Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Bậc thầy siêu hình mới ba tuổi rưỡi, trong khi người cha thuộc tầng lớp thượng lưu lại đứng ở vị trí thứ yếu. > Chương 42

Chương 42

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 42 có bản audio.

Chương 42: Ba nghe lời đi, đây toàn là rác vô dụng

 

Lục An An do dự, nhìn vẻ mặt méo mó của Kha Trạch, cảm thấy như vậy không ổn lắm.

 

“Sai rồi, không phải trưởng thôn Nòng Nọc, mà là trưởng thôn Kha.”

 

Nhưng trẻ con nào có để ý.

 

Đứa nào thấy thuận miệng thì gọi đứa đấy.

 

Từng đứa một đều theo Khương Niệm Niệm vây quanh Kha Trạch gọi là trưởng thôn Nòng Nọc.

 

Cảnh tượng ấy, y hệt như một đàn nòng nọc con đi tìm mẹ.

 

Người khác muốn cười mà không dám cười.

 

Dù sao thanh danh sát thần của Kha Trạch vẫn còn đó.

 

Đỉnh lưu hắn còn dám đối đầu, huống chi bọn họ là những con tôm tép này.

 

Chỉ có Khương Lẫm cười to.

 

Và ngay trước mặt Kha Trạch giơ ngón cái với Khương Niệm Niệm.

 

“Cái tên này đặt hay đấy!”

 

Mọi người: “…”

 

Có cha nào lại khen con gái mình đặt biệt danh cho người khác không?

 

Vẻ mặt của Kha Trạch như thể bị táo bón vậy.

 

Nhưng mà trong chương trình cực hạn, hắn từng trăm kế ngàn mưu, chế ngự bao nhiêu ngôi sao cứng đầu.

 

Lại ngã chỏng vó trước mấy đứa nhỏ này.

 

Thế là hắn chính xác túm lấy Khương Niệm Niệm, muốn giết gà dọa khỉ.

 

“Mày là Khương Niệm Niệm phải không? Đứng bét lần này, tốt, bắt đầu từ mày, hãy nộp đồ trong vali ra đây!”

 

Hắn bày ra vẻ mặt lạnh lùng vô tình quen thuộc trong chương trình cực hạn: “Vừa nãy xếp hạng ở sân bay cũng quyết định số lượng đồ các con được giữ. Nhất có thể giữ mười thứ, cuối cùng chỉ được giữ năm thứ!”

 

Mấy đứa nhỏ sợ tới mức mặt tái mét.

 

Lục An An cũng trở tay không kịp.

 

Kiếp trước căn bản không có quy định này!

 

Ngược lại, Khương Niệm Niệm nhỏ tuổi nhất lại vô cùng bình tĩnh.

 

Nắm tay Kha Trạch, chớp đôi mắt to xanh trong veo, nói: “Ồ, trưởng thôn Nòng Nọc, sao chú có tới ba cái ti vậy?”

 

Kha Trạch: ???!!!

 

Đồng tử dưới kính râm chấn động dữ dội.

 

Vẻ mặt sát thần thường ngày cũng không giữ nổi.

 

“Mày… mày biết bằng cách nào?!”

 

Một cơn gió biển thổi tới, ba điểm nhô lên dưới áo sơ mi của hắn lấp ló.

 

Vốn dĩ cái tiểu tiết này chẳng ai để ý.

 

Vốn dĩ Kha Trạch giữ bí mật rất tốt.

 

Nhưng hắn bị gọi tới làm trưởng thôn gấp, nhất thời quên mất.

 

Còn dân mạng bây giờ được ví như kính lúp.

 

[Trời, đúng thật, phóng to còn rõ hơn hahahaha.]

[Hahahaha đúng là chị Niệm của tụi mày hahahaha, qua kính râm tao còn thấy sự sụp đổ của đạo diễn Kha.]

[Bàn về cách một câu nói khiến Diêm Vương mặt lạnh phá vỡ phòng ngự.]

 

Kha Trạch quả thực đã phá vỡ phòng ngự.

 

Hắn không cho phép hình tượng lạnh lùng xa cách của mình có bất kỳ sơ hở nào.

 

Nhưng sơ hở lớn nhất đã bị đứa nhỏ vô tình chọc thủng.

 

Bây giờ cả nước Hoa đều biết hắn có ba cái ti rồi.

 

Kha Trạch nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía Khương Lẫm.

 

“Anh không quản được con gái mình à?!”

 

Khương Lẫm cũng nghiến răng.

 

Nín cười.

 

“Không.”

 

Nói xong vỗ vai Kha Trạch: “Mà nói thật, ông bảo dưỡng cái thứ ba đó thế nào? Chỉ tôi với?”

 

Kha Trạch chỉ muốn đánh người.

 

Hai cha con này rốt cuộc do ai mời tới?!

 

Đến nỗi tiết mục giao đồ lộn xộn sau đó, hắn chẳng còn tâm trạng theo dõi nữa.

 

Uất ức quá!

 

Lục An An nhìn hai vali đồ mà mình nhờ anh trai chuẩn bị kỹ lưỡng, vô cùng đau lòng.

 

Những thứ này đều rất hữu ích, trong chương trình sau này sẽ phát huy tác dụng lớn.

 

Nhưng giờ giữ lại không được.

 

Không còn cách nào, cô bé chỉ đành ấm ức nhìn Lục Thanh Hoài.

 

“Anh ơi, có thể để lại đồ ăn hết được không?”

 

Đây sẽ là mấu chốt cho mười ngày của họ!

 

Lục Thanh Hoài nhìn mì gói và bánh nén chiếm nửa vali, có chút do dự.

 

“An An đừng lo, anh biết nấu mà.”

 

“Nhưng anh ơi, những thứ này tiện hơn mà, chúng ta vẫn nên giữ lại đi.”

 

Lục Thanh Hoài rốt cuộc là kẻ cuồng chiều em.

 

Hạn ngạch mười thứ, cứng rắn để đồ ăn chiếm mất một nửa.

 

[Thanh Hoài nhà mình vẫn chiều em thế.]

[An An còn biết làm nũng với anh trai, dễ thương ghê.]

[Ờ, chỉ mình tôi thấy nó làm quá không? Cần nhiều đồ ăn thế làm gì?]

[Nó mới có bốn tuổi thôi đấy? Muốn ăn không bình thường sao? Tưởng ai cũng như mày chắc.]

 

Nhưng Khương Niệm Niệm ba tuổi lại tống hết đồ ăn lên nộp.

 

Thấy kho hàng của mình bị dọn sạch, Khương Lẫm một tay túm lấy nhóc con.

 

“Con làm gì thế? Đưa hết lên rồi, hai bố con mình uống gió tây bắc à.”

 

Khương Niệm Niệm lại nghiêm túc như người lớn.

 

“Ba ơi, ba nghe lời đi, những thứ này đều là đồ vô ích.”

 

Vô ích?

 

Cái giăm bông Phong Hoa 1888 tệ một cây mà ba cố tình mua là vô ích?!

 

Khương Lẫm mặt đen: “Chỗ chim không thèm ỉa này nhìn là biết chẳng có gì ăn, không được, không thể nộp lên!”

 

Tổ yến khô, bào ngư khô, bánh cao cấp của anh, một thứ cũng không thể nộp!

 

Nhưng Khương Niệm Niệm như đã chắc chắn, xoèn xoẹt đổ hết đồ ăn vào túi mà chị PD đưa sang.

 

Dân mạng cười điên.

 

[Hahahaha nhà khác đều là phụ huynh khuyên con, sao đến nhà Khương Lẫm lại ngược đời thế!]

[Chị Niệm nhà mình đúng là chị Niệm, chín chắn như mẹ của Khương Lẫm vậy.]

[Dễ thương quá hahahaha, Khương Lẫm không ngờ bị con gái ba tuổi trị.]

 

Đến khi người chương trình tới lấy cái ba lô thỏ con trên lưng Khương Niệm Niệm, chị nhỏ không vui nữa.

 

“Đây đều là bảo bối của Niệm Niệm!”

 

Khương Lẫm hừ lạnh: “Của ba đều là rác, của con đều là bảo bối? Dựa vào đâu?”

 

Nói xong liền giật lấy ba lô thỏ con.

 

Xoèn xoẹt đổ ra, thứ bên trong khiến ai nấy đều ngây người.

 

Tầm Long Xích, giấy vàng, chu sa, kiếm gỗ đào, đồng cổ.

 

Còn một cái chảo nhỏ màu hồng.

 

Đây có phải là thứ nên có trong ba lô của một đứa trẻ ba tuổi không?!

 

Nhìn đống đồ liên quan tới huyền học, liên tưởng tới chuyện trước đó, mí mắt Kha Trạch giật mạnh một cái.

 

Chẳng lẽ… đứa nhỏ này còn biết bói toán?

 

Sao có thể, nhất định là hắn điên rồi!

 

Chuyện hắn có ba cái ti nhất định là tình cờ bị nó biết được!

 

Dân mạng cũng kinh ngạc.

 

Vốn tưởng đứa nhỏ giữ gìn như vậy là đồ chơi hay đồ ăn vặt giống như Thái Tử Gia.

 

Ai ngờ lại là một đống… đồ nghề chuyên nghiệp như vậy?

 

Ai dè, Khương Lẫm không những không nổi giận, còn gật gù ra vẻ quan trọng.

 

“Quả thực khá quan trọng.”

 

Dân mạng: Hai cha con này điên rồi.

 

Thế là, dưới ánh mắt của mọi người, Khương Lẫm dùng gần hết hạn ngạch vào đống đồ thần côn và cái chảo hồng đó, chỉ để lại cho mình và Khương Niệm Niệm vài bộ quần áo và đồ vệ sinh.

 

Lục An An cũng bó tay.

 

Khương Lẫm này có thực sự là trọng sinh không?

 

Sao chẳng giống chút nào!

 

Thế là, cô bé “tốt bụng” tiến lên nhắc nhở.

 

“Anh Khương Lẫm ơi, hay là để cho em Niệm Niệm nhiều thứ cần thiết hơn đi?”

 

Khương Lẫm cầm cái chảo rất nhẹ nhưng sát thương đầy mình, giọng lạnh tanh.

 

“Thứ này rất có ích, chuyên để đánh mấy kẻ vô liêm sỉ.”

 

Đối mặt với Khương Niệm Niệm, hắn còn dư vài phần kiên nhẫn và dịu dàng.

 

Nhưng với những đứa nhỏ khác, hắn không nương tay chút nào.

 

Lục An An dù sao cũng là người trưởng thành, nghe ra ẩn ý của hắn, lập tức nắm chặt tay.

 

Khương Lẫm này quả thực rất quá đáng!

 

Diệp Tiểu Triết lại ngây thơ ngượng ngùng nói: “Không sao đâu, đồ của em có thể chia cho em Niệm Niệm ạ!”

 

Nói xong còn len lén liếc Khương Niệm Niệm.

 

Cô bé thật đẹp quá!

 

Còn đẹp hơn cả búp bê!

 

Khương Niệm Niệm nghe nói có đồ miễn phí, phấn khởi: “Thật hả? Anh Tiểu Triết phải nói lời giữ lời đấy nhé!”

 

Diệp Tiểu Triết mặt càng đỏ hơn.

 

Còn Khương Lẫm thì mặt sa sầm, xốc nhóc con ra sau lưng.

 

“Tưởng ba mày chết rồi à? Bọn tao chưa đến nỗi phải xài đồ của người khác!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn