Chương 45: Alo, đây là số 911!
Nghe xong câu chuyện của Andy, Âu Dương không khỏi chìm vào suy tư.
Vào thời điểm đầu đại dịch, dù người thường rất sợ hãi việc nhiễm bệnh, thái độ vẫn còn khá bao dung. Dẫu trong lòng có bài xích thì cũng hiếm khi chủ động làm hại người khác.
Trừ phi không may gặp phải những ca nhiễm đặc biệt cuồng loạn.
Thế nhưng sau khi làn sóng hỗn loạn thứ hai ập đến, tình hình đã khác hẳn. Thái độ của tất cả mọi người đối với người nhiễm bệnh đều là cảnh giác cao độ, đặc biệt là với những ca nhiễm nặng.
Ngay cả băng nhóm cảnh sát giả mạo do Andy cầm đầu, khi phát hiện ca nhiễm nặng, cũng sẽ lập tức tiêu diệt ngay.
Xác chết có đốt được thì đốt, không đốt được thì đành vứt đấy.
Đành vậy thôi, quá nguy hiểm.
Tổ chức săn lùng cũng trong khoảng thời gian gần đây mà phát triển nhanh chóng, lớn mạnh.
Âu Dương chợt vỡ lẽ, thảo nào lũ Mỹ già này chất barricade khắp nơi, thì ra gốc rễ là ở đây!
Hơn nửa tiếng sau, tiếng súng và tiếng nổ dần im bặt, máy bay chiến đấu cũng không xuất hiện nữa. Lũ Mỹ già trở lại nhà xưởng, rảnh rỗi không việc gì, đều lôi điện thoại ra giết thời gian.
Âu Dương cũng tìm một góc vắng người, rút điện thoại ra, mở một tài liệu nghiên cứu lên xem một cách chăm chú.
Người đang ở trong vòng xoáy, biết thêm một chút cũng chẳng hại gì.
Tiếng Anh của anh ta chỉ ở mức bình thường, giao tiếp thông thường thì không sao, chứ động đến lĩnh vực chuyên môn là không ổn rồi. Đủ thứ từ vựng xa lạ chất đống với nhau, đọc vào cực kỳ vất vả, lại không thể nhờ người khác giải thích giúp, đành phải bắt đầu từ nội dung đơn giản nhất.
Âu Dương trước tiên tìm đến phần nghiên cứu về bản thân loài nấm, nào là cấu trúc vi mô, thông tin gen, biểu hiện dược lý vân vân, một đống từ ngữ không hiểu nổi.
Tiếp đó lại thấy phần trình bày chi tiết về thời kỳ ủ bệnh và thời kỳ nảy mầm. Nhưng căn cứ vào triệu chứng và diễn biến bệnh tình của bệnh nhân, vị Tiến sĩ cho rằng người nhiễm nặng không phải là giai đoạn cuối của thời kỳ nảy mầm, mà là một giai đoạn mới, và ông gọi nó là thời kỳ tăng trưởng.
Đọc đến đây, Âu Dương rất nghi hoặc. Sau thời kỳ nảy mầm lẽ ra không phải là thời kỳ trưởng thành sao? Chẳng lẽ người nhiễm nặng vẫn chỉ đang lớn lên?
Phía sau liệu có còn thời kỳ ra hoa và thời kỳ đậu quả nữa không?
Tài liệu không đưa ra câu trả lời chính xác, nhưng vị Tiến sĩ tham khảo hình thái của các loài nấm khác, cho rằng thời kỳ tăng trưởng không phải là giai đoạn cuối cùng của ký sinh.
Trong lịch sử nhân loại chưa từng có tiền lệ nào tương tự Nấm F, vì vậy tham khảo cũng chỉ là tham khảo, không ai có thể dự đoán được phía sau sẽ phát triển thế nào.
Âu Dương đang xem say sưa, bỗng ngửi thấy mùi hương thanh mát quen thuộc, sắc mặt lập tức thay đổi, đứng phắt dậy: "Có nguy..."
Chữ "hiểm" còn chưa kịp thốt ra, đã thấy Mohican, tên không đáng tin cậy này, đang ngồi xổm không xa, nghịch ngợm một đống lọ lục bình trông rất quen mắt.
Nghe thấy tiếng hô, Mohican tò mò ngẩng lên nhìn: "Có cái gì?"
"Không, không có gì." Biểu cảm trên mặt Âu Dương thật là đặc sắc. "Mấy thứ này của cậu kiếm đâu ra thế?"
"Nhặt được." Mohican cầm lên một cái bình miệng rộng được niêm phong, tay to vồ lấy định xé lớp màng nhựa bịt miệng bình.
"Đừng!" Âu Dương vội vàng ngăn lại.
Mohican ngây người, ánh mắt soi mói: "Cậu không ổn đấy à, sao lại không thể mở?"
"Không được là không được!" Âu Dương căn bản không giải thích, một tay giật lấy cái bình, áp sát lại ngửi, vẫn là mùi hương quen thuộc.
Mohican không vui, định giật lại nhưng bị Âu Dương né tránh: "Trả tôi, đây đều là đồ của tôi, tôi muốn mở thì mở, không muốn mở thì thôi!"
"Tôi mua!" Âu Dương quả quyết ngắt lời.
Mohican lập tức thay đổi sang vẻ mặt mừng rỡ, hai tay xoa xoa vào nhau: "Wow..."
"Một đô một cái!" Âu Dương không đợi hắn nói hết đã báo giá trước.
Mohican cười không nổi nữa: "Cậu đang đùa à?"
"Vậy tôi không mua nữa!" Âu Dương đe dọa.
"Năm đô, năm đô một cái thì tôi bán cho cậu!"
"Một đô, chỉ một đô!"
"Ba đô!"
"Một đô, còn trả giá nữa là tám mươi cent thôi!" Âu Dương đe dọa một cách hung dữ.
Mohican nhíu chặt mày, vật lộn hồi lâu rồi mới thở dài bất đắc dĩ: "Được rồi được rồi, một đô thì một đô, thành ý bảy đô Mỹ nhé!"
Âu Dương sòng phẳng trả tiền, Mohican giao hàng ngay tại chỗ. Nhưng hắn lập tức lại chỉ vào cái lọ thủy tinh đựng đầy nấm đủ màu: "Nấm cầu vồng này cậu có muốn không, hương vị không chê vào đâu được, bán rẻ cho cậu!"
Âu Dương nghĩ thầm mình có bệnh mới lấy thứ này, lắc đầu một trận dữ dội: "Cậu cứ giữ lấy mà dùng đi!"
Nói xong, ôm một đống lọ chạy đi, kiểm tra kỹ lại một lượt, chỉ có ba cái đựng đầy bào tử, những cái còn lại toàn là lọ rỗng.
Âu Dương cảm thấy mình lời to, Mohican cũng chẳng thấy mình thiệt, đúng là cả hai bên đều vui vẻ.
Bình miệng rộng quá to, bên trong lại đựng đầy bào tử, Âu Dương thử đi thử lại, nhét vào túi nào cũng thấy không thoải mái, đang loay hoay không biết phải làm sao thì bên ngoài bỗng vang lên mấy tiếng súng.
Khoảng cách rất gần.
Tất cả lũ Mỹ già, đứa nào đứa nấy đều cảnh giác, bất kể đang làm gì cũng lập tức dừng lại, ngay tức khắc cầm lấy súng.
Âu Dương tỉnh ngộ muộn màng, vội vàng cầm khẩu B12 trong tay.
Lúc này, theo số đông chắc chắn không sai!
Nhưng lũ Mỹ già thật sự rất cảnh giác, ngay cả Mohican cũng nghiêm nghị hết sức, chỉ có Âu Dương là ngoảnh trái ngoảnh phải, hoàn toàn không tìm được trạng thái phù hợp.
Đành vậy, từ nhỏ đến lớn chưa từng có trải nghiệm tương tự, không biết trong tình huống này nên dùng biểu cảm nào là thích hợp nhất.
Tiếng súng dần thưa thớt, nhưng biểu cảm của mọi người vẫn không hề giãn ra. Andy vẫy tay ra phía ngoài: "Ra ngoài xem tình hình!"
Lập tức có mấy tên Mỹ già đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài quan sát.
Chưa kịp bước ra, một bóng người nhỏ bé đã lao vào trước.
Đó là một cậu bé chỉ mới mười hai, mười ba tuổi, vừa chạy vừa la "không ổn rồi", phóng như bay đến trước mặt Andy.
"Chuyện gì thế?" Andy hỏi.
Cậu bé không trả lời, mà ấn ấn hư hư vào lòng bàn tay mình mấy cái, miệng còn phát ra một tiếng cao hai tiếng thấp, kèm theo ba âm quay số.
Andy lập tức giả vờ nghe máy: "Alo, đây là số 911!"
Âu Dương mặt đen lại, cái quái gì thế này?
Thế nhưng biểu cảm của những người khác lại vô cùng nghiêm túc, nửa điểm cũng không thấy buồn cười.
Cậu bé làm như không thấy Andy đang ở ngay trước mặt, sốt sắng nói vào ngón tay mình: "Cảnh trưởng, tiểu Jasmine bị người của lão Mel cướp mất rồi, mẹ Jasmine cũng bị đánh bị thương!"
"Cái gì?" Andy trợn mắt giận dữ. "Dám hoành hành trên địa bàn của ta? Các bạn, chuẩn bị vũ khí!"
Mọi người đồng thanh hưởng ứng.
Âu Dương sững sờ trong chốc lát, vội kéo Mohican một cái: "Đây không phải là trò chơi của trẻ con sao?"
"Trò chơi gì chứ?" Mohican không hài lòng liếc anh ta một cái. "911 là có thể gọi bừa được sao?"
Âu Dương sửng sốt, nói thì cũng có lý, nhưng cái số 911 của cậu nó có chính quy không đây?
Andrei ngậm nửa điếu xì gà chưa châm, giọng ồm ồm thúc giục: "Nhanh lên, chuẩn bị xuất phát rồi!"
Đằng sau ông lão người Nga là một cô gái mặt lạnh như tiền, đưa mắt nhìn Âu Dương đang ngơ ngác mấy lượt, bỗng nhiên giải thích: "Sau khi dịch bệnh bùng phát, đủ loại yêu ma quỷ quái đều lộ diện. Lão Mel và đám thuộc hạ của hắn chuyên buôn bán phụ nữ và trẻ em."
Cô ấy là cháu gái của Andrei, tên là Lisa, một cái tên rất hay.
Cầu xin theo dõi đọc!
Có độc giả nói tình tiết quá bằng phẳng, thôi được, tại hạ chủ trương nghe lời khuyên, chương này dọn đường xong, chương sau sẽ cho chút không bằng phẳng.
