – mỗi cô gái đều không cần phải u ám, có thể trang điểm, mặc quần áo đẹp, có thể thoải mái, không kiêng dè gì phô bày vẻ đẹp của mình, không cần thu mình, không cần khiêm tốn, càng không cần vì ánh mắt của người khác mà giấu đi ánh sáng của bản thân.”
Giọng cô hơi cao lên, mang theo vài phần kiêu hãnh chính đáng: “Chiếc trâm này, em muốn gửi tặng tất cả những cô gái không dám tự tin, không dám tỏa sáng. Nói với họ rằng, cái đẹp thì nên đường hoàng, sự ưu tú thì nên phơi bày, không cần phải dè dặt, không cần phải tự làm khổ mình. Em xứng đáng với viên đá quý nhất, cũng xứng đáng với sự khoe sắc rực rỡ nhất.”
Thầy Phó lập tức gật đầu tán thưởng: “Nói hay lắm! Ý tưởng và tác phẩm bổ trợ cho nhau, khí phách, tự tin, tích cực, rất hoàn chỉnh.”
Giáo sư Dương cũng phụ họa: “Ý tưởng tích cực, diễn đạt rõ ràng, xứng đáng với tác phẩm này.”
Trên khán đài, các bạn cùng lớp của Tang Tình giơ tay vỗ tay cổ vũ:
“Nói quá hay! Tất cả con gái nên thoải mái phô bày vẻ đẹp của mình!”
“Tang Tình nữ thần, cả thiết kế lẫn ý tưởng đều áp đảo toàn trường.”
“Nhất quả nhiên là Tang Tình rồi.”
Phương Tử Ngang nháy mắt với Hạ Hành Chỉ: “Chị dây đúng là xuất sắc ha, Hạ ca mắt tinh thật.”
Giang Sóc cũng phụ họa: “Xinh đẹp, dịu dàng lại có tài, Hạ ca phải trân trọng chị dây đấy.”
Hạ Hành Chỉ nhếch môi: “A Tình đạt nhất chẳng phải chuyện đương nhiên sao?”
Tang Thăng cũng nhìn Tang Tình với vẻ mặt hài lòng.
Anh ấy biết em gái mình là xuất sắc nhất!
Không như Tang Lạc, suốt ngày chỉ biết làm anh mất mặt.
Bùi Hành Dã lúc này cũng khẽ nhếch môi, cô gái anh thích đúng là rực rỡ như vậy.
Anh lại đưa mắt nhìn Tang Lạc, hiếm khi có chút thương hại cô.
Cùng trình diễn với Tình Nhi, không biết Tang Lạc sẽ bị đả kích thế nào.
Rồi anh lại nghĩ
Tang Lạc sẽ không vì thế mà ghi hận Tình Nhi rồi lại nhắm vào Tình Nhi chứ?
Tang Tình cảm nhận được lời khen từ các giám khảo và sự nhiệt tình của cả trường, trong mắt không kìm được mang vài phần đắc ý.
Cô nhìn về phía sư phụ mình, Cicely, chờ đợi lời khen từ bà.
Thế nhưng Cicely chỉ nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt bình thản đặt trên chiếc trâm công công cực kỳ hoa lệ kia, không gật đầu, cũng không mở miệng nữa, ánh mắt nhạt như một vũng nước sâu, không nhìn ra chút cảm xúc nào.
Không khí bỗng nhiên lặng đi một lúc.
Thầy Phó không chịu nổi cảnh học trò yêu thích của mình bị đối xử lạnh nhạt như vậy.
Ông không hiểu tại sao Cicely lại khắt khe với học trò của mình đến thế?
Thầy Phó đứng thẳng dậy nói: “Tôi thấy tác phẩm của bạn Tang Tình xứng đáng là số một toàn trường, mọi người thấy thế nào?”
Cicely hơi ngước mắt: “Không phải còn tác phẩm của một bạn học chưa trình bày sao?”
Giáo sư Dương vỗ trán: “Suýt quên mất còn bạn Tang Lạc.”
Thầy Phó hơi nhíu mày.
Ông hoàn toàn quên mất còn có Tang Lạc.
Tang Lạc, một kẻ đạo văn, tác phẩm thế nào cũng không thể sánh bằng Tang Tình.
Nhưng quy trình vẫn phải đi qua.
Xem lần này cô ta không chép của Tình Nhi thì thiết kế được cái gì.
“Vậy bạn Tang Lạc hãy trình bày đi.” Thầy Phó thản nhiên nói.
Khán giả trên khán đài phần lớn tỏ ra khinh thường trước phản ứng của Tang Lạc.
“Cứ Tang Lạc loại chó đạo văn này thì thiết kế được cái gì?”
“Đúng vậy, tôi thấy không cần trình bày, trực tiếp công bố Tang Tình nhất luôn đi.”
“Tang Lạc không nên tham gia thi, không phải phí thời gian của mọi người sao?”
Tang Lạc không để ý đến những lời bàn tán, từ từ mở tấm vải đỏ trên hộp của mình.
