Chương 90: Hành động hoang đảo – các bậc phụ huynh hành động riêng!
Khương Lẫm là người đến cuối cùng.
Trên bờ, bốn vị phụ huynh khác đã đứng sẵn.
Tất cả đều mặc đồ đánh cá chống nước đồng bộ.
Kha Trạch thậm chí còn không tha cho các nữ khách mời, Y Vãn Tinh và Hạ Tình cũng trang bị đầy đủ như vậy.
Khoảnh khắc thấy Khương Lẫm bước đến, Y Vãn Tinh hơi khó chịu.
“Đạo diễn, anh cho Khương Lẫm mặc đồ đặt may riêng đúng không? Sao anh ấy mặc vừa vặn thế, bọn em mặc như đồ bỏ đi vậy?”
Đâu chỉ vừa vặn.
Bộ đồ chống nước màu bạc xám khoác lên người anh ta trông chẳng khác gì hàng hiệu cao cấp.
Phần eo thon gọn săn chắc đầy sức mạnh, mái tóc bạch kim dưới màn đêm càng thêm quyến rũ.
Cùng với đôi mắt xanh lam đặc biệt, trông y hệt như người cá trong truyền thuyết vừa lên bờ.
Phó đạo diễn bất lực nói: “Cỡ đều lấy bừa thôi, không có đặt riêng đâu ạ.”
Diệp Vũ Bân kéo hai ống tay dài lò xò phụ họa: “Đúng đấy, chị xem, cùng một cỡ mà mặc lên người em cũng không vừa.”
Anh là vận động viên bơi lội, thể hình trong đám đông tính là tốt rồi.
Nhưng vẫn không sánh nổi điều kiện bẩm sinh ưu việt của Khương Lẫm.
Lục Thanh Hoài nhìn bộ đồ hơi rộng của mình, lông mày nhẹ nhăn.
Khương Lẫm hừ nhẹ, nghiêng đầu nhìn Y Vãn Tinh.
“Muốn có dáng người như tôi, cô nên cố gắng từ trong bụng mẹ nhiều hơn đi.”
[Đại tiểu thư vẫn tự tin ghê, không chia cho tôi một ít à?]
[Lẫm ca tự tin thì sao? Có dáng và mặt như này, tôi còn mặc nude đi ra ngoài mỗi ngày ấy!]
[Sao cứ khen Khương Lẫm hoài vậy? Nhiều người trả tiền khen thế à? Rõ ràng Lục Thanh Hoài nhìn lâu hơn, rất thanh tú cơ mà.]
[Tầng trên mù rồi, Lục Thanh Hoài với Khương Lẫm còn cách nhau cả trăm người đấy. Khương Lẫm có mất hình tượng thì cũng phải đợi thần tượng anh lấy được một giải thưởng rồi hãy đến so với chúng tôi.]
Y Vãn Tinh trợn mắt trắng, không muốn nói thêm câu nào với anh ta, trực tiếp nhảy lên thuyền.
Hạ Tình nhìn người bên cạnh, rồi lại nhìn Y Vãn Tinh, đứng tại chỗ do dự hồi lâu.
Cho đến khi Diệp Vũ Bân bước tới.
“Cần giúp không?”
“Không, không cần…”
Hạ Tình ngượng ngùng đỏ mặt như con tôm luộc, vội vàng leo lên thuyền suýt vấp ngã.
Y Vãn Tinh không nỡ nhìn, đỡ cô ấy lại.
“Dù sao cũng là mẹ của một đứa trẻ, cô rụt rè thế để làm gì? Có ai bắt nạt cô đâu.”
Hạ Tình càng đỏ hơn.
“Cảm ơn, tôi, tôi…”
Cô biết không ai bắt nạt mình.
Nhưng cô sợ xã hội.
Hễ đến chỗ đông người là nói không nên lời.
Huống chi làm việc khác.
Y Vãn Tinh tặc lưỡi: “Video của cô tôi cũng lướt thấy, rõ ràng lúc nấu ăn cô không như thế này.”
Dù gì cũng là blogger ẩm thực nổi nhất trên Ái Lạc.
Y Vãn Tinh cũng đã theo dõi cô ấy.
Trong video, cô ấy giới thiệu lưu loát đặc điểm và quy trình chế biến từng món, giọng nói dịu dàng ngọt ngào, toát lên sức hút cá nhân.
Ai ngờ, ngoài đời lại là dân sợ xã hội siêu cấp.
Nhắc đến lĩnh vực mình giỏi, Hạ Tình cuối cùng cũng bớt căng thẳng, cúi đầu ngại ngùng: “V-video đều do một mình tôi quay, đối diện với ống kính tôi không sợ lắm.”
Vả lại cô rất thích ẩm thực.
Tận hưởng từng khoảnh khắc nấu nướng.
Khi đã đắm chìm thì không còn cảm xúc nào khác.
Nhưng chương trình thực tế khác!
Ngồi cạnh cô toàn là minh tinh thật!
Sao cô không căng thẳng được?
Y Vãn Tinh than thở lắc đầu, cũng hừ một tiếng: “Giá mà Khương Lẫm chia một phần trăm sự tự tin cho cô là đủ rồi.”
Khương Lẫm khinh thường: “Mồm mép của Y Vãn Tinh cô chia một phần vạn cho cô ấy cũng đủ rồi.”
Y Vãn Tinh tức điên.
Thân hình không đọ lại, miệng lưỡi cũng không đỡ lại.
Thằng Khương Lẫm này rốt cuộc là ai mời đến vậy?!
Hạ Tình trong góc càng ngại hơn.
Tất cả đều không biết, thực ra cô còn là fan cứng của Khương Lẫm.
Là hâm mộ anh từ lúc anh mất hình tượng.
Hồi đó, cả mạng xã hội đều mắng anh chảnh chọe, coi trời bằng vung.
Nhưng cô lại vô cùng ngưỡng mộ.
Dám phóng khoáng trước ống kính như vậy.
Trên đời này, e là hiếm ai làm được.
Tàu thủy nổ ầm ầm khởi động, xé toang sóng biển lao về phía xa.
Làng Bạch Lãng Thôn xa dần hóa thành những vì sao trên trời, lấp lánh trong ánh đèn mờ ảo.
Người đưa họ ra khơi không ai khác, chính là trưởng làng Đức Thúc của Bạch Lãng Thôn.
Vừa lái tàu, ông vừa cười nói: “Các vị phụ huynh, điểm đến tiếp theo của chúng ta là đảo Minh Châu, toàn bộ hoạt động đánh bắt hôm nay sẽ diễn ra gần đảo.”
Nghe cái tên đó, Lục Thanh Hoài ngẩn người.
Không ngờ lại đúng như An An đoán.
Tối qua họ đã biết từ PD rằng hôm nay sẽ lên đảo.
An An còn đặc biệt hỏi người nhà họ Bạch xin một bản đồ chi tiết.
Chỉ tay vào đảo Minh Châu trên đó và cá cược rằng ekip chương trình có thể sẽ đến đây.
Còn kéo anh Bạch nói nhiều đặc điểm của đảo Minh Châu.
Nghĩ đến đây, Lục Thanh Hoài thầm thở phào mấy lần.
Anh đã biết nơi nào trên đảo có hải sản phong phú nhất.
Cái nhất này anh nhất định đoạt được.
Còn về Khương Lẫm…
Lục Thanh Hoài nhìn Khương Lẫm đứng ở mũi tàu, vẻ mặt ta đây độc tôn.
Nếu không phải đang ghi hình.
Anh có thể khiến hắn có đi không có về.
Khương Lẫm đang nhìn ra xa.
Những sợi tóc bạch kim bay lộn xộn trong màn sương biển sớm mai, đôi mắt xanh lam dần xa xăm.
Không biết còn tưởng anh đang nhớ nhung người yêu.
Khương Lẫm quả thực đang nhớ người.
Nhớ nhóc con.
Giờ này chắc nó chưa dậy nhỉ?
Không biết lát nữa dậy thấy bên cạnh không có mình, có giận dỗi không?
Nhưng nhóc con tính tình vốn rất ổn định, chưa thấy lúc nào nổi khùng nổi điên cả.
Ngoại trừ lúc ăn Hải Để Lao.
Giỡn chứ hôm nay anh gặp chuyện trên biển, nó không gặp lại anh nữa thì sao?
Vậy thì trên đời này nó chẳng còn chỗ dựa nào khác?
Không còn ai nói gia quy với nó, không ai đưa nó cái chảo chống dính màu hồng nữa.
Xuỵt, gió biển sao mà làm cay mắt thế nhỉ?
Khán giả không nói gì, chỉ một mực chụp màn hình.
[Trời ơi trời ơi trời ơi, tôi choáng ngợp vì đẹp trai rồi, sao Khương Lẫm lại có khí chất u buồn thế?!]
[Tôi phát hiện từ lâu rồi, thực ra lúc anh ấy im lặng, trông cực kỳ giống soái ca u sầu, đôi mắt xanh đó, tuyệt vời, mẹ anh ấy sao đẻ giỏi thế?]
[Hu hu hu hu hu anh trai làm tôi chết mất!]
[Muốn chui vào màn hình khâu miệng Khương Lẫm lại quá, để tôi 24/24 chiêm ngưỡng nhan sắc tuyệt thế.]
[Lẫm thần đang nghĩ gì thế, chắc thấy biển rộng chạm cảnh sinh tình nhỉ, dù sao cũng lăn lộn trong showbiz lâu thế này, chuyện gì chẳng gặp.]
[Thôi, thực ra Khương Lẫm cũng không dễ dàng gì, gia đình nguyên sinh tệ vậy, bản thân đã cố gắng lắm rồi, cũng đủ rồi, không ai sinh ra đã hoàn hảo cả.]
Khương Lẫm còn đang suy nghĩ vẩn vơ hoàn toàn không ngờ rằng, chính bầu không khí đa sầu đa cảm của anh đã khiến một làn sóng khán giả thương xót anh.
Lượng fan tăng vùn vụt trở lại.
Thậm chí bộ ảnh u buồn trên biển này còn trở thành ảnh đời, được chia sẻ khắp các nền tảng lớn.
Thành ảnh đại diện không thể thiếu của vô số dân thả thính.
