Chương 75: Không đúng, bát tự của anh ta là giả!
Một tràng tỏ tình khiến Khương Lẫm – con rồng trắng lãng tử – cũng phải ngại ngùng.
Anh khẽ ho vài tiếng, niềm đắc ý nơi khóe mày không sao giấu được.
“Tất nhiên là bố biết mình rất ưu tú, rất được yêu thích rồi, con không cần nói rõ thế đâu.”
“Nhưng Diệp Tiểu Triết thì khác.”
Khương Niệm Niệm tay ôm bánh bao xá xíu, mắt sáng long lanh:
“Sao lại khác hả bố?”
Nghe câu này, Khương Lẫm mới yên tâm phần nào.
Xem ra cái nhóc này chưa hiểu ‘tỏ tình’ là gì.
“Vì nó không phải người thân của con. Bố mới là người thân duy nhất của con. Cho nên con chỉ được nói những lời này với bố thôi, hiểu chưa?”
Quả nhiên phải giáo dục trẻ từ sớm.
Phải dập tắt ngay ý nghĩ thích con trai của nó.
Như thế sau này mới không bị dụ dỗ.
【Khương Lẫm ơi, anh cũng độc đoán quá đấy, có dạy con thế không?】
【Mở cửa Niệm Niệm, tao là Hoàng Mao, tao đến tìm mày nè, xe điện ở dưới nhà kìa.】
【Cười chết mất, sau này Niệm Niệm yêu đương, chẳng phải Khương Lẫm sẽ phát điên sao?】
Khương Niệm Niệm gật đầu mạnh.
“Đương nhiên rồi, bố là người thân thân thiết nhất của Niệm Niệm.”
“Nhưng người thân của Niệm Niệm không chỉ có bố đâu.”
Nghe câu này, Khương Lẫm sững lại, vẻ mặt trở nên lạnh lẽo.
Người thân?
Hừ.
Bọn họ không xứng.
...
Màn đêm buông xuống nhẹ nhàng, phủ lên làng chài nhỏ một lớp màn bí ẩn.
Vì phải ra khơi từ rạng sáng nên lúc này nhà nào cũng đã tắt đèn.
Nhà họ Bạch lại vẫn sáng trưng. Hai chiếc đèn lồng lớn trên cửa đỏ rực, nổi bật giữa màn đêm.
Lục An An và Lục Thanh Hoài đang ăn cơm tự nấu trong phòng trên lầu.
Đoàn làm phim quy định đội cuối cùng phải tự lo bữa.
May mà Lục Thanh Hoài trước khi đến có tự học nấu nướng, làm được vài món đơn giản: hai món mặn, một canh.
Được cư dân mạng gọi là ‘người đàn ông đảm đang trong nhà’.
Còn Bạch Lạc Dao thì được vây quanh ở bàn ăn tầng dưới, thong thả ăn con cá nhỏ trên đĩa.
Bạch lão nhị cười nâng ly rượu mời Bạch Kính Dương:
“Đại ca, cái kế này của anh thật sự rất hiệu quả. Mấy hôm nay cổ phiếu công ty nhà mình tăng vù vù, chắc gần lên sàn rồi.”
Bạch Kính Dương không lộ hỉ nộ, giờ phút này trên mặt chẳng có nhiều biểu cảm.
“Chúng ta làm ăn tốt thế nào cũng không được quên gốc. Bạch Lãng Thôn là cội rễ của chúng ta. Nhà họ Bạch phát triển tốt thế này đều nhờ công lao của bà con cả. Mọi người ngày thường nhớ giúp đỡ mọi người nhiều hơn.”
“Vâng vâng vâng.” Bạch lão tam cũng giơ ly: “Đại ca dạy phải, tụi em dám quên gốc sao?”
“Nhưng mà Lễ Hải Tự một tuần nữa phải chuẩn bị chu đáo. Mấy năm nay đều do nhà họ Bạch chủ trì, năm nay có quay chương trình thực tế, mức độ phơi sáng càng lớn, cả nước cũng theo dõi, càng không thể xảy ra sai sót gì.”
Bạch phu nhân gật đầu: “Kính Dương anh cứ yên tâm, bên công ty có anh cả ở Thâm Thị trông coi, bên này tụi em lo, sẽ không có chuyện gì đâu, dù gì cũng tổ chức nhiều lần rồi.”
Lễ Hải Tự là truyền thống đặc hữu của vùng duyên hải này.
Hằng năm đầu tháng Bảy đều tổ chức.
Để tế lễ thần Nương Biển.
Cầu mong một năm suôn sẻ, tài lộc dồi dào.
Về cơ bản là do những gia tộc có uy tín nhất trong làng đứng ra tổ chức.
Tuy Bạch Lãng Thôn là nghèo nhất trong các làng xung quanh, nhưng vì có nhà họ Bạch giàu có lâu đời mà năm nào cũng tổ chức rất rầm rộ.
Năm nay công tác chuẩn bị đã gần hoàn tất.
Mặc dù Bạch Kính Dương đã đích thân kiểm tra mấy lần, nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn có chút bất an mơ hồ.
“Cứ kiểm tra lại đi. Ngày mai tôi sẽ đến nhà trưởng thôn một chuyến.”
Trên lầu, Lục An An đã ăn tối xong và tắm rửa xong.
Vừa cầm điện thoại lên, cô ta đã vội vàng mở Weibo.
Rồi lại một trận lạnh lòng.
Tại sao?
Tại sao cô ta đã cố gắng đến thế mà các tin tức trên hot search về cô ta vẫn vô cùng ít ỏi?
Ngược lại toàn là của cái đứa ngốc kia!
Cho đến khi thấy thứ có liên quan đến Lâm Doãn Nghiên, Lục An An càng choáng váng hơn.
Thì ra Khả Nhi là con gái của gia đình mà Lâm Doãn Nghiên từng ngoại tình sao?!
Sao lại thế này?!
Điều khiến Lục An An rung động và hoảng loạn hơn nữa là chuyện trên mạng lại nói rằng con Khỉ Lớn biết xem bói kia chính là Khương Niệm Niệm?!
Nhưng vừa mới ba tuổi mà?
Một đứa bé ba tuổi sao có thể xem bói được chứ?!
Về điểm này, nhân viên của Cục Điều tra Đặc biệt cũng rất nghi hoặc.
Họ đã tra cứu thông tin về Khỉ Lớn cả tuần, và kết quả cuối cùng nhận được đúng là Khương Niệm Niệm.
Một đám người lớn có chút không chấp nhận nổi.
Không chỉ họ, sự việc này thậm chí còn gây chú ý đến tầng lớp lãnh đạo cao hơn.
Họ còn mở hẳn một cuộc họp chuyên đề để phân tích sự việc.
Trên màn hình chiếu lớn là khuôn mặt đáng yêu của Khương Niệm Niệm.
Liêu Toàn, Phó Trưởng phòng Điều tra, đưa ra kết quả điều tra của mình trong thời gian qua:
“Chúng tôi đã cho phân tích cái này…” Anh ta hơi ngừng, khó khăn đọc tên tài khoản của Khương Niệm Niệm: “’Con Khỉ Lớn Ăn Mì Gà Tây’ livestream, không dùng giọng ảo, chính là giọng gốc, cho nên người livestream luôn là cô bé tên Khương Niệm Niệm này.”
Sau đó, anh ta cho thuộc hạ phát tài liệu cho các vị ngồi hai bên, có người tóc bạc phơ phong thái thoát tục, có người mặc quân phục mặt đầy nghiêm trang.
“Khương Niệm Niệm, ba tuổi bảy tháng, sinh ra ở Nam Thị. Ba năm trước được một gia đình ở Kinh Thị nhận nuôi, lý do nhận nuôi là hy vọng có bạn cho con gái út trong nhà. Ba năm sau đó, Khương Niệm Niệm chưa từng ra khỏi biệt thự Ngọc Lâm Sơn, cho đến một thời gian trước—”
Liêu Toàn bấm remote, trên màn hình xuất hiện một đoạn video.
“Bố! Cuối cùng Niệm Niệm cũng tìm được bố rồi!”
Chính là video Khương Niệm Niệm nhận cha trước mặt truyền thông trước đây.
“Cách đây một tháng, Khương Niệm Niệm tìm được Khương Lẫm, từ lúc đó, cô bé luôn ở bên cạnh Khương Lẫm. Người của chúng tôi đã xác minh với bệnh viện, hai người đúng là quan hệ cha con.”
“Vài ngày sau, tài khoản ‘Con Khỉ Lớn Ăn Mì Gà Tây’ được tạo, sử dụng chứng thực thân phận của Khương Lẫm.”
Vị lão giả áo đạo bào tóc râu bạc trắng mở tài liệu cá nhân của Khương Niệm Niệm.
Bấm đốt ngón tay để xem bát tự của cô bé.
Rồi khẽ giật mình.
“Lại không tính được.”
“Hay là người thiên mệnh?”
Người thiên mệnh, theo cách nói của giới Huyền Môn họ, là người có đạo hạnh cực cao. Loại người này thiên phú huyền học thường là bẩm sinh, người khác dù học mấy trăm năm cũng không thể sánh kịp.
Mà người thiên mệnh sẽ có hai thái cực.
Một là cứu đời giúp người, như tổ sư gia của họ, lập công một phương.
Hai là tiếp tay kẻ ác, khuấy động phong vân, hại người hại đời.
Dù là loại nào, đều là đối tượng trọng điểm cần theo dõi.
“Còn Khương Lẫm thì sao?” Người đàn ông mặc quân phục đối diện lên tiếng.
Liêu Toàn: “Thông tin cá nhân của Khương Lẫm chúng tôi cũng đã tra. Bố mẹ anh ta đều là người Bắc Thị, bệnh mất hơn chục năm trước. Anh ta bước chân vào xã hội từ rất nhỏ, sau đó học cấp hai bị phát hiện bởi tuyển trạch viên, dần dần bắt đầu đóng phim, từ từ có chút danh tiếng trong giới giải trí.”
Người đàn ông lật xem tài liệu, gật đầu: “Nhìn qua không có gì bất thường.”
“Không đúng.” Vị lão già đối diện lên tiếng: “Bát tự của hắn không đúng.”
“Là giả.”
