Chương 40: Trở Về Pháo Đài.
Âu Dương an ủi người chú trung niên vài câu khô khan, rồi từ biệt ông ta - người đang cố gượng cười - và quay trở lại xe với cảm giác như vừa làm chuyện gì có lỗi.
Ánh nắng thiêu đốt liên tục khiến nhiệt độ trong xe tăng vọt, ngột ngạt chẳng khác gì phòng xông hơi. Vừa mở cửa, một luồng hơi nóng phả vào mặt khiến Âu Dương toát hết mồ hôi.
Cậu chẳng bận tâm, lập tức chui vào xe. Trong tích tắc, mông và lưng như dính vào miếng sắt nung, hơi nóng dữ dội xuyên thẳng vào da thịt. Phải bật điều hòa lên mới thấy dễ chịu đôi chút.
Quay đầu nhìn, ngay cả nấm trong lọ cũng bị nhiệt độ cao làm cho ủ rũ.
Âu Dương nghi ngờ rất lớn, nếu cậu quay về muộn hơn một chút, liệu khẩu súng bỏ trong xe có vì nhiệt độ quá cao mà tự nổ hay không.
Đầu óc cậu đầy hình ảnh người chú trung niên lúc chia tay, ngẩn người ra một lúc, cuối cùng mới chỉnh đốn lại tâm trạng, thử đi thử lại trên màn hình điều khiển trung tâm, cuối cùng cũng tìm được phần mềm bản đồ phiên bản Mỹ.
Vị trí hiển thị không phải tọa độ hiện tại.
Âu Dương chẳng ngạc nhiên chút nào, nhìn kỹ lại thì kinh ngạc phát hiện điểm xuất phát dường như ở gần pháo đài!
Phóng to bản đồ, kết hợp với những mảnh ký ức trong đầu mà tìm kiếm kỹ lưỡng, rốt cuộc cũng tìm thấy đánh dấu của Bestbuy, lại kết hợp với hướng đi của các con đường và các tòa nhà mốc xung quanh, cuối cùng xác định được vị trí của mình.
Cách pháo đài không xa, chỉ năm con phố.
Lại lấy tòa lãnh sự làm điểm đến để khởi động dẫn đường, phần mềm lập tức đưa ra mấy tuyến đường thích hợp.
Âu Dương thu nhỏ bản đồ xem, phát hiện tòa lãnh sự ở tận đầu kia của thành phố, khoảng cách dẫn đường hơn hai mươi cây số, khoảng cách thẳng cũng hơn mười cây số.
Cậu lập tức thấy hơi đau đầu.
Xa hay gần còn là chuyện thứ yếu, mấu chốt nằm ở chỗ suốt dọc đường đâu đâu cũng là các chốt chặn do quân Mỹ thiết lập, còn phải xuyên qua mấy khu phố nữa.
Trong nội thành, các thế lực đã biết có quân Mỹ, cảnh sát Mỹ và tổ chức săn lùng, trời mới biết còn có thế lực kỳ quái nào chưa từng nghe nói tới chắn ngang ở giữa!
Âu Dương bỗng có cảm giác sắp phải trải qua vô vàn khó khăn.
Ban đầu cậu còn định trên bản đồ mà quy hoạch lộ trình di chuyển, thế nhưng ngay cả chỗ nào có chốt chặn còn không rõ, làm sao có thể biết rốt cuộc phải đi thế nào?
Còn nữa, chốt chặn của quân Mỹ rốt cuộc là tuyệt đối không cho phép đi qua, cho phép đi qua có điều kiện, hay là phát hiện người lạ tiếp cận lập tức khai hỏa bắn chết?
Đừng nghi ngờ, tuyệt đối đừng đánh giá cao đạo đức của quân Mỹ, chỉ cần cần thiết, bọn họ tuyệt đối làm ra chuyện đó!
Bước đi khó khăn quá!
Trong phút chốc, Âu Dương sầu não trăm mối, cảm thấy mình chẳng khác gì người mù mở mắt.
Suy nghĩ một lúc, lại nảy ra ý nghĩ mới: Ngoài tòa lãnh sự ra, phố Tàu dường như cũng là lựa chọn không tệ!
Nhập điểm đến lại dẫn đường một lần nữa, được rồi, cách tòa lãnh sự không xa.
Âu Dương cả người đều chán nản, hoàn toàn không biết rốt cuộc mình phải làm thế nào.
Ra khỏi thành không thực tế, tòa lãnh sự lại quá xa, nghĩ trước nghĩ sau, cuối cùng vẫn quyết định về pháo đài xem tình hình.
Chỗ càng nguy hiểm lại càng an toàn, pháo đài đã bị quân Mỹ công phá, tính an toàn hẳn là có đảm bảo.
Còn hai cái máy tính chứa dữ liệu kia, cái nào cần xóa thì phải xóa, cái nào xóa không được thì phải hủy đi.
Sau khi tự tìm cho mình đủ lý do, Âu Dương khởi động chiếc SUV chạy về hướng pháo đài.
Để đảm bảo an toàn, cậu đỗ xe cách pháo đài hai khu phố, đi bộ tiếp cận mục tiêu.
Lúc này vừa đúng giữa trưa, vừa xuống xe đã bị nắng làm toát hết mồ hôi hôi, khiến cậu vô cùng nhớ tiếc điều hòa trên xe.
Rẽ qua một khúc cua, Âu Dương từ đằng xa đã nhìn thấy xe bọc thép của quân Mỹ đỗ bên ngoài nhà máy, gần đó còn có một số người Mỹ, nhưng đều giữ khoảng cách an toàn đủ xa với quân Mỹ, không ai chủ động tới gần.
Phải nói, người Mỹ đều có cảm giác nguy hiểm rất mạnh.
Một chi tiết rất quan trọng, quân Mỹ dù ở dưới ánh nắng gắt vẫn phải bọc kín toàn thân trong bộ đồ bảo hộ, còn người Mỹ thì mặc gì cũng có, chủ yếu là tùy tiện, chính là không có một ai đeo mặt nạ khẩu trang hay các trang bị bảo hộ tương tự.
Có thể là không có, nhưng Âu Dương cảm thấy có lẽ là do bảo thủ hơn.
Xét cho cùng, chuyện người Mỹ phản đối đeo khẩu trang cũng nổi tiếng rồi.
Để tránh hiểu lầm, Âu Dương không trốn tránh lén lút, mà đường hoàng đi tới.
Quân Mỹ cũng nhìn thấy Âu Dương, nhưng không có động tác gì đặc biệt.
Tốt tốt, là hiện tượng tốt!
Âu Dương yên tâm hơn nhiều, chủ động tới gần chỗ quân Mỹ.
Lính Mỹ rất cảnh giác, tên lính mặc đồ bảo hộ trên nóc xe lập tức xoay khẩu súng máy về phía cậu: “Dừng lại!”
Âu Dương giang hai tay ra, biểu thị mình không có ác ý: “Có đồ ăn không?”
Quân Mỹ vẫn thường xuyên cứu tế người Mỹ ở Khu E, Âu Dương tin rằng quân Mỹ trong nội thành cũng đang làm việc tương tự, vì vậy xin một chút đồ ăn là cái cớ rất tốt.
“Cút đi!” Một tên mặc đồ bảo hộ thô bạo đuổi.
Âu Dương vẻ mặt bất lực, lặng lẽ đi về phía mấy người Mỹ bên cạnh, trước tiên ra hiệu mình không có đe dọa — súng cắm ở thắt lưng không tính là vũ khí, súng cầm trong tay mới tính!
Chủ động dừng lại ở ngoài khoảng cách an toàn, Âu Dương phát hiện trên người những người Mỹ này, hoặc vẽ hoặc in, mỗi người đều có một huy hiệu cảnh sát.
Trong không khí thoảng thoảng mùi thơm mát nhẹ, trong lòng cậu lập tức nảy ra mấy phần phỏng đoán: “Mấy vị cảnh sát, chào các anh, có đồ ăn không? Tôi cần một chút giúp đỡ!”
Mấy người Mỹ nhìn nhau, đều không nói gì.
Âu Dương lập tức lôi ra mấy tờ đô la Mỹ, ra hiệu mình có thể dùng tiền mua.
“Một trăm đô!” Mohican mở miệng cắt cổ.
Âu Dương trợn mắt: Hơn bảy trăm tệ? Ăn cướp à?
“Mười đô!” Âu Dương lập tức trả lại một cái giá gãy xương, kiểu gãy xương chân đó.
Số đô la trên người cậu đều là móc được từ Carlos, căn bản chẳng cần xót, nhưng không xót cũng không thể để người ta coi mình là thằng ngốc mà chém tùy tiện được!
“Anh đang đùa à?” Mohican rất tức giận.
Âu Dương do dự không quyết: “Vậy mười một đô?”
Mohican càng tức giận hơn: “Tám mươi đô!”
“Mười hai đô…”
Sau một hồi qua lại mặc cả, Mohican cuối cùng bán cho Âu Dương một chai nước và một túi thực phẩm khẩn cấp với giá 37 đô.
Bao bì màu hồng, loại quân Mỹ phát hành.
Âu Dương lập tức cảm thấy mình lỗ to.
Xé bao bì, Âu Dương vừa ăn vừa hỏi như vô tình: “Đây không phải là điểm phát đồ tiếp tế của quân Mỹ sao?”
“Đương nhiên là không!” Mohican vẻ mặt như đang nhìn thằng đần.
Âu Dương bày ra vẻ mặt tò mò: “Vậy bọn họ bày trận thế lớn thế này để làm gì?”
Vốn tưởng có thể hỏi ra chút thứ hữu ích, không ngờ Mohican rất cảnh giác: “Anh hỏi những thứ này làm gì?”
“Ồ, tán gẫu tùy tiện thôi, không nói thì thôi.” Âu Dương dừng chủ đề, trong lòng lẩm bẩm.
Những người này trên người mùi không nặng, nhưng nhìn cách ăn mặc và hành vi cử chỉ, khả năng rơi vào ảo cảnh cực cao!
Nhưng bọn họ chỉ bị ảo giác chi phối, logic không những không bị ảnh hưởng, tư duy ngược lại càng thêm rõ ràng, giống như cảnh sát thực thụ vậy, rất cảnh giác.
Tất cả đặc điểm đều nhất trí với đặc trưng của giai đoạn manh nha!
Đặc biệt là Mohican, cứ như một con chó cảnh sát hình người vậy.
Cảm giác của Âu Dương lúc này rất huyền diệu, giống như Lý Quỷ biến thành Lý Quỳ, Lục Nhĩ Di Hầu thay thế Tôn Đại Thánh.
Cậu cũng chẳng sốt ruột, vì pháo đài một lúc nửa khắc cũng không vào được, trước tiên thăm dò hướng gió cũng là lựa chọn không tệ.
Cứ thế, Âu Dương và mấy người Mỹ tán gẫu lúc có lúc không, ăn xong cũng quen thân, thuận theo tự nhiên mà tụm lại thành một đám với những kẻ kỳ quái này.
Cầu xin theo dõi đọc!
Đối mặt với môi trường xa lạ và nguy hiểm, không phải ai cũng có thể anh minh quả đoán đưa ra lựa chọn chính xác nhất, phản ứng của đại đa số mọi người đều nên là do dự không quyết — trên đây là quan điểm cá nhân.
