Chương 38: Sao Chép Dữ Liệu.
Âu Dương tay phải cầm súng, tay trái ôm chiếc laptop, cẩn thận tiến lại gần cửa hàng.
Cánh cửa đã bị phá hỏng, kính vỡ vụn khắp nơi.
Âu Dương hơi ngạc nhiên. Đáng lẽ khi thảm họa ập đến, mọi người đều sẽ tranh nhau cướp siêu thị đồ ăn mới phải, ai lại điên rồ đến mức chạy vào cướp cửa hàng điện tử làm gì chứ?
Chẳng lẽ bình thường không mua nổi điện thoại, nay gặp cơ hội hiếm có nên vào đây… thỏa mãn cơn nghiền? Nhưng liên lạc bên ngoài đều bị quân đội phong tỏa rồi, điện thoại có hiện đại đến mấy thì cũng để làm gì?
Cảm giác nguy hiểm tiềm ẩn bên trong còn cao hơn, Âu Dương không dám xông thẳng vào. Cậu quan sát trái phải một lúc, thấy không có gì nguy hiểm mới hắng giọng, điều chỉnh âm lượng gọi to: "Có ai trong đó không?"
Không có hồi âm.
"Tôi vào đây nhé!"
Vẫn im lặng.
Âu Dương giẫm lên những mảnh kính vỡ tiếp tục tiến lên, cứ đi một bước lại quan sát một lần, cho đến khi bước hẳn vào trong cửa hàng.
Ánh mắt đầu tiên của cậu đập vào quầy trưng bày Apple, các quầy hiệu khác xếp thành hàng, tất cả đều chỉ như vật trang trí.
Quả nhiên là thương hiệu quốc dân của lão Mỹ, cái "mặt tiền" đúng là khác biệt.
Nhìn sang các hướng khác, từng dãy kệ hàng xếp đặt so le, đủ loại sản phẩm… chắc chắn lúc đầu được bày biện ngăn nắp, giờ đây thì đổ nghiêng ngả, hơi lộn xộn, nhưng thiệt hại không nghiêm trọng lắm. Rất nhiều món vẫn nằm trên kệ: máy tính để bàn, laptop, máy chơi game, đồng hồ thông minh, và dĩ nhiên không thể thiếu điện thoại di động.
Hoàn toàn không giống cảnh tượng sau một vụ cướp bóc.
Âu Dương đi vào trong cửa hàng, len lỏi giữa các kệ hàng để tìm kiếm. Có lẽ những thứ cậu thấy đều là đồ cồng kềnh, còn thứ nhỏ như USB thì thật không dễ tìm chút nào.
Chẳng lẽ nó là quà tặng kèm khi mua đồ lớn, nên không bày ra ngoài?
"Cậu đang tìm gì thế?" Một giọng nói cất lên.
Âu Dương hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý, giật nảy mình, quay phắt người lại. Ngay lập tức cậu thấy phía sau mình, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người đàn ông trung niên tay cầm súng shotgun, gương mặt hiền lành.
Da ông ta có màu nâu nhạt kiểu da dãi nắng nhiều, không biết là người dân tộc nào.
Âu Dương không nhịn được thầm chửi: Ông thuộc loài mèo đấy à? Đi lại không một tiếng động?
Người đời không thể đoán qua vẻ bề ngoài, Âu Dương không cho rằng đối phương thực sự hiền lành. Nhưng người chú này chỉ ôm khẩu shotgun, họng súng luôn chếch lên phía trên, và quan trọng nhất là ông ta không đeo khẩu trang!
Âu Dương vô cùng nghi ngờ vị này đã bị lây nhiễm, rất muốn xác định tình trạng tinh thần của đối phương.
Nếu có vũ khí trong tay mà lại đã bắt đầu ảo giác, thì đó không phải là mối nguy bình thường, rất có thể chỉ vì một lời bất đồng là nổ súng. Vì vậy tốt nhất đừng chống đối, cứ thuận theo ý đối phương thì an toàn hơn!
Vô vàn ý nghĩ lướt qua đầu trong chớp mắt, Âu Dương vội vàng giải thích: "Tôi chỉ là… ừm, đi ngang qua, muốn mua chút đồ thôi!"
"Mua đồ không tốn xu?" Người chú nói với giọng điệu bình thản, như đang nói chuyện thời tiết hôm nay vậy.
"Dĩ nhiên là không!" Âu Dương vội vàng phủ nhận.
Người chú này không mặc đồng phục bảo vệ, nhưng trên quần áo có logo Bestbuy, chắc là nhân viên ở đây.
"Thôi được rồi." Người chú nở nụ cười tỏ vẻ hiểu chuyện, "Muốn lấy gì thì cứ lấy đi."
Âu Dương lập tức sửng sốt, hơi nghi ngờ tai mình: "Lấy tùy ý?"
"Thả lỏng đi, cứ tự nhiên." Người chú nói, "Có bảo hiểm, ông chủ sẽ không để ý đến chút tổn thất này đâu."
Âu Dương bỗng vỡ lẽ.
Trước đây cậu từng nghe nói ở Mỹ, mấy vụ "mua đồ không tốn xu" có bảo hiểm đứng đằng sau, không ngờ lại là thật!
Cậu không khách khí nữa, trực tiếp hỏi: "USB ở đâu vậy, tôi cần USB!"
"Ồ, chỉ là USB thôi sao?" Người chú kia thậm chí có vẻ thất vọng, tùy ý chỉ một hướng, "Ở đằng kia kìa!"
Âu Dương nhìn thấy USB, lập tức mừng rỡ khôn xiết: "Cảm ơn, cảm ơn chú rất nhiều!"
Cậu đặc biệt chọn mấy chiếc USB dung lượng lớn tốc độ cao, rồi lại quay đầu nhìn về phía quầy trưng bày: "Còn cả điện thoại nữa!"
Người chú tùy tay lấy một chiếc Apple đưa qua: "Nè!"
Âu Dương ngại ngùng từ chối: "Tôi không quen dùng, chú có thể cho tôi một chiếc Android được không?"
"Không thành vấn đề!" Người chú lập tức đổi cho cậu một chiếc khác.
Âu Dương mở laptop, cắm điện thoại trước rồi đến USB, lấp đầy cả ba cổng kết nối, sau đó định dạng USB, sao chép và dán, truyền dữ liệu đồng thời.
USB chỉ sao chép tài liệu nghiên cứu của người khác, còn điện thoại thì sao chép toàn bộ dữ liệu. Chương trình hiển thị USB cần bốn mươi phút để hoàn thành việc sao chép, còn điện thoại lại cần tới nguyên một tiếng đồng hồ!
Âu Dương cảm thấy hơi nhức răng, chỉ riêng dữ liệu nghiên cứu liên quan đến cậu đã chiếm một phần ba tổng số dữ liệu?
Hay nhỉ, toàn là nghiên cứu về cậu ta thôi đúng không?
Laptop báo pin yếu, không thể trụ đến lúc sao chép xong. May thay, nơi này lại không thiếu thứ gì nhất chính là phụ kiện, tùy ý tìm một sợi cáp sạc phù hợp là giải quyết được vấn đề.
Nói ra cũng hơi khó tin, nhiều ngày trôi qua như vậy, điện nước vẫn có thể cung cấp bình thường. Phải thừa nhận, sự can thiệp của quân đội Mỹ quả thực đã đảm bảo phần nào sự vận hành bình thường của thành phố.
Người chú tò mò nhìn Âu Dương bận rộn, nhưng vẫn lịch sự giữ khoảng cách thích hợp, chọn một chủ đề không quá nhạy cảm: "Nghe giọng cậu không phải người địa phương nhỉ?"
Âu Dương cười: "Cháu từ Đại Quốc Phương Đông sang Mỹ Lạp Kiên du lịch, không ngờ lại gặp phải dịch bệnh, cái vận may này cũng không biết nói sao nữa."
"Wow!" Người chú mắt sáng lên, đột nhiên hào hứng, "Tôi thường xem video về Đại Quốc Phương Đông trên các nền tảng. Mỹ Lạp Kiên đã suy đồi rồi, nhưng các cậu ở đó phát triển rất tốt, đường phố rất đẹp. Tôi luôn muốn tận mắt đến xem một lần, nhưng không có nhiều tiền như vậy. Thật ghen tị vì cậu có thể bay qua đại dương để du lịch."
Âu Dương thuận theo lời đối phương mà nói tiếp: "Cháu cũng không có tiền đâu ạ. Cháu là một UP chuyên về du lịch, đến Mỹ Lạp Kiên không chỉ để du lịch, mà cũng là công việc nữa… Điện thoại của cháu chụp rất nhiều tư liệu, tiếc là bị mất rồi."
Cậu vẫn còn luyến tiếc chiếc điện thoại của mình. Điện thoại mới tuy cũng là hàng nội địa, nhưng không cùng thương hiệu, không thể dùng tính năng tìm kiếm, không cách nào khôi phục dữ liệu.
Thời đại thông tin, bất kể ăn mặc ở đi lại đều phụ thuộc cao độ vào mạng lưới, một khi mất kết nối, giống như một người bình thường đột nhiên gãy chân, mù mắt, điếc tai, làm việc gì cũng thấy bất tiện vô cùng.
Trời mới biết khi nào thông tin liên lạc không dây mới được khôi phục.
Hai người trò chuyện tán gẫu qua lại, người chú hỏi rất nhiều câu về Đại Quốc Phương Đông, còn tìm hiểu thêm tình hình bên ngoài.
Âu Dương cũng hỏi thăm tình hình của người chú, mới biết lý do ông ta trông coi cửa hàng là vì ông chủ vô lương tâm sau khi dịch bệnh bùng phát đã hứa hẹn nhân viên trực cửa hàng sẽ được nhận thêm trợ cấp 100 đô mỗi ngày.
Lúc đầu, số nhân viên ở lại không ít, nhưng thời gian trôi qua, người rời đi ngày càng nhiều, giờ đây chỉ còn mình ông ta ở lại đây.
Âu Dương tò mò hỏi: "Ông chủ của chú đi đâu rồi ạ?"
"Không biết." Người chú nhún vai.
"Thế chú vẫn ở đây?"
"Không ở đây thì biết đi đâu?" Người chú rất bất lực.
"Chú không sợ ông chủ nuốt lời sao?"
Người chú mỉm cười: "Cửa hàng không phải vẫn ở đây sao?"
Âu Dương không khỏi thán phục, vị này quả thực không phải người tầm thường, tâm thái quá rộng!
Kéo dài lê thê một hồi, USB hoàn thành việc sao chép trước.
Âu Dương cẩn thận cất USB, nghĩ một chút lại lấy thêm vài chiếc USB trống mang theo người, lúc cần có thể dùng để đánh lạc hướng.
Một lúc sau, điện thoại cũng hoàn thành sao chép, Âu Dương cả người thả lỏng, tắt máy tính, cậy nắp sau ra, tháo ổ cứng bỏ vào túi: "Còn một vấn đề nữa, chú có biết lãnh sự quán của Đại Quốc Phương Đông ở đâu không?"
Mong mọi người theo dõi tiếp!
