Chương 20: Thiên kim thật – Thiên kim giả: Chọc tức mẹ vợ tương lai
Bà Kỷ còn chưa nói hết câu đã bị Ứng Tu Cẩn vội vã chạy tới cắt lời:
“Kỷ phu nhân đúng là thản nhiên thật. Để bảo mẫu và tài xế đánh tráo con gái mình, rồi nâng niu con gái nhà người như châu báu. Còn con gái ruột chịu khổ hơn mười năm bên ngoài, bị cha mẹ nuôi ngược đãi, cũng chẳng thấy bà xót xa lấy một chút.”
Nói đến đây, Ứng Tu Cẩn quay sang ông Kỷ: “Kỷ tổng, tôi đề nghị ông đi xét nghiệm DNA lại lần nữa, biết đâu Kỷ Kiều mới là con gái ruột của Kỷ phu nhân.”
Câu này ngầm nói bà Kỷ đội mũ xanh cho ông Kỷ, cũng chỉ mình Ứng Tu Cẩn dám nói.
Mặt ông Kỷ co giật, vội xua tay: “Ứng tổng nói đùa rồi, Lâm Lang mới là con gái ruột của tôi và vợ tôi.”
Lúc này bà Kỷ cũng tỉnh táo lại, nhận ra mình suýt bị gán cho cái tội ngoại tình. Trước mặt Ứng Tu Cẩn, bà không thể nổi giận, vội nói:
“Ứng tổng nói quá lời rồi. Kiều Kiều tuy không phải con gái ruột của tôi, nhưng cũng là đứa con gái tôi nâng niu suốt mười sáu năm, tình cảm này làm sao nói buông là buông, nói cắt là cắt được. Lâm Lang là con ruột của tôi, nhưng nhà họ Kỷ đã cho nó cuộc sống vật chất tốt nhất. Còn tình cảm, thì cũng cần từ từ vun đắp.”
Lời bà Kỷ nói cũng khiến một số người thấy có lý. Dù sao mười sáu năm tình cảm, đâu phải một sớm một chiều. Con người đâu phải cỏ cây, ai mà vô tình được.
Hơn nữa, vẻ ngoài xa xỉ của Kỷ Lâm Lang, ai cũng nhìn thấy. Cô bé tuy bị đánh tráo số phận, nhưng giờ đã trở lại quỹ đạo. Chẳng phải ông Kỷ coi con bé như viên ngọc trên lòng bàn tay, nâng thành tiểu công chúa rồi sao?
Chỉ là điều khiến mọi người kinh ngạc là Ứng Tu Cẩn. Đây còn là đóa hoa cao lãnh khó với tới của giới y học sao? Lần đầu họ thấy anh quản chuyện nhà người khác, còn vạch trần chuyện xấu của người ta.
Ba Chàng Kiếm Sĩ đã kích động từ lâu. Tuy nghĩ Ứng Tu Cẩn đúng là không hổ là kẻ “ế cả đời”, thích con bé nhà người ta lại đi chọc mẹ vợ tương lai như thế, nhưng cô bé Lâm Lang đúng là đáng thương quá, họ nhịn không được cũng tiến lên hóng chuyện.
“Nghe nói cô thiên kim thật đã cứu ông Kỷ trong vụ tai nạn xe. Được nhận về nhà, thế mà lại ngã bị thương phải vào viện, nằm một tháng, càng nghĩ càng thấy sợ.”
“Nghe nói không chỉ không có hộ lý chăm sóc, ngay cả ba bữa cơm cũng chẳng ai mang tới.”
“Đứa bé đáng thương, nếu không phải ông Kỷ từ nước ngoài chạy về, chết đói trong bệnh viện cũng không ai hay.”
Khóe miệng Kỷ Lâm Lang giật giật. Ba con người này đúng là diễn sâu, cũng có năng khiếu đấy. Biểu cảm hơi lố, nhưng lời nói lại rất thật.
Nhưng càng nghĩ càng thấy sợ thật. Nguyên chủ cứ thế chết lặng lẽ trong bệnh viện, không một ai biết. Nếu không phải cô đến, trên đời này đã chẳng có Kỷ Lâm Lang.
Nhìn mọi người xôn xao, mặt mày hóng hớt, mặt ông Kỷ đanh lại, trong lòng bất đắc dĩ, cũng chẳng biết trách ai. Nói cho cùng vẫn trách mình nhu nhược. Vì bà Kỷ và Kỷ Diệp phản đối, ông không nỡ đuổi Kỷ Kiều về chỗ Kỷ Đại Long và Lưu Tiểu Liên, lại kiêng dè Lý Hạo Hiên, cuối cùng vẫn không giải quyết ổn thỏa.
Ứng Tu Cẩn đứng ra chống lưng cho Kỷ Lâm Lang, ông Kỷ cũng không thể trách anh, chỉ bực bà Kỷ và Kỷ Diệp lại theo Lý Hạo Hiên rình rang đưa Kỷ Kiều tới. Thế là xong, chuyện nhà họ Kỷ sắp truyền khắp cả giới. Chắc giờ đã có người lên mạng vạch trần, hoặc báo chí đưa tin mất rồi.
Ông Kỷ đưa người nhà tạm thời rời đi trước, phía sau là đám đông bàn tán. Ứng Tu Cẩn trân trối nhìn theo, đành để ông Kỷ dẫn Kỷ Lâm Lang đi.
“Nhất Tu này, cậu chọc bà mẹ vợ tương lai như vậy, còn suýt đội cho ông bố vợ tương lai một cái mũ xanh, cậu bảo tớ nói sao đây?” Hứa Phong chỉ hận Ứng Tu Cẩn không biết điều, đau lòng thay cho cái cách cậu ấy hành xử.
Cẩu Thiên Vũ và Hác Hiền cũng vậy. Lời Ứng Tu Cẩn nói lúc đó đã làm họ kinh ngạc, nhưng lời đã nói ra rồi thì họ cũng không ngăn được.
“Ứng thần, tớ giới thiệu cho cậu mấy cuốn sách, cậu phải đọc kỹ đấy. Không thì cứ thế này, anh em thật sự lo cho cậu.” Cẩu Thiên Vũ vừa nói vừa lấy điện thoại, lập tức gửi kho sách dự trữ của mình cho Ứng Tu Cẩn.
Hác Hiền nói: “Các cậu nói nghiêm trọng quá. Nhất Tu nhà mình vừa có tiền vừa có nhan sắc lại có tay nghề. Chỉ cần cậu ấy gật đầu, đàn bà muốn gả cho cậu ấy nhiều như biển. Nhưng chuyện tình cảm thì cậu ấy đừng hòng. Cứ nhìn câu nói hôm nay của cậu ấy là đủ, cậu ấy đúng là kiểu cách ly tình cảm, cả đời này đừng mong yêu đương được ai.”
Ứng Tu Cẩn liếc xéo Ba Chàng Kiếm Sĩ, nhưng lòng bỗng thắt lại. Anh nhớ lại lời mình vừa nói, đúng là... hơi quá thật.
Nhưng nghĩ lại, mình chỉ xem bé Lâm Lang như em gái. Em gái mình bị oan ức, sao mình có thể không bảo vệ? Lời tuy hơi độc, nhưng nếu không nói vậy, lỡ sau này bà Kỷ làm quá đáng với bé Lâm Lang thì sao?
Thời gian tiếp xúc với Kỷ Lâm Lang tuy ít, nhưng Ứng Tu Cẩn từng học tâm lý học, anh cảm nhận được rằng tuy Lâm Lang có vẻ không để tâm, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô bé là người khao khát tình thân, khao khát hơi ấm.
Lúc này Kỷ Lâm Lang không còn ở đó, Ứng Tu Cẩn đến vì cô bé nên chẳng còn hứng thú gì. Trong lòng anh tiếc nuối vì chưa kịp ngắm bộ trang phục lộng lẫy hôm nay của bé Lâm Lang.
Không ai biết rằng, trong lòng Ứng Tu Cẩn – một thanh niên cứng như thép – có một con búp bê đáng yêu trú ngụ. Đó là con búp bê vải hồi nhỏ, đã cùng anh vượt qua những năm tháng u ám. Ngày nào anh cũng ôm nó khi ăn cơm, khi ngủ, trong mơ cũng gặp lại nó.
Nhưng cuối cùng, con búp bê vải ấy bị người mẹ ruột của anh – ngay trước mặt anh – dùng kéo cắt vụn, rồi ném vào chậu than đốt thành tro. Điều này khiến Ứng Tu Cẩn suýt nữa khép kín bản thân. Cũng chính hành động của người mẹ đó đã hoàn toàn khơi dậy sự phẫn nộ và hận thù trong cậu bé Ứng Tu Cẩn, lấn át cả nỗi sợ mẹ. Khi gặp ông nội Ứng, cậu đã tố cáo mẹ ruột tội ngược đãi, từ đó mới thoát khỏi biển khổ.
Vì thế, khi biết Kỷ Lâm Lang bị cha mẹ nuôi ngược đãi, Ứng Tu Cẩn như cảm nhận được nỗi đau của chính mình. Vì vậy anh càng không chịu nổi thái độ của bà Kỷ, thậm chí còn muốn nói những lời khó nghe hơn.
Nếu có thể, điều Ứng Tu Cẩn muốn nhất là đón Kỷ Lâm Lang ra khỏi nhà họ Kỷ, tiếc là ông Kỷ không cho anh cơ hội.
Lúc này, ông Kỷ dẫn Kỷ Lâm Lang và mọi người đến phòng nghỉ của nhà đấu giá. Ông sai Hà Viễn đi xử lý chuyện báo chí truyền thông trước, rồi xoa xoa thái dương, nói với Kỷ Diệp: “Con đưa mẹ con và Kỷ Kiều về đi.”
“Tôi không về, tôi đến để dự buổi đấu giá.” Bà Kỷ nói đến đây, nhìn Kỷ Lâm Lang: “Muốn tôi về cũng được, Lâm Lang cũng phải về.”
“Lâm Lang ở lại.” Ông Kỷ không đồng ý. Kỷ Lâm Lang sắp đi gặp cụ Ứng, ông Kỷ vô cùng coi trọng. Nếu có thể, ông thậm chí muốn tự tay chuẩn bị quà cho con bé. Nhưng cụ Ứng là bậc thầy y thuật của đất nước, chẳng thiếu thứ gì. Chỉ có món quà do chính Kỷ Lâm Lang chuẩn bị mới có thành ý.
Vừa hay Ứng Tu Cẩn đang ở hội trường, ông Kỷ càng không cho Kỷ Lâm Lang về. Ai cũng quý mạng, ông Kỷ không ngoại lệ. Huống hồ trong nhà còn có hai cụ già. Người có tuổi thì thân thể yếu đi, ông Kỷ từ đáy lòng muốn kết thân với nhà họ Ứng. Nếu kết giao được với nhà họ Ứng, nhất là cụ Ứng, thì đó chính là cứu mạng đấy.
Tuy Ứng Tu Cẩn được gọi là thiên tài của giới y học, nhưng so với tầm cao như cụ Ứng thì vẫn còn cách rất xa. Cụ Ứng đã lớn tuổi, hiện rất ít khi ra tay chữa bệnh. Nhưng âm thầm, người tìm đến cầu cụ chữa bệnh vẫn rất đông. Dù có quyền có tiền, người ta cũng chưa chắc nể mặt. Nhưng cụ Ứng có đủ tư cách để tùy hứng như vậy.
Cuối cùng, trước sự cương quyết của ông Kỷ, Kỷ Diệp, bà Kỷ và Kỷ Kiều đành uất ức rời đi.
