Chương 90: Có phải anh nghĩ rằng tôi thiếu phụ nữ lắm không?
Người bước vào nhà vệ sinh nữ hôm đó là một người đàn ông đeo khẩu trang.
Vãn Ninh lập tức nhận ra có chuyện chẳng lành, định rút điện thoại ra gọi cầu cứu.
Nhưng tên đó đã nhanh chóng giật lấy điện thoại, đẩy mạnh cô ngã xuống đất.
Rồi ném điện thoại ra chỗ cô với không tới.
Trước khi ngất đi, cô còn mơ hồ nghe thấy tiếng khóa cửa nhà vệ sinh.
Trong camera giám sát, Nhậm Thiên Thiên cũng thấy được đoạn video Trịnh Lôi tiếp xúc riêng với tên đàn ông đeo khẩu trang đó.
Nhậm Thiên Thiên tức đến nghiến răng.
“Con đàn bà Trịnh Lôi đó cứ gây khó dễ cho cậu mãi, rốt cuộc muốn làm gì?”
Vãn Ninh cụp mắt xuống, cười lạnh.
“Gây khó dễ cho tớ, chẳng lẽ chỉ có mình Trịnh Lôi sao?”
Nhậm Thiên Thiên như biết cô muốn nói gì, liền hỏi:
“Cậu nghi ngờ chuyện này Thẩm Phái Nhiên cũng nhúng tay vào?”
Vãn Ninh im lặng.
Nhậm Thiên Thiên ngừng một lát, lắc đầu, nói:
“Nếu bảo mấy chuyện trước kia là do Thẩm Phái Nhiên làm, thì còn có chút đáng tin. Hắn làm mấy chuyện đó chẳng qua là ép cậu quay về bên hắn.”
“Nhưng chuyện này, hắn hoàn toàn không có động cơ.”
“Nếu cậu xảy ra chuyện gì, thì hoàn toàn đi ngược lại mục đích của hắn.”
“Hơn nữa, trước khi đến đây hôm nay, tớ đã thăm dò ý hắn rồi. Tớ cố tình tiết lộ chuyện này cho hắn. Phản ứng của hắn, không giống như giả vờ. Nhìn dáng vẻ của hắn, chắc sẽ không bỏ qua cho Trịnh Lôi đâu.”
Lời của Nhậm Thiên Thiên cũng có lý.
Vãn Ninh chỉ hy vọng hắn vẫn còn chút nhân tính, là cô nghĩ nhiều thôi.
Dù sao lần này Trịnh Lôi cũng làm quá đáng thật, suýt nữa lấy mạng cô.
Hoặc có lẽ, cô ta vốn muốn lấy mạng cô.
Nếu không sớm hạ gục, không biết còn làm ra chuyện gì nữa.
Trịnh Lôi không phải là người đặc biệt thông minh, nhưng bù lại có nhà họ Trịnh chống lưng.
Bố cô ta hiện đang rất có thế lực trên chính trường, muốn nhổ tận gốc rễ nào có dễ.
Đối với cô mà nói, điều này khác nào kiến càng lay cây.
Đừng nói là cô, ngay cả người như Nhậm Thiên Thiên, cũng hầu như không làm được.
Thối lui một vạn bước mà nói, dù cô có trong tay bằng chứng trực tiếp về tội phạm của bố Trịnh Lôi, cũng không thể lay chuyển nổi cái cây to là nhà họ Trịnh.
Huống chi, cô còn chưa có những thứ đó.
Là người xuất thân từ ngành luật, Vãn Ninh hiểu rất rõ,
Bằng chứng có mạnh đến đâu, cũng chỉ có thể phát huy tác dụng khi đặt trong tay người có cùng thân phận địa vị.
Nếu không, cũng chỉ là một đống giấy vụn mà thôi.
Những chuyện này, không thể một sớm một chiều mà hoàn thành được.
Chỉ có thể từ từ tính kế.
“Ninh Ninh?”
Thấy cô có vẻ thất thần, Nhậm Thiên Thiên gọi một tiếng.
“Cậu nghĩ gì thế?”
Vãn Ninh thu hồi suy nghĩ, nói:
“Không có gì. Không nói mấy chuyện này nữa.”
“Dạo này cậu thế nào? Tiếp theo còn định đi nước nào với Ken không?”
Nhắc đến chuyện này, Nhậm Thiên Thiên lộ ra vẻ mặt hơi phiền não.
“Gần đây công ty cho ra sản phẩm mới, bố tớ bảo tớ phụ trách mảng quảng bá.”
“Đang chuẩn bị quay clip quảng cáo đây.”
“Nam chính đã tìm xong rồi, cậu cũng biết đấy, chính là người lần trước tớ giới thiệu cho cậu, tiểu sinh đang hot Hạ Vũ.”
“Nhưng nữ chính vẫn chưa tìm được.”
Vãn Ninh khẽ cười.
“Giới giải trí đủ loại minh tinh đều có, trăm hoa đua nở, sao lại không tìm được?”
Nhậm Thiên Thiên nhíu mày.
Suy nghĩ một hồi mới bật ra được mấy chữ.
“Đều thiếu một chút ý vị.”
Rồi lại chợt động lòng, đôi mắt sáng rực đánh giá Vãn Ninh một hồi.
“Ninh Ninh, hay là cậu làm nữ chính đi, cậu khá phù hợp đấy.”
Vãn Ninh vừa uống một ngụm nước, suýt bị câu này làm sặc.
Vội vàng xua tay nói:
“Tớ không được đâu, tớ chưa từng làm cái này.”
“Có quan hệ gì đâu, quan trọng là tớ thấy cậu hợp. Hơn nữa chưa bị mấy cái khuôn khổ gọi là quy tắc kia uốn nắn qua, mới càng có linh khí.”
Vãn Ninh còn muốn từ chối, lại nghe cô ấy nói.
“Cậu yên tâm, tớ trả cậu theo giá thị trường của minh tinh nữ hạng nhất hiện nay.”
“Gần đây cậu không phải đang thiếu tiền sao? Ân Giai làm phẫu thuật và điều trị sau đó, cũng cần tiền mà?”
…………………………
Bên bàn ăn phía khác.
Dịch Diên Chu vừa dứt lời, mặt Triệu Mỹ Lâm đã trắng bệch.
“Diên Chu, chúng ta trước đây không phải ở với nhau rất tốt sao?”
“Hôm đó ở gần Kinh Đại, chúng ta cùng nhau ăn cơm. Anh rất dịu dàng với em, anh còn nhớ không?”
Dịch Diên Chu chậm rãi lấy khăn giấy lau tay, thản nhiên nói:
“Ông nội bảo anh cho em một lời giải thích, anh đã cho rồi.”
Lời này nói ra như thể đang hoàn thành nhiệm vụ gì đó.
Tuy là nói với Triệu Mỹ Lâm.
Nhưng ánh mắt anh lại không tự chủ được hướng về phía Vãn Ninh ở bàn ăn sau lưng Triệu Mỹ Lâm.
Lúc này Vãn Ninh, vừa bị lời của Nhậm Thiên Thiên làm giật mình, sặc một ngụm nước.
Thấy được cảnh này, khóe môi Dịch Diên Chu khẽ cong lên một cách khó nhận thấy.
Người đàn bà này ở chốn riêng tư cũng khá sinh động và thú vị.
Nhưng nghĩ đến việc cô đã chặn mọi cách liên lạc của anh, trong lòng anh lại nghẹn một cục tức khó chịu.
Thấy anh không hề nghe mình nói, mà đang thất thần.
Ánh mắt Triệu Mỹ Lâm rõ ràng tối sầm lại, răng cắn chặt môi dưới.
Không biết lấy can đảm từ đâu, cô ta hỏi một câu.
“Là vì Lạc Vãn Ninh sao?”
Nghe thấy cái tên này, ánh mắt Dịch Diên Chu từ từ rơi xuống người cô ta.
Anh dựa lưng vào ghế.
Giọng nói lười nhác.
“Em nói gì?”
Triệu Mỹ Lâm chắp tay trước ngực, nghiêng người chống tay lên mép bàn.
Trong hốc mắt như có nước mắt đang chực trào, trông thật đáng thương.
“Diên Chu, những gì cô ta có thể cho anh, em cũng có thể cho anh, thậm chí còn nhiều hơn.”
“Cô ta là đàn bà đã ly hôn, căn bản không xứng với anh.”
“Nhưng em vẫn còn trong trắng.”
Ý của câu nói này là gì, không cần nói cũng biết.
Nghe vậy, sắc mặt Dịch Diên Chu lạnh xuống.
Một lúc sau, anh lại cười nhạt một cách lơ đãng:
“Có phải em nghĩ rằng anh thiếu phụ nữ lắm không?”
Đồng tử Triệu Mỹ Lâm co rút.
Cô ta không ngờ Dịch Diên Chu sẽ trả lời như vậy.
Một tiểu thư nghìn vàng được cưng chiều từ nhỏ, sẵn lòng hạ mình dâng hiến thân xác, để anh ta lựa chọn.
Lại bị từ chối không chút nể nang.
Cơ thể cô ta run lên, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Trong khoảnh khắc vừa nhục nhã vừa khó xử.
Cô ta còn chưa kịp hoàn hồn, thì thấy anh đột nhiên đứng dậy.
Ánh mắt anh nhìn về phía trước, thản nhiên nói:
“Đi thôi.”
Triệu Mỹ Lâm có chút ấm ức, cũng đứng dậy theo.
Vừa quay người.
Liền thấy Lạc Vãn Ninh và Nhậm Thiên Thiên vừa nói vừa cười đi về phía cửa.
Trên bàn cách đó vài mét, là bàn tiệc vừa ăn xong.
Rất rõ ràng, hai người họ tối nay vẫn luôn ngồi sau lưng cô ta dùng bữa.
Vậy mà bây giờ cô ta mới phát hiện ra.
Sự xấu hổ và căm hận lập tức tràn ngập lồng ngực cô ta.
Chẳng trách lúc nãy Dịch Diên Chu cứ thất thần.
Khi cô ta cố gắng dùng thân xác để hèn mọn cầu xin tình yêu của anh, thì ánh mắt anh lại nóng bỏng nhìn người phụ nữ khác.
Còn gì nhục nhã hơn điều này nữa.
Triệu Mỹ Lâm siết chặt hai tay buông thõng bên hông, móng tay như muốn cắm sâu vào thịt.
Nhưng cô ta chẳng làm gì được.
Chỉ có thể đi theo sau Dịch Diên Chu, cùng Lạc Vãn Ninh và Nhậm Thiên Thiên bước vào cùng một thang máy.
