Chương 30: Thằng khốn Khương Lẫm, hút máu trẻ con!
Những người khác đều giống nhau, không sai.
Nhưng vị trí của Khương Lẫm, đáng lẽ ra phải thuộc về một ngôi sao nhỏ có thứ hạng còn thấp hơn anh trai cô ta mới đúng!
Ở kiếp trước, vào thời điểm này, Khương Lẫm đã bị người người kêu gọi đánh đuổi rồi.
Sau đó vì bộ phim ra rạp gặp vấn đề, trực tiếp biến mất khỏi giới giải trí.
Do đó anh trai cô ta mới thành công chen chân vào giới điện ảnh.
Nhưng bây giờ sao lại thành thế này...
Ánh mắt Lục An An chuyển sang cô bé bị truyền thông dán lên hình, mặc quần áo rách rưới, tóc tai bù xù.
Hình như mọi thứ đều thay đổi vì cô bé.
Chẳng lẽ cô bé cũng trọng sinh rồi?
Rất nhanh, Lục An An đã bác bỏ suy đoán này.
Không thể nào, Lục Niệm Niệm kiếp trước chỉ sống đến năm tuổi thôi.
Trong ký ức, nó chỉ là một đứa ngốc không biết nói, chỉ biết bò lổm ngổm trong nhà.
Sao có thể giỏi đến mức thay đổi nhiều chuyện như vậy?
Lục An An mím môi.
Có lẽ gặp mặt rồi sẽ biết.
...
Nhanh thôi, Lục Thanh Hoài đã đáp trả trên weibo.
Anh ta không chỉ đăng ảnh của An An, mà còn cố tình tag Khương Lẫm vào.
[Nói đến thì chúng tôi cũng có duyên với Niệm Niệm. Ba năm trước Niệm Niệm được bố mẹ tôi nhận nuôi, đã ở cùng chúng tôi ba năm vui vẻ. Giờ thấy con bé tìm được cha ruột, chúng tôi cũng rất mừng. Dạo này không gặp, nghĩ đến sắp được gặp em Niệm Niệm trong chương trình, An An cũng rất vui, mong đợi lắm!]
Weibo nổ tung.
Cái gì?
Cha mẹ nuôi của Niệm Niệm lại là vợ chồng nhà họ Lục?!
Chốc lát, đủ loại suy đoán kéo đến.
Nào là Khương Lẫm vứt bỏ vợ con, nhà họ Lục không nỡ nhìn, liền nhận nuôi đứa trẻ.
Kết quả thấy đứa bé càng ngày càng kháu khỉnh, Khương Lẫm lại đúng lúc đầy rẫy vết đen, nên cố tình đòi về tham gia chương trình.
Lại có người tự xưng là công an, kể rằng mới đây tình cờ nghe thấy Khương Lẫm ở trong đồn cãi nhau với Lục Thanh Hoài, Lục Thanh Hoài mắt đỏ hoe bước ra, trông rất tổn thương.
Thậm chí còn nghiêm túc đính kèm một tấm ảnh anh ta bước ra khỏi đồn công an.
[Xì, quả nhiên giống như tao nghĩ, thằng khốn Khương Lẫm, đến trẻ con cũng không buông tha!]
[Kinh tởm quá, Niệm Niệm mới ba tuổi, đã bị ép ra kiếm tiền, ở nhà họ Lục không tốt sao? Người ta giàu thế cơ mà.]
[Lục Thanh Hoài rất thương em gái, các cậu xem An An được anh ấy chăm sóc tốt biết bao.]
[Không đúng, nếu Niệm Niệm cũng là em gái, sao trang mạng xã hội của Lục Thanh Hoài chưa từng đăng ảnh con bé nhỉ?]
Từ Quân đọc weibo này cho Khương Lẫm nghe, lúc ấy anh đang ngồi trên xe.
Vẻ mặt đầy khinh bỉ.
“Tao đã đoán trước là nó sẽ làm thế rồi.”
Đúng là đồ giả tạo Lục Thanh Hoài.
Lại lên hình tượng đáng thương nữa rồi.
“Lẫm ca, anh mau lên weibo thanh minh đi, bây giờ ai cũng bảo anh không phải người, chỉ biết hút máu con nít.”
Ngón tay Khương Lẫm quấn quanh những lọn tóc xoăn của Khương Niệm Niệm.
“Nhóc con, tao hỏi mày, tao có phải người không?”
Khương Niệm Niệm cắn một miếng phô mai que trong tay, ngước mắt lên.
“Bố là người tốt nhất trên đời.”
Khương Lẫm đắc ý ngẩng cằm.
“Nghe thấy chưa?”
“Kệ chúng nó nói, càng chửi nhiều, chứng tỏ càng nổi.”
Từ Quân: ?
Đây là mạch não gì vậy?
Quả nhiên, Khương Lẫm càng không đáp lại, cư dân mạng càng sốt ruột.
Đến cả Lục Thanh Hoài cũng không ngờ anh ta trầm tĩnh đến vậy, đành phải cho team mua thêm vài hot search.
Cuối cùng, có một người qua đường không nhịn được, nghi ngờ đăng bức ảnh đầu tiên khi Khương Niệm Niệm lộ mặt.
Bên cạnh còn đặt ảnh so sánh của An An.
Một đứa mặc rách rưới, gầy không ra hình thù, trông y như một con mèo hoang lạc đường.
Một đứa mặc váy công chúa cao cấp, cười hồn nhiên ngây thơ, đúng là công chúa.
[Đây... chẳng lẽ không phải là sự phân biệt đối xử của nhà họ Lục sao?]
Cư dân mạng bừng tỉnh.
Những ảnh gần đây Khương Lẫm đăng tuy không thấy mặt, nhưng cơ thể rõ ràng có thịt.
Chứng tỏ bé Niệm Niệm ở nhà họ Lục sống chẳng ra gì!
Nhưng Lục Thanh Hoài rõ ràng đã chuẩn bị từ trước, lấy ra báo cáo kiểm tra sức khỏe trước đây.
[Sức khỏe Niệm Niệm không tốt lắm, chúng tôi chạy vạy tìm nhiều bác sĩ, với lại Niệm Niệm không thích ống kính, nên không chụp ảnh em ấy. Biết em ấy cũng lên chương trình, chúng tôi rất vui, thấy Niệm Niệm can đảm hơn, cũng cảm ơn anh Khương đã chăm sóc em gái tốt.]
Lúc này, hầu như ai cũng bắt đầu mắng Khương Lẫm là bố cặn bã.
Người ta anh trai đã nói rồi, Niệm Niệm không thích chụp ảnh, không thích ống kính.
Kết quả anh vì view của mình, đành nhét con bé lên chương trình.
Nói không chừng cũng vì hiệu ứng chương trình, cố tình bắt trẻ uống thuốc bổ.
Chứ sao ngắn ngủn thời gian mà mập thế được?!
Trong xe bảo mẫu, Khương Niệm Niệm ăn ba que phô mai, hai túi sữa chua việt quất, lại đưa tay ma quỷ về phía hũ bánh quy.
Thời đại này tốt quá.
Ngon quá đi!
Lão tổ tông vừa cười thầm trong lòng, vừa nhét đầy miệng bánh quy.
Từ Quân hơi lo lắng liếc vào ghế sau.
“Lẫm ca, đừng cho Niệm Niệm ăn nhiều đồ vặt thế, trẻ con dạ dày yếu, không tiêu hóa nổi đâu.”
Khương Lẫm nhớ lại sáng nay nhóc con vừa ị một lần, lúc nãy ở Diệu Tinh lại ị một lần.
Một buổi sáng ị nhiều thế, tiêu hóa chỗ nào yếu?
“Không sao, hệ tiêu hóa của nó di truyền tao, rất thông thoáng.”
Từ Quân: “...”
Sao trước đây không phát hiện Lẫm ca là người chiều con thế nhỉ?
…
Mấy bài đăng mắng Khương Lẫm trên mạng gom lại cũng đủ đền bộ Tứ Khố Toàn Thư rồi.
Lâm Doãn Nghiên cũng sợ không đủ náo nhiệt, vào an ủi fan nói mình không sao, với lại bảo mọi người hãy quan tâm đến cháu gái Khả Nhi của cô ta.
Riêng Khương Lẫm vẫn tỉnh bơ.
Màn hình điện thoại của anh vẫn dừng ở giao diện đồ trẻ em.
Lên chương trình nhất định phải ăn mặc cho nhóc con thật lung linh.
Hắn Khương Lẫm là người đại diện toàn cầu của thời trang, nếu dẫn một con nhỏ quê mùa lên chương trình, cũng quá rẻ mạt rồi.
Váy mới nhà Chanel? Mua!
Kẹp tóc pha lê bộ sưu tập xuân hè niuniu? Mua!
Ủng nhỏ phiên bản giới hạn nhà Bally? Mua!
Sau khi thêm đầy giỏ hàng, Khương Lẫm nhìn số dư mà đau đầu.
Chợt nghĩ đến gì đó, anh lấy từ balo của Niệm Niệm phong bì đỏ mà Quý Tu Đình đưa cho nó.
Mở ra, là một cái thẻ ngân hàng.
Khương Lẫm mắt sáng lên, lập tức liên kết.
Nhìn số dư—
“Xì, chỉ có mười tám vạn tám, Quý Tu Đình bao giờ bủn xỉn thế nhỉ?”
Từ Quân đang lái xe suýt lác mắt.
Cái gì?!
Tổng giám đốc Quý còn mừng tuổi cho Niệm Niệm mười tám vạn tám?!
Chẳng lẽ Khương Lẫm thật sự như trên mạng nói... quan hệ với ông ta à?!
Hiển nhiên, mười tám vạn tám chưa đủ để chó Khương Lẫm mua mấy cái váy nhỏ.
Không còn cách nào, anh nghĩ đến tủ đồ xa xỉ của mình.
Đành vậy.
Đem bán hết.
Dù sao anh mặc bao tải cũng đẹp, nhóc con khí chất không bằng anh, chỉ có thể nhờ quần áo đẹp để nâng lên.
Xe nhanh chóng đến cổng khu dân cư, Từ Quân hạ kính xuống.
“Lẫm ca, em về công ty xử lý công việc đây, có gì liên lạc sau anh nhé.”
Khương Lẫm gật cằm, túm Khương Niệm Niệm vào trong.
