Chương 44: Anh em tốt của anh muốn hại anh đấy
“Chủ nhân đúng là biết giả vờ! Trong lòng ghen tị với Bùi Hành Dã đến chết, ngoài mặt vẫn tỏ ra sùng bái.”
Bộ đồng phục trên người Trương Dương cũng tán đồng: “Tội nghiệp Bùi Hành Dã còn tưởng chủ nhân là anh em tốt.”
Chiếc điện thoại trong túi nó khẽ thở dài: “Ai bảo Bùi Hành Dã là thành viên chủ lực mạnh nhất trong đội, còn chủ nhân chỉ là dự bị, đến cơ hội ra sân cũng không có. Khoảng cách giữa hai người quá lớn, lâu ngày chủ nhân khó tránh sinh lòng đố kỵ.”
Chiếc vòng cổ cảm thán: “Nói cho cùng là chủ nhân tâm địa không tốt. Ghen thì ghen, cứ phải giả vờ tình sâu nghĩa nặng. Tôi cứ có cảm giác chủ nhân sắp ra tay với Bùi Hành Dã rồi.”
Điện thoại im lặng một lát, chậm rãi nói: “Đâu chỉ ra tay, chủ nhân đã dùng tôi để liên lạc với người rồi. Hắn muốn hủy hoại tay của Bùi Hành Dã, khiến cậu ấy không bao giờ thi đấu được nữa.”
Đồng phục khinh bỉ: “Chủ nhân bề ngoài thì trông như một chàng trai tươi sáng, cởi mở, nhưng trong lòng độc ác vô cùng. Bùi Hành Dã trong đội quan tâm hắn biết bao, sao hắn có thể đối xử với người ta như vậy?”
Khuyên tai của Trương Dương hỏi: “Điện thoại, cậu có biết chủ nhân định ra tay lúc nào không?”
Điện thoại: “Không biết, chủ nhân chưa định thời gian địa điểm, chắc là mấy ngày nay thôi.”
Khuyên tai: “Năm ngày nữa là thi đấu, chủ nhân nhất định sẽ hành động trong năm ngày này, để năm ngày sau hắn mới được ra sân.”
Vòng cổ: “Tội nghiệp Bùi Hành Dã thật, sau này không thể tham gia thi đấu điện tử nữa rồi.”
Điện thoại: “Cũng đừng bi quan vậy, biết đâu chủ nhân thất bại thì sao?”
Vòng cổ: “Sao có thể? Chủ nhân là anh em tốt nhất của Bùi Hành Dã, hắn nói gì Bùi Hành Dã cũng tin. Chủ nhân sao có thể thất bại?”
Chiếc nhẫn trên tay Bùi Hành Dã nghe vậy kêu lên: “Cái gì thế? Không phải định chặt tay chủ nhân tôi đấy chứ? Vậy sau này nó đeo tôi kiểu gì?”
Quần lót của Bùi Hành Dã cũng bất bình: “Chủ nhân của các cậu sao mà xấu xa thế?”
Vòng cổ của Trương Dương ấm ức: “Bọn tôi cũng không muốn đâu, chủ nhân xấu xa vậy bọn tôi cũng chịu.”
Điện thoại của Trương Dương bất lực: “Tiếc là tôi phải do con người thao tác, không thì tôi đã nhắn tin báo cho Bùi Hành Dã biết kế hoạch của chủ nhân rồi.”
Quần lót của Bùi Hành Dã chợt nhớ ra Tang Lạc có thể nghe hiểu chúng nói, vội gọi cô gái đang định bước đi: “Tang Tang, chắc cô nghe hết rồi phải không? Có thể giúp bọn tôi nói lại với chủ nhân không?”
Chân Tang Lạc vừa nhấc lên liền hạ xuống, thản nhiên đáp hai chữ: “Không được.”
Bùi Hành Dã vừa nãy đang mời Tang Tình năm ngày sau đến xem anh thi đấu, bỗng nghe Tang Lạc nói một câu “Không được”.
Anh lập tức trừng mắt: “Không được gì? Tôi mời Tang Tình, liên quan gì đến cô?”
Tang Lạc ngước mắt: “Không nói với anh.”
Rồi cô lại nói với quần lót của Bùi Hành Dã: “Không phải tôi không giúp các cậu, mà là tôi nói anh ấy cũng chẳng tin.”
Quần lót đáng thương năn nỉ Tang Lạc: “Cầu xin cô, cô thử đi được không?”
“Chủ nhân thì tính khí hơi kém, đối xử với cô cũng rất tệ, nhưng…”
Nói đến nửa câu, chính nó cũng mất hết tự tin, khẽ thở dài: “Cô không giúp cũng phải thôi. Chủ nhân đúng là rất tệ với cô.”
Vòng cổ của Trương Dương an ủi: “Không sao đâu, chủ nhân cô chỉ mất một đôi tay, nhưng chủ nhân tôi có cả sự nghiệp thi đấu cơ mà.”
Tang Lạc bị chúng chọc cười.
Cô đúng là không thể làm người xấu được, không thể khoanh tay đứng nhìn.
Vừa nãy nói thế chỉ là trêu chúng thôi.
Tang Lạc khẽ nói: “Các cậu yên tâm, tôi sẽ nói với anh ấy.”
Quần lót của Bùi Hành Dã reo hò ngay: “Tuyệt quá tuyệt quá! Sau này tôi sẽ kể cho cô nghe nhiều chuyện bí mật của chủ nhân hơn. Cô yên tâm, tôi đứng về phía cô, nhất định vô điều kiện bán đứng chủ nhân.”
Tang Lạc xua tay: “Thôi, chuyện bí mật của các cậu tôi không hứng thú.”
Tang Tình thấy Tang Lạc tự nói tự cười, nổi da gà.
Chị cả này của cô ta tinh thần có ổn không vậy?
Không phải bị đuổi ra ngoài trong đêm tuyết rơi nên lạnh đến hóa điên đấy chứ?
Tang Tình thăm dò: “Chị, chị đang nói chuyện với ai thế?”
Tang Lạc vuốt lọn tóc mai bên tai, lộ ra tai nghe đeo bên phải, giọng lạnh nhạt: “Liên quan gì đến em?”
Tang Tình thở phào.
Làm cô ta giật mình, cứ tưởng Tang Lạc điên rồi, hóa ra đang nói chuyện điện thoại với người khác.
Tang Lạc rời mắt, ngước lên nhìn Bùi Hành Dã, giọng bình thản: “Có thể nói riêng một chút không?”
Tang Tình ngạc nhiên: “Hai người quen nhau?”
Bùi Hành Dã không muốn Tang Tình biết quan hệ giữa anh và Tang Lạc, vội giải thích, giọng gấp gáp: “Chỉ gặp một lần, không thân.”
Nói xong, anh quay đầu trừng mắt với Tang Lạc, giọng khó chịu: “Tôi với cô chẳng có gì để nói.”
Tang Lạc nhướng mày: “Anh chắc không? Chuyện này liên quan đến cả cuộc đời sau này của anh đấy.”
Bùi Hành Dã khinh thường: “Cô đừng có giả thần giả quỷ ở đó, có gì thì nói thẳng.”
Tang Lạc liếc nhìn Tang Tình và Trương Dương bên cạnh, giọng có chút nhắc nhở: “Anh chắc muốn tôi nói thẳng ở đây?”
Bùi Hành Dã: “Họ đều không phải người ngoài, cô cứ nói đi.”
Tang Lạc “ồ” một tiếng, nói thẳng: “Thằng bạn này của anh không phải thứ tốt đẹp gì, sau này anh tránh xa nó ra.”
Bùi Hành Dã sững người, vẻ khinh thường trên mặt đông cứng thành sự ngỡ ngàng. Kịp phản ứng, giọng anh vừa gấp vừa giận: “Sao cô có thể nói xấu người ta trước mặt như vậy?”
Tang Lạc vẻ mặt vô tội, đầy lý lẽ: “Chẳng phải anh bảo tôi nói sao?”
Bùi Hành Dã: …
Anh không ngờ Tang Lạc lại có thể nói xấu người ta trước mặt như thế.
Dù có muốn chia rẽ tình cảm anh em của họ, chẳng lẽ không nên nói riêng sao?
Không không, Tang Lạc dựa vào đâu mà nói anh em của anh như vậy?
Suýt bị cô dẫn đi lạc.
Anh lập tức trừng mắt nhìn Tang Lạc, tức tối: “Cô dựa vào đâu mà nói anh em tôi như thế?”
Ánh mắt Tang Lạc từ trên người anh hạ xuống, khẽ nhếch môi: “Năng lực của tôi anh biết mà, tôi nói vậy đương nhiên có căn cứ.”
“Cô có thể có…” Bùi Hành Dã nói được nửa câu, chợt nhớ lần trước xe của anh cả hỏng, Tang Lạc đã thể hiện năng lực đặc biệt.
Chẳng lẽ Tang Lạc lại sắp bô bô chuyện quần lót của anh nói gì ra?
Theo tính cách của Tang Lạc, anh mà hỏi tiếp, cô nhất định sẽ nói ngay tại chỗ.
Nếu bị lộ chuyện quần lót của anh nói gì giữa đám đông, thể diện anh còn đâu?
Bùi Hành Dã thót tim, không nói hai lời kéo Tang Lạc đi xa, đến khi chắc chắn Tang Tình và Trương Dương không nghe thấy gì, mới hạ giọng vội vàng: “Cô đừng có nói bậy!”
“Trương Dương là anh em tốt nhất của tôi trong đội, cô đừng có chia rẽ quan hệ của chúng tôi được không?”
Tang Lạc thuật lại y nguyên lời của mấy món đồ cho Bùi Hành Dã.
Bùi Hành Dã càng nghe mắt càng mở to, mặt đầy khó tin: “Cô nói Trương Dương ghen tị với tôi? Sao có thể?”
“Trương Dương là người đơn thuần nhất, vô tư nhất trong đội, bình thường nó tốt với tôi biết bao, sao có thể hại tôi?”
Tang Lạc giọng lạnh nhạt: “Tôi mặc kệ mấy chuyện đó. Dù sao tôi cũng nói xong rồi, anh tự cân nhắc đi.”
“Anh muốn dùng sự nghiệp thi đấu của mình để đánh cược vào tình cảm của hai người thì cứ cược.”
Trương Dương nhìn dáng vẻ tranh cãi của hai người ở đằng xa, hơi nheo mắt.
Hắn và cô gái này vốn không quen biết, sao cô ta biết bộ mặt thật của hắn, còn khuyên Bùi Hành Dã tránh xa hắn?
Rõ ràng hắn đã giả vờ hoàn hảo mà.
Xem ra… không thể chờ được nữa.
Phải tăng tốc hành động!
